Không Sợ Làm Hư Em

Không Sợ Làm Hư Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323632

Bình chọn: 9.5.00/10/363 lượt.

g, xuống chút nữa... Mặt hồng tim đập một hồi, Đường Gia Nghê vội vàng ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy

mặt anh mang theo nụ cười, một đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào cô, nhất

thời khiến cô cảm thấy tầm mắt không chỗ nào trốn chạy.

Vẫn là

nhìn lên trần nhà... Tầm mắt của cô vòng qua bờ vai của anh, nhìn về

phía ánh đèn êm dịu khảm trên trần nhà, cảm thấy mình thật là ngốc.

"Nhìn vào anh..." Giọng nói từ tính truyền đến, ngón tay nhẹ nhàng mà véo cằm của cô chuyển tầm mắt đến trên mặt anh, nhất thời cô cảm thấy trần trụi xấu hổ vô cùng.

Đợi tóc của cô khô một chút, rốt cuộc Doãn Trạch Vũ không thể duy trì phong độ quý ông, một tay bồng cô lên, đi vào

phòng ngủ, ném cô vào gường lớn tính co giãn vô cùng tốt.

Trước

ngượng ngùng Đường Gia Nghê có một sự thay đổi, tinh nghịch lăn qua phía bên kia giường lớn, vì vậy Doãn Trạch Vũ định trùng trùng áp ở trên

người cô chụp hụt.

Nhìn bộ dáng chật vật của anh, Đường Gia Nghê

ôm cái gối che miệng cười sằng sặc, tóc tán loạn ở trên vai trần, dưới

ánh đèn trang nhã, hơi thở ái muội khuếch tán ở trong không khí, có loại cám dỗ cực hạn.

"Xem anh làm thế nào trừng trị em!" Doãn Trạch

Vũ đứng lên chỉ có quấn một chiếc khăn tắm quấn dưới người, nhìn chằm

chằm vào cảnh xuân tiết ra trước mặt anh giống như một dã thú săn bắn

con mồi nhỏ, ánh mắt tràn đầy mùi nguy hiểm.

Đường Gia Nghê một

mực thối lui, cuối cùng lưng dựa ở chỗ đầu giường, cảm giác man mát lành lạnh khiến cô không tự chủ được co lưng lại, ưỡn ngực lên, khăn tắm

quấn ở trên người liền nới lỏng ra, cô vội vàng cúi đầu lấy tay đè lại

một góc khăn tắm, che kín mình.

Ngay sau khi cô cảm thấy mình an

toàn, vừa mới ngẩng đầu, mặt của Doãn Trạch Vũ đã ở trước mặt cô, cô sợ

tới mức cũng hít một hơi khí lạnh, theo bản năng kéo khăn tắm một cái.

Đường Gia Nghê nhìn anh cười ngây ngốc, anh cũng nở nụ cười, thừa dịp lúc anh thất thần, cô nhanh chóng bò đến cuối giường, bắt đầu chơi trò chơi đại bàng bắt gà con với anh.

"Dám giở trò xấu với anh?" Doãn Trạch

Vũ đi theo sau lưng cô bổ nhào vào cô, nặng nề mà áp ở trên người cô,

hai người liền cười lăn cười bò.

Anh ghé vào trên lưng cô, ngửi

mùi hương sợi tóc trên vai cô, sau cùng môi mỏng dán ở làn da trơn mềm

trên vai cô, đầu lưỡi mút hôn ở làn da mềm mại của cô, sau đó trở thành

nhẹ nhàng gặm cắn.

"A!" Bị ép kéo hai chân ra chính là cảm thụ được vật cứng của anh rục rịch.

Cô hơi ưỡn người, để cho mình hít thở trôi chảy một chút, đôi tay anh lại

thăm dò vào khăn tắm của cô, nâng lên hai luồng mềm mại trước ngực cô.

Bất ngờ cảm giác được lắp đầy khiến Đường Gia Nghê ngẩng mặt lên.

Bên tai đích thực chỉ nghe được tiếng lay động của giường lớn phát ra, mãi

đến anh chậm lại tốc độ, cô mới thở lại bình thường, đang muốn thoải mái nằm xuống, lại bị anh lật người lại, sau đó lại bị anh nặng nề mà để

lên, không thể động đậy.

"Em tưởng là anh sẽ dễ dàng buông tha em như vậy sao?" Doãn Trạch Vũ tinh nghịch thổi hơi vào bên tai cô, mà cô

thì đưa tay ôm lên thắt lưng của anh, đồng thời mười ngón tay đan vào

nhau.

"Chúng ta ôm ngủ đi..." Môi son của cô hé mở dịu dàng làm nũng.

Nhưng Doãn Trạch Vũ nào có thể dễ dàng như vậy mà ngoan ngoãn ôm cô ở trong lòng đi ngủ, anh còn muốn cô, rất nhiều lần.

"Mở chân ra nha..." Anh khẽ mổ môi của cô, ngón tay đánh chuyển ở đầu nhũ

của cô, anh biết chỗ mẫn cảm của cô chính là hai quả mê người ở đỉnh

đầu.

"Đừng giày vò em..." Đêm xuống, cô thật sự mệt mỏi, hơn nữa anh thật sự làm đau cô rồi.

"Vừa rồi còn đang náo, bây giờ đã mệt?" Doãn Trạch Vũ buồn bực nhìn hình

nhân dưới thân hai mắt nhắm chặt, muốn để cho cô ngủ một giác thật ngon, nhưng thân thể của cô thật sự khiến dục vọng của anh tăng thêm tới cực

điểm.

"Uh`m..." Cô như nói mớ trả lời vậy, nghĩ rằng anh sẽ thủ

hạ lưu tình với cô, đem phen giày vò trốn không thoát này trì hoãn một

chút chút.

"Vậy em ngủ, anh tiếp tục làm." Vừa dứt lời, anh không thể chờ đợi được ngậm lên đỉnh đầu nụ hoa của cô, khiến cô trở tay

không kịp.

"Ưm..." Đường Gia Nghê kìm lòng không được phát ra một tiếng ưm, cũng len lén mở một con mắt.

Tất cả điều này, đều bị anh nhìn ở trong mắt, anh cơ hồ có thể nghe được

tiếng cười của cô trò đùa vừa rồi gần như thực hiện được.

"Tiểu lừa đào!" Doãn Trạch Vũ khẽ vỗ chóp mũi của cô, sau đó hai tay chống ở

hai bên đầu của cô, chỉ gầm nhẹ một tiếng, đã cảm giác được phản ứng của cô mãnh liệt hơn anh, bởi vì cô từ từ mở ra hai chân lần nữa vì anh sửa đổi mở ra một chút, để cho anh dễ dàng tiến vào cơ thể của cô. Cô không cách nào ức chế ái dục, như thủy triều cuộn trào mãnh liệt, anh như con ngựa hoang thoát cương, ở trên người cô làm càn.

Từ sau khi trở

về nhà với Doãn Trạch Vũ, suốt hơn nữa tháng, trên cơ bản Đường Gia Nghê đã không trở về Đường gia, trực tiếp ở lại nơi ở của anh.

Vì sợ Đoạn Minh dây dưa, Doãn Trạch Vũ dùng quan hệ thay đổi một chút, thuận lợi giúp cô điều đến khoa phụ sản của bệnh viện.

Biết rõ rành rành hôm nay cô phải lên ca sớm, hơn nữa còn là ngày đầu tiên

đến khoa phụ sản trình diện, tối hôm qua còn bị


Teya Salat