Old school Swatch Watches
Không Sợ Làm Hư Em

Không Sợ Làm Hư Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323381

Bình chọn: 9.5.00/10/338 lượt.

ài cửa sổ xuân ý dào dạt, chim hót hoa thơm.

"Vì vết

thương của anh chưa hồi phục, buổi sáng chỉ có thể húp chút cháo loãng,

còn có anh không thể tự ý đi đụng vào vết thương!"

"Cô thật là

dong dài!" Doãn Trạch Vũ bất đắc dĩ dùng thìa ăn một chút cháo trong

chén, vẻ mặt bất đắc dĩ, "Không phải bệnh nhân cần phải ăn nhiều thức ăn có dinh dưỡng một chút sao?"

"Lúc cơm trưa tôi sẽ làm cho anh

phong phú một chút, chủ yếu là dễ tiêu chút có lợi cho sự vết thương hồi phục." Cô bưng lên cháo trên mặt bàn, đưa một thìa đến bên miệng anh.

"Cô muốn vết thương của tôi phục hồi như vậy, sau đó rời đi tôi, đúng

không?" Anh húp xong một ngụm, ngọng nghịu nói xong, hoàn toàn là phá

hủy hình tượng nghiêm cẩn ăn cơm ngày thường.

"Chúng ta vốn là

bèo nước gặp nhau, chờ thương thế của anh tốt lên, tôi rời đi, là chuyện rất bình thường." Đường Gia Nghê nhẹ nhàng thổi cháo.

Anh lại nhịn không được động lòng vì môi đỏ mộng mềm mại này của cô.

"Tôi nói, nếu như cô và bạn trai kia của cô phải chia tay, cho tôi biết sớm

một chút, để cho tôi có hành động tốt." Doãn Trạch Vũ tiếp tục ăn nói mơ hồ đánh mất hình tượng.

Thìa "keng" một tiếng rơi xuống ở trong

bát, cô cúi đầu chán nản, anh mơ hồ nhìn thấy khóe miệng cô nhếch một

cái, "Có lẽ thực sự không thể tưởng tượng được kết cục hạnh phúc, chỉ có điều tôi sẽ kiên trì đến một giây cuối cùng." Cô ngẩng đầu, quăng cho

anh một cái khuôn mặt tươi cười xán lạn siêu cấp vô địch.

Tiếc là trong kiên định của cô, không lưu ý mong đợi của anh, nhưng kiên định

mong đợi của chính cô, có một cảm giác mất mác, ở trong lòng của Doãn

Trạch Vũ quét qua trống rỗng.

Có lẽ anh vốn không nên có bất cứ

kỳ vọng nào, đặc biệt đối với cái gọi là tình cảm ấm áp, bởi vì anh vốn

là người của một thế giới khác. Thế giới của anh, vốn là lạnh băng, tràn đầy tiền bạc cùng quyền đấu, không có bất kỳ cảm thông và ôn nhu gì,

huống hồ, cha của anh cũng tuyệt đối không cho phép.

Thuở nhỏ

duyệt vô số người, phụ nữ ở trong mắt của Doãn Trạch Vũ, dễ như trở bàn

tay, thông thường phụ nữ vì anh tranh đến đầu rơi máu chảy, sẽ không

tiếc, mà cô...

Cái cô gái này không giống với những người phụ nữ

anh biết, động như thỏ chạy, tĩnh nhược xử nữ. Lúc yên tĩnh, cô chỉ là

rất bình thản giống như một đóa Sayura vậy, mình tản ra hương thơm thanh nhã, làm cho anh vô cùng ấn tượng; nhưng ở trước mặt người ngoài, cô

cũng là một mặt trời nhỏ, đem ánh mặt trời cùng ấm áp chiếu xuống đáy

lòng của người khác. Anh chưa bao giờ gặp qua một người phụ nữ đặc biệt

như vậy, nhu hợp trên người, đều là những phẩm chất tốt đẹp.

Mặc

dù cô đối với anh mà nói, trong cuộc đời ba mươi mốt năm qua của anh là

vô cùng hấp dẫn, nhưng hấp dẫn thì hấp dẫn, anh không nhất định phải giữ cô bên cạnh anh.

Cho tới bây giờ trong cuộc sống của anh sẽ

không cần thêm người, một khi sinh tình, đó là trói buộc, anh cũng không có quên lời nói của cha, cho nên anh có thể không biết mẹ mình là ai,

còn đối với người phụ nữ quấn quýt làm phiền anh, khó dò thật lòng, anh

có thể cự tuyệt ngàn dặm.

Đương nhiên một khi nhìn trúng con mồi, anh sẽ không tiếc chinh phục, chơi chán, lại dùng tiền đuổi đi, mười lần chẳng sai.

"Đi thôi." Anh còn đang trầm tư, mà không biết cô lại muốn đẩy anh đi đâu.

Đây chính là có thêm một người phiền toái! Anh nghĩ thầm.

"Muốn làm gì?" Một hồi bảo anh không nên lộn xộn, một hồi lại lộn xộn anh,

anh thực sự hoài nghi cô có phải muốn làm cho anh trở thành tàn phế hay

không.

"Bên ngoài ánh mặt trời rất tốt, tôi đẩy anh đến bên ngoài phơi nắng mặt trời." Cô hăng hái đi tới, một vạn con trâu cũng không

thể kéo cô quay trở lại.

"Tôi không thích."

"Nhưng thế này, không có lợi cho sức khỏe của anh." Cô thuyết phục.

"Cô không cần lúc nào cũng lấy cơ thể của tôi làm cái cớ." Anh lạnh lùng xoay đầu qua một bên, không hề nhìn cô.

"Hừ! Không phơi nắng thì không phơi nắng, tôi còn mừng rỡ nhàn rỗi đấy."

Đường Gia Nghê ngồi trở lại trên ghế sofa, mở TV, hoàn toàn không phát

hiện được mùi thuốc súng đang nồng.

"Tắt TV!" Anh không thể chịu đựng được kiểu cách nói chuyện của phim thần tượng.

"Cạch" một tiếng, Đường Gia Nghê tắt TV, ngồi ở bên cạnh anh trên sofa, mặt không biểu cảm.

Doãn Trạch Vũ nghiêm mặt cũng không lên tiếng nữa.

Anh không biết, ở trong thời gian im lặng, Đường Gia Nghê hoặc nghiêm túc

tự kiểm điểm chính mình một chút, hoặc thực sự là làm được chưa đủ tốt,

hay hoặc giả là nên cố gắng làm tốt chuyện phận sự, nếu như cố chủ không chấp nhận đề nghị của mình, liền coi như xong.

"Tức giận sao?" Chẳng biết lúc nào cô đã đi đến bên cạnh anh, "Có mệt hay không, có muốn trở về phòng nghỉ ngơi hay không?"

"Không cần, cô đẩy tôi đi ra bên ngoài đi một vòng đi!" Khối băng trên mặt anh hòa tan một chút.

Có lẽ thời gian qua cô thực sự nhiễu loạn thói quen sinh hoạt của anh,

nhưng đối với cô là thích, để cho anh hạ thấp cơ sở của mình, đổi lại

người thứ hai thách thức giới hạn khoan dung của anh, có lẽ anh thực sự

không cách nào khoan dung như thế, cho dù người ta là thật tâm vì tốt

cho anh.

Dườ