ủ lưu tình. Lão Nhị, ta hiện tại rất hối hận ban đầu gật đầu để cho hắn làm cái Ngọc Diện Thần Bộ này, nếu như kỳ hạn đến mà hắn không tuân thủ lời hứa thì hai người các ngươi liền chịu trách nhiệm cho ta “.
Đen đồng lạnh lùng liếc mắt, hắn trong nháy mắt mặt chuyển trắng, không cần phải nhiều lời nữa, xoay người đi vào bên trong phòng. Cho đến khi cửa phòng đóng kín lần nữa, Đông Phương Ngạo lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
Lau đi mồ hôi lạnh trên trán, mặt cười khổ, ban đầu là hai huynh đệ bọn họ chịu thua, không ứng phó được lão Tứ mới đồng ý cầu xin sự đồng ý của đại ca, mà hiện tại hai người kia đều không ở đây, còn lại hắn xui xẻo đứng mũi chịu sào.
Sự thật chứng minh, Đông Phương Lăng là một người thưởng phạt phân minh, hơn nữa đối tượng là Băng Nhi lại càng nghiêm khắc đến cả đường sống cũng không có.
________________
Đôi mi thanh tú khẽ vặn, nhăn nhó hé một nụ cười, Băng Nhi miễn cưỡng liếc mắt lao đầu (người giữ nhà lao) – Tiểu Thanh ngồi ở đối diện nàng. Lao đầu này chỉ là người thay thế tạm thời, đợi lao đầu chân chính xử lý xong chuyện, tất nhiên sẽ đến thay cho Tiểu Thanh.
Đông Phương Lăng vì một lần nàng bất tín mà từ đó mất đi tự do, ngoài trừ lúc hắn xử lý công sự và buổi tối ngủ ở ngoài, hắn và nàng thật sự là như hình với bóng, cho dù không phục thế nào, nàng cũng chỉ có thể nhận.
Trong vụ việc lần này, có hai chuyện làm nàng kinh ngạc nhất, một là Đông Phương Lăng đã sớm biết nàng nói dối, nguyên nhân là phong thư nàng giả mạo danh nghĩa cha để viết kia nàng sơ ý không phát giác hắn lại nhận biết bút tích của nàng, và ánh mắt nói dối của nàng khiến cho hắn hoài nghi, phái người theo dõi nàng mới biết hết thảy tình hình. Chuyện còn lại là thân phận Ngọc Diện Thần Bộ, thì ra hắn chính là Tứ thiếu gia Đông Phương phủ—— Đông Phương Kiệt.
Lúc trước không giải thích được phản ứng trước và sau của hắn đối với nàng, lại ngay từ đầu ngăn cản nàng dấn thân mạo hiểm, lúc này mới có được câu trả lời.
May mà nàng hy sinh đáng giá, vụ án được phá, Di hồng viện bị khóa, Lưu huyện lệnh và tú bà thân giam ở đại lao chờ ngày phán quyết, mà Đông Phương Kiệt cũng tuân thủ hứa hẹn, thu hồi các bố cáo truy nã cha con họ của đại quan phủ.
Từ đó, nàng và cha hai người không cần trốn trốn tránh tránh. Nhưng sau khi nàng khôi phục tự do lại bị một sự giam cầm vô hình làm khốn khổ.
Môi phấn bất đắc dĩ nhẹ bật ra một tiếng than thở quanh quẩn ở bên trong Cổ Nguyệt đình, theo gió rồi biến mất. “Băng Nhi đừng nhíu mặt với than thở nữa, cẩn thận bị Đại thiếu gia trông thấy thì ngươi còn thảm hơn”.
Tiểu Thanh buồn cười nhìn vẻ mặt buồn chán của nàng, mấy ngày nay nhìn Đại thiếu gia đối với Băng Nhi cưng chìu và độc chiếm khiến người ta muốn giật mình, nói thật, nàng lúc đầu thì hâm mộ đến cuối cùng thì chuyển sang đồng tình.
Băng Nhi lười biếng liếc Tiểu Thanh một cái, hai khuỷu tay chống cằm nhìn xung quanh Cổ Nguyệt đình những đóa hoa điêu tàn, thời gian trôi qua thật là nhanh, nàng ở lại Đông Phương phủ đã ba tháng, đây cũng là chuyện nàng mới bất ngờ.
“Tiểu Thanh, thật nhàm chán á, có chuyện gì thú vị không, nói nghe một chút”.
Tiểu Thanh mặt ranh mãnh, đang muốn giễu cợt nàng, khóe mắt bỗng nhìn thấy ở hướng này có hai người đi tới, lên tiếng kinh hô: “Đây không phải là Liên tiểu thư sao? Nàng sao lại đi tới nơi này, Đại thiếu gia lại không có ở đây?”. Băng Nhi theo ánh mắt của nàng nhìn lại, quả nhiên là Liên Phương Nghi và tỳ nữ của nàng, hai người tại sao đến đây?
Liên Phương Nghi dáng vẻ vạn phần ưu nhã đi vào bên trong Cổ Nguyệt đình, gương mặt xinh đẹp yên lặng đánh giá Băng Nhi ngồi ở trên ghế đá. Được, một cô gái thanh lệ thoát tục xinh đẹp tựa như như tinh linh, cũng khó trách Đông Phương đại ca lại mê nàng. Hai tròng mắt xẹt qua vẻ ghen tỵ.
“Cô chính là Lạc cô nương? Nghe nói Đông Phương đại ca vì cô không tiếc cùng Phương gia vạch trần, muốn hủy hôn ước hai nhà”, lời nói mềm mại, dấu giếm điều bất thiện chất vấn.
“Cô có biết lai lịch Phương gia thế nào không, nếu người Phương gia không chịu bỏ qua, dám kiện lên Lan quý phi chuyện này, toàn bộ Đông Phương phủ chạy trời cũng không khỏi nắng. Nghe nói cô và cha cô là kẻ trộm bị đại quan phủ truy nã, ta không hiểu vì sao Đông Phương đại ca lại coi trọng cô, có thể là cô ỷ vào tự thân xinh đẹp mà hấp dẫn Đông Phương đại ca, nếu không người sao lại thích một kẻ hại người bị mù, xuất thân cô lại không hợp”.
Ngữ điệu sắc bén hàm chứa châm biếm, Băng Nhi nghe được sắc mặt tức giận trắng bệch, bên cạnh Tiểu Thanh lại càng bất bình trước sự tổn thương của Băng Nhi: “Không phải đâu, là Đại thiếu gia tự mình thích Băng Nhi trước, hơn nữa Băng Nhi có công giúp Tứ thiếu gia phá án, ưu khuyết điểm tương hổ, quan phủ đã sớm thu hồi truy nã”.
Tiểu Thanh không vừa mắt sắc mặt cao ngạo kia của cô ta, nhịn không được thay Băng Nhi nói chuyện. Đáy lòng hết sức hối hận, trước kia sao lại cảm thấy cô ta ôn nhu hào phóng, xinh đẹp cao quý, vẫn là Đại thiếu gia lợi hại, không có bị cô ta lừa gạt. Liên Phương Nghi lạnh lùng liếc Tiểu Thanh một cái, gương mặt xin
