rộm một lát, cuối cùng đưa tay vỗ vỗ bả vai của anh ta.
Mà ý thức được đường Gia Nghê đi xa Doãn Trạch Vũ ngẩng đầu mù mờ nhìn
chung quanh, cuối cùng xoay người thì nhìn thấy cô... Còn có một người
đàn ông khác.
Nhưng ánh mắt sắc nhọn của anh vẫn nhìn ra được vẻ
mặt của người đàn ông đó có chút không ổn, nhìn thấy vẻ mặt của người
đàn ông đó đang kinh ngạc nhìn Đường Gia Nghê, sau đó dường như vô thức
nhìn về phía sau của mình một cái, anh có điều ngộ ra, người đàn ông đó, không chỉ là một người.
Tiểu y tá đáng thương, có lẽ sắp đối mặt với một sự thực không hy vọng đối mặt, nghĩ như vậy, Doãn Trạch Vũ
chống gậy từng bước một bước đi về phía của cô...
"Cô ấy là ai?"
Đường Gia Nghê vốn tràn đầy vui vẻ nụ cười trên mặt từng chút một ngưng tụ,
hai tháng, anh ta biến mất lâu như thế, lúc xuất hiện, lại cho cô "bất
ngờ" lớn như vậy!
"Đây... Là công ty của anh... Đồng nghiệp."
Đoạn Minh nói chuyện ấp a ấp úng, cố che giấu, nhìn thấy vẻ mặt người
con gái bên cạnh anh trầm xuống, lại thêm vào một câu xin lỗi, lại không biết là nói với ai.
"Các người ở cùng nhau đã bao lâu?" Đường
Gia Nghê toàn thân run rẩy, hai mắt trống rỗng nhìn chằm chằm vào anh
ta, miệng cũng là một câu hỏi lạnh như băng, người sáng suốt cũng nhìn
ra được, hai người trước mặt là một đôi tình nhân.
"Chúng tôi ở cùng nhau ba tháng." Cô kia đi lên phía trước kéo cánh tay của Đoạn Minh, vênh váo tự đắc nói.
"Tại sao phải gạt tôi?" Đường Gia Nghê nóng nảy đỏ mắt, nhưng cũng nghẹn
ngào đặt câu hỏi, thời gian này, hầu như là cô khổ tâm tạo dựng tình
yêu, cô là một người một lòng với người, không đến cuối cùng cô cũng sẽ
không buông tay, cô cho rằng Đoạn Minh sẽ là nơi cuối cùng của cô, lại
không biết chỉ là cô cho rằng.
Cô khó khăn dùng ánh mắt bị thương của cô, liếc nhìn Doãn Trạch Vũ cách đó không xa một cái, sau đó trở
lại phía trước mặt của Đoạn Minh, mà ánh mắt này của cô là làm cho người ta thương tiếc, rơi ở trong mắt Doãn Trạch Vũ chỉ cách đó một chút. "Gia Nghê, thật xin lỗi…" Đoạn Minh biết rõ mình đã không có lời nào để nói, chỉ có nói xin lỗi.
"Tôi không cần lời xin lỗi của anh!" Đường Gia Nghê bịt lỗ tai, "Tại sao... Tôi đối với anh tốt như vậy, tại sao... "
"Gia Nghê, chúng ta thực sự không hợp... "
"Nếu không hợp, ba tháng trước, nên nói cho tôi biết! Anh biết không, suốt
thời gian qua, tôi lo lắng biết bao, khó khăn biết bao... Bất kể anh
chọn ai, tôi tôn trọng anh, nhưng anh không nên phản bội tôi, cái loại
mùi vị này rất khó chịu... " Đường Gia Nghê khóc không thành tiếng.
Một đầu là tiểu y tá không ngừng lau nước mắt, một đầu khác là cặp cánh tay của một đôi tình nhân, thu hút người đi đường xung quanh ghé mắt.
"Gia nghê, có thể đổi nơi nói chuyện hay không, không nên ở chỗ này... "
"Tôi cũng không để ý, anh còn muốn như thế nào nữa? Nếu như anh không thích
tôi thì nói thẳng, lén lén lút lút như thế coi là cái gì? Song, tôi
không quan tâm!" Đường Gia Nghê cố kiềm chế bản thân, muốn lập tức rời
đi, nhưng lại cảm thấy hai chân giống như đổ chì, mỗi bước khó khăn.
"Gia Nghê, em hãy nghe anh nói... " Đoạn Minh vươn tay muốn đi giữ chặt
Đường Gia Nghê, Đường Gia Nghê bất lực lui về phía sau hai bước, lúc
này, một bóng dáng che ở giữa hai người.
Ánh mắt lạnh lùng tàn
nhẫn của Doãn Trạch Vũ, đang gắt gao nhìn chằm chằm Đoạn Minh, mà cánh
tay kia của anh ta, lại nắm giữ cổ tay của Đường Gia Nghê.
"Anh phải cho cô ấy một câu trả lời rõ ràng thỏa đáng cùng một tiếng trịnh trọng nói xin lỗi.
"Anh là ai?" Đoạn Minh nhìn người đàn ông khí chất bất phàm trước mặt, vẻ mặt nghi hoặc nhìn về phía Đường Gia Nghê.
"Anh không cần hỏi tôi là ai, anh chỉ cần cho cô ấy một câu trả lời thỏa
đáng." Doãn Trạch Vũ nở một nụ cười lạnh trên khóe môi, "Đương nhiên,
anh có thể từ chối, nhưng tiếp theo sẽ phát sinh cái gì, thì không phải
là anh hay là tôi có thể đoán được."
"Chuyện của tôi và cô ấy mắc mớ gì tới anh?" Trong lúc điện quang hỏa thạch(*), mùi thuốc súng ở
giữa hai người càng nồng đậm hơn.
(*) Điện quang hỏa thạch: một khoảnh khắc cực kì ngắn ngủi, tựa như chớp điện, tựa như tia lửa phát ra từ đá đánh lửa.
"Chuyện của cô ấy chính là chuyện của tôi!" Doãn Trạch Vũ vươn tay kéo Đường
Gia Nghê vào trong ngực, cánh tay cường tráng ôm chặt eo của cô, mặc dù
chống gậy, nhưng không thua chút khí thế nào.
Cả người Đường Gia
Nghê yếu ớt tựa vào trong lòng anh, có tia ấm áp, có tia nương nhờ,
không còn cảm giác bất lực của một người cô độc.
"Được, Đường Gia Nghê, cô bắt cá hai tay trước trái lại là kẻ xấu cáo trạng trước!" Đoạn Minh nhìn một màn mập mờ trước mắt cực kỳ tức giận, lại vô liêm sỉ chỉ
trích.
"Tôi không có..." Đường Gia Nghê muốn làm sáng tỏ sự thực, mà đầu ngón tay của Doãn Trạch Vũ đặt nhẹ ở trên làn môi của cô, cô từ
từ ngưỡng mặt lên để nhìn anh, ánh mắt dịu dàng của anh ngăn cô tiếp tục giải thích.
"Nếu như anh không cần cô ấy, tôi đây cần, nhưng
hiện tại cô ấy rất đau lòng, tôi muốn anh nhận lỗi với cô ấy." Doãn
Trạch Vũ ngẩng đầu, ngông cuồng nói.
"Một người tàn phế như an