XtGem Forum catalog
Khoản Nợ Hôn Nhân

Khoản Nợ Hôn Nhân

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324861

Bình chọn: 7.5.00/10/486 lượt.

, gương mặt đó nhìn thế nào cũng đều có thể ca ngợi là tuấn tú, nhưng vì sao lại có hơi thở nặng mùi u ám như vậy ?

Một tay anh đút trong túi, cứ tựa vào trên tường như vậy, áo sơmi màu đen cũng không phải gọn gàng sạch sẽ, có mấy phần xốc xếch, mấy cúc áo bị buông ra, lại tràn ngập mùi vị nguy hiểm.

Anh cũng không phải là loại thanh niên mà cô vẫn biết, không trẻ trung, không xốc nổi, không chất đống tiền bạc ra ngoài cố ý ra vẻ tao nhã, nhưng cũng không giống loại côn đồ kia... lỗ mãng thẳng tính, gần như rất khó để định nghĩa về anh, nhưng anh tuyệt đối không phải là người mà học sinh ngoan như cô nên động vào.

Cô hiểu rất rõ, trầm mặc kề vai bạn tốt mà đi, coi như chưa từng thấy anh ta.

"Diêu Thủy Tinh." Một giọng nam trầm thấp mê hoặc vang lên, tựa như một tảng đá rơi vào hố sâu, mọi người nhanh chóng yên lặng, nhìn về phía cô gái lạnh lùng kia.

Cô bình tĩnh, ngước mắt nhìn về phía anh.

Anh đi thẳng tới, cơ thể cao lớn, rất dễ nhận thấy trong nhóm học sinh cấp 3 này. Toàn thân tỏa ra u ám, hiệu quả cực kỳ kinh người, mọi người nhanh chóng né ra, dọn ra một đường đi lớn giữa bọn họ.

Anh đi tới trước mặt cô, đưa lên một cái khăn tay sạch sẽ, "Trả lại cho em." Ngón tay thon dài sạch sẽ ngoài dự đoán, không có chút nào giống như bàn tay ngày ngày ra quyền đánh người.

Cô nhìn cũng không nhìn chiếc khăn tay đắt tiền, "Dơ, tôi không cần."

Lúc trước khi lấy ra để cầm máu cho anh ta, cũng không nghĩ sẽ lấy lại.

"Anh giặt rồi."

Cô hừ một tiếng lạnh lùng, dự định muốn đi. Cuộc sống của cô và anh ta, cho tới bây giờ vẫn không nên có liên quan gì, đương nhiên nên vạch dấu chấm hết ở đây.

Khuôn mặt anh tuấn của anh là một mảng cao ngạo, không có kinh nghiệm chung đụng với nữ sinh, cũng không ưa thích kiểu sinh vật mềm mại. Chủ động tới tìm cô, chỉ là vì anh nợ cô, mặc dù anh biết rõ, ngày đó cô cũng không phải có lòng muốn cứu anh.

Có điều, ít nhất cô cũng không để anh bị xe cảnh sát bắt đi. Tuy chỉ là dùng một chiếc khăn tay bọc qua loa vết thương lại rồi để anh từ sinh tự diệt, nhưng nói cho cùng, cô vẫn có giúp đỡ anh.

Được phụ nữ, không, chính xác mà nói thì là được một cô gái cứu, là thể nghiệm lần đầu tiên trong cuộc đời anh.

"Hạ Viễn Hàng!" Tiếng kêu khàn đục cách đó không xa truyền đến: "Đại ca, tiểu tử đó ở kia." Một đám nam sinh cầm ống thép và dao bổ dưa chạy qua bên này.

Đây là cuộc sống của anh, không chủ động gây phiền toái, nhưng bao giờ cũng có vô số phiền phức đến tìm anh, thế giới của anh đầy máu tanh và tàn bạo cùng với cuộc sống cao quý sạch sẽ của cô, không liên quan chút nào.

Hai người chạy song song, theo đường của từng người chạy về phía trước, anh hiểu được, nhưng trong nháy mắt đó, đột nhiên anh đưa tay cầm lấy tay Diêu Thủy Tinh, lôi cô chạy về hướng ngược lại.

"Buông tay." Cô dùng sức giãy giụa, không chịu phối hợp.

Anh im lặng kéo cô tiếp tục chạy, dù là phản kháng của cô làm cho tốc độ của bọn họ giảm dần xuống.

"Tôi nói buông tay." Giọng nói của cô càng ngày càng lạnh.

Mắt thấy đám người kia chen qua đám học sinh đông nghịt, xông về phía bọn họ.

"Em cảm thấy bọn họ sẽ bỏ qua cho em?"

"Thế thì sao?" Cô nhìn vào tròng mắt xinh đẹp của anh, "Tôi vẫn có thể đánh cho bọn họ cực kỳ thảm hơn nữa."

"Trước mặt một đám học sinh ngoan ngoãn?" Chỉ chỉ những học sinh đang hoảng sợ né tránh cách đó không xa.

Đáng chết! Cô cắn răng, gương mặt bình tĩnh có mấy phần dao động.

Hạ Viễn Hàng không tiếp tục nhiều lời, kéo tay cô chạy về phía trước, mà lần này, cô không cự tuyệt.

Xuất thân từ gia đình danh môn, khi mới bắt đầu hiểu chuyện đã bị dạy dỗ nghiêm khắc thành một thục nữ chân chính, cô là người thừa kế tương lai của một sản nghiệp lớn, giá trị con người vài tỷ, trong đời Diêu Thủy Tinh, lần đầu tiên bị một người thanh niên xa lạ nắm tay, điên cuồng chạy trốn trên đường. Tay của anh rất lớn, rất nóng, chân của anh rất dài, bước vừa nhanh vừa vội. Vốn dĩ cô không theo kịp, nhưng không sao, anh nắm chặt cô, kéo cô chạy, một bước cũng không bị bỏ lại phía sau, cùng anh kề vai chạy trốn.

Cô ngước mắt nhìn ngũ quan đẹp đẽ của anh. Lông mày thon dài, mắt đen nhánh, rõ ràng là khuôn mặt rạng rỡ dưới ánh sáng mặt trời lại bị đôi môi mím chặt làm trở nên u buồn mà mạnh mẽ, trẻ tuổi như thế lại có vẻ hắc ám thâm sâu, mâu thuẫn kỳ lạ.

Sợi tóc nhỏ vụn lay theo, bị gió thổi tung bay, anh ít nhất cũng cao 180 centimét, vóc người cao gầy của cô cũng chỉ cao bằng bả vai rộng của anh.

Anh cúi đầu nhìn cô gái lần đầu tiên nắm tay trong đời. Cô có khí chất lạnh lẽo, dung mạo xinh đẹp, cô gái đang đi cùng anh rõ ràng rất khác nữ sinh, tựa như một cô công chúa cao ngạo, tính tình rất xấu. Thế nhưng khi ở trên đường vẫn không chạy loạn. Cô vẫn như cũ không bị ảnh hưởng chút nào, rõ ràng rất miễn cưỡng, rõ ràng màu môi phấn hồng đã trở nên tái nhợt, lại vẫn quật cường chống cự, theo sát bước tiến của anh.

Tiếng hét của bạn tốt bị bọn anh bỏ lại phía xa sau lưng, anh kéo cô xuyên phố qua hẻm, đám du côn vẫn đuổi sát sau lưng. Quẹo rẽ qua bảy tám đường nhỏ, dần dần đám người quơ múa vũ khí