Không Đợi Anh Ngoảnh Lại

Không Đợi Anh Ngoảnh Lại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324710

Bình chọn: 7.00/10/471 lượt.

gang ‘chuyện tốt’ của anh và thư kí Cát mà cô đã tìm mọi cách để tránh xa anh. Trước giờ cô luôn cư xử đúng mực, sẽ không làm những chuyện ngu xuẩn này. “Cô ấy là do tôi dụ dỗ về.” Kỷ Dược Phi thẳng thắn nói. Cô quá thụ động, không có khả năng sẽ chủ động yêu thích người khác.

“Dụ dỗ được rồi thì không cần quan tâm sao?”

“Không quan tâm hồi nào?” Kỷ Dược Phi nóng nảy. “Nhà cao cửa rộng, tiền tiêu tùy ý, tôi lại hết mực tuân thủ cam kết chung thủy giữa vợ chồng, còn chưa đủ sao?”

Phó Cương cười rồi đứng dậy, “Những thứ đó có thể thỏa mãn được phần đông phụ nữ, nhưng anh có dám khẳng định điều cô Diệp mong muốn là những thứ này không? Ha ha, không cần nhìn tôi một cách quái gở như vậy. Tôi chỉ nói vậy thôi. Chuyện này suy cho cùng cũng là việc riêng nhà anh, bạn bè dù có thân tới đâu cũng không thể nhúng tay vào việc nhà của người khác. Dược Phi, anh suy nghĩ cho kĩ đi. Anh là thiên tài trên thương trường, nên trong tình cảm cũng đừng làm một kẻ kém trí. Lời nên nói thì đều đã nói hết rồi. Ah, mà khoan, anh có nghĩ cô Diệp sẽ trở về trường không, anh đã tìm thử chưa?”

Kỷ Dược Phi bật dậy với lấy áo khoác trên ghế sô pha, bỏ lại một câu, “Nhớ khoá cửa!” rồi thoắt cái đã chạy biến ra ngoài.

Phó Cương mỉm cười, khẩn trương như vậy, xem ra chuyện giữa bọn họ còn có thể cứu vãn.

Diệp Tiểu Du quả thật đã quay trở lại trường.

Lúc kết hôn, cô biết trong lòng anh có Viện Viện, nhưng cô vẫn đồng ý. Tất cả là do bản thân cô tự nguyện trả giá, vốn dĩ không nên đòi hỏi được đáp lại. Nhưng cô sợ, sợ cả đời này đều phải sống như vậy. Hai người ở chung trong một căn nhà nhưng cô mãi chỉ có thể ở bên ngoài cánh cửa trái tim anh. Anh nói nếu Viện Viện ngoảnh đầu lại thì anh có quyền giành cô ấy trở về. Vậy còn cô phải làm sao đây? Tiếp tục chuyện ba người sao? Lúc yêu nhau thì còn có thể làm “kỳ đà” nhưng trong hôn nhân thì không thể. Người ra đi chỉ có thể là cô. Tuy đó cũng có thể chỉ là một câu nói đùa vì Viện Viện giờ đã có Phùng Như Hải, nhưng nó cũng cho thấy trong tim anh thật sự chưa từng có sự tồn tại của cô. Từ trước tới giờ, cô vẫn chỉ là người có cũng được mà không có cũng chả sao. Nghĩ tới điều này, cô mới nói ra những lời làm tổn thương anh!

Nhìn vết thương trên tay, đúng là một cái kết không đẹp. Cô mỉm cười chua chát.

Ngồi xe buýt đến trạm cuối cùng, rồi lại ngồi trên đó quay ngược trở về lại trạm dừng ban đầu, cô xuống xe, thất tha thất thểu đứng ở đầu đường, không biết phải xoay sở ra sao. Đêm thu thanh vắng, gió lạnh cắt da. Bữa trưa đã không muốn ăn gì, bánh kem lúc chiều lại đưa cho người khác, bây giờ, cô đói đến hoa mắt chóng mặt. Dù vậy, cô cũng không có tâm trạng đâu mà ăn bất cứ thứ gì. Chậm rãi lê bước đi không mục đích, trong vô thức lại bước tới cổng trường đại học. Lòng thầm nghĩ, nhất định trong tiềm thức có một đôi mắt đang đưa đường dẫn lối cho cô.

Ngơ ngơ ngẩn ngẩn đứng trước cổng trường, Diệp Tiểu Du nhìn ngây ngốc bảng tên trường đầy tự hào trên cao. Bảo vệ thấy vậy bước ra hỏi cô có cần giúp đỡ gì không. Cô suy nghĩ một hồi, rốt cuộc quyết định đi vào trường.

Đã gần 11 giờ đêm, khu phòng học, phòng thí nghiệm, nhà tập thể, mọi chỗ đều đã tắt đèn. Trên con đường rợp bóng cây, thỉnh thoảng lại có một vài sinh viên đạp xe lướt qua. Tiếng chuông xe leng keng làm cô giật bắn mình phải đứng nép vào lề mất một lúc lâu. Đèn ngoài hành lang của khu văn phòng làm việc vẫn còn sáng, một vài phòng làm việc cũng còn bật đèn. Có lẽ là làm nghiên cứu khoa học, nếu không thì là mấy đồng nghiệp phải viết luận văn. Diệp Tiểu Du thấy mạnh dạn hơn một chút, dò dẫm đi lên phòng làm việc của mình ở tầng bốn.

Cô không mở đèn, trực tiếp mò mẫm tới chỗ bàn làm việc, ngồi xuống ghế. Lúc này mới phát hiện ra bản thân đã mệt mỏi, buồn ngủ tới mức nào. Cô không buồn sát trùng vết thương trên tay phải, cởi áo gió ra, nằm gục trên bàn cứ thế chìm vào giấc ngủ.

Nàng thơ đã mất

Thế giới cũng chẳng còn những cánh hoa rơi

Hay những cơn mưa phùn

Bốn mùa bụi trần phủ kín

Xin đừng khóc

Dù vô cùng, vô cùng thất vọng

Tro tình đã tắt lịm

Về lại với nhân gian

Đột nhiên tỉnh ngộ nhận ra ngàn vạn con đường kia

Đều là những con đường mình quen thuộc

Là những quỹ đạo quá rõ ràng

Hòa vào dòng người tiếp tục tiến tới

Mỉm cười cứ vậy bước đi cho đến đích cuối cùng

Trái tim yếu mềm của tôi ơi

Hãy cố quên đi, ngàn lần vạn lần

Xin đừng khóc nữa.

Diệp Tiểu Du cảm thấy mình


XtGem Forum catalog