gười nói còn thuần khiết trong trẻo gì nữa?
Không phải đã có bầu rồi sao?
Ừ đúng là cô ấy có bầu! Nhừng tôi cảm thấy sự thuần
khiết trong trẻo của một người con gái là ở tâm hồn chứ không ở xác thịt, bạn
nghĩ sao?
Tôi đứng sau lưng Tiểu Văn, nhìn cô ấy gõ bàn phím
thoăn thoắt, mở hộp thư điện tử ra, có thư mới thật.
Tiểu Văn không ngẩng đầu lên, chỉ dán mắt vào màn hình
khẽ nói: “Là mẹ em.”
Tôi không nói gì, nhìn Tiểu Văn mở mail ra, bức mail
dài dằng dặc chi chít chữ là chữ.
Trong tình huống này tôi nghĩ mình nên rút lui, thư
của mẹ người ta, tôi xem không ổn lắm. Tôi không phải là con rể xịn, chỉ là
hàng giả thôi.
“Em đọc thư của mẹ em đi.” Tôi kiếm chuyện nói bừa một
câu.
Tiểu Văn lắc đầu: “Em chán ghét sự chuộc tội của họ
lắm rồi.” Cô ấy vừa nói vừa đóng hòm thư rồi quay lại nhìn tôi, “Tính theo giờ
của chúng ta thì bức mail này được gửi tối qua, trong thư viết chuyến bay dài
mười chín tiếng, vậy thì chiều ngày kia họ sẽ về tới nơi.”
Chiều ngày kia?... Còn thời gian diễn tập không nhỉ?
Tôi nhìn Tiểu Văn lòng hơi lo lắng. Nói thực lúc này,
niềm vui trong mắt Tiểu Văn đã biến mất từ lâu, thay vào đó là sự lạnh lùng và
thờ ơ.
Haizz, họ là hai mẹ con mà, sao hận một người có thể
hận đến độ mấy chục năm thậm chí mấy trăm năm cũng vẫn hận như thế được nhỉ?
“Tiểu Văn, anh… anh không hiểu.” Vừa nói tôi vừa bước
lên vài bước, ngồi lên giường đối diện Tiểu Văn, “Có phải em rất hận bố mẹ mình
không?”
Tiểu Văn gật đầu.
“Hôm đó em nói bố mẹ em đối xử rất tệ với em, vậy lần
này sao em… nhất định phải gặp họ?” Tôi đã muốn hỏi từ lâu rồi, nhưng lúc đó
tôi chưa phải là ông bố ngoài biên chế.
Tiểu Văn khẽ cười như đang tự giễu mình: “Không phải,
Lại Bảo, bố mẹ em chẳng làm gì em cả, chỉ là họ ly hôn nên em hận họ. Là em cứ
luôn trốn tránh họ, họ không tìm được em, mấy năm qua mối liên hệ duy nhất chỉ
là gửi tiền và viết mail cho em, ngoài những chuyện đó ra em không muốn có bất
cứ liên hệ gì với họ, họ ly hôn rồi! Em không hiểu, lẽ nào họ không biết ly hôn
sẽ gây tổn thương lớn đến mức nào đối với con cái sao?”
Tiểu Văn hơi kích động, mắt cô ấy đỏ hoe nhưng vẫn cố
kiềm chế, tôi không tiện nói gì, chỉ nhìn cô ấy cho tới khi sắc đỏ trên mặt cô
ấy dần tan đi.
“Tiểu Văn, đừng như vậy, anh nghĩ anh có thể hiểu được
tâm trạng của em lúc này…”
“Vớ vẩn!” Đột nhiên Tiểu Văn kêu lên, đứng bật dậy,
“Câu nói tởm lợm nhất trên đời này chính là câu đó! Anh hiểu á! Những người tự
nhận là hiểu em nhiều quá rồi! Nhưng có thể hiểu được sao? Người có đôi mắt
sáng vĩnh viễn không thể hiểu được cuộc sống của người mù! Anh có thể nhắm mắt
mà sống cả ngày không? Có thể không?”
…Tôi hơi ngạc nhiên, tôi không ngờ Tiểu Văn sẽ kích
động như vậy, câu nói đó… tôi học trong phim truyền hình, tôi thấy trong đó
người ta toàn an ủi người khác như vậy mà, nhìn kiểu phản ứng này của Tiểu Văn
lẽ nào trước kia đã có vô số đồng bào cùng chung chí hướng với tôi an ủi cô ấy
như thế nhưng thực ra lại có mục đích không trong sáng?
Tôi lặng lẽ ra khỏi phòng ngủ, Tiểu Văn đứng xoay lưng
về phía tôi, không nói một lời, tôi nhẹ nhàng khép cửa lại, thực ra tôi có ý
tốt an ủi nhưng tự dưng lại bị tế cho một bài như thế trong lòng cũng tức lắm,
nhưng lúc đi ra tôi thấy vai Tiểu văn run run, tôi không thể nhìn con gái khóc
được, nỗi giận dữ cũng tiêu tan hết, đã không an ủi được thì lui ra là hơn.
Đứng ngoài cửa phòng tôi cảm thấy mình đã hiểu Tiểu
Văn, sự lạnh lùng và giữ khoảng cách của cô ấy chỉ là ngụy trang, sự trong sáng
thuần khiết của cô ấy mới là sự chân thực được giấu kín, sự phẫn nộ bùng phát
vừa rồi của cô ấy cũng là thật, có một câu nói rất đặc biệt là gì ấy nhỉ? À
phải rồi! Cô ấy là một cô gái coi vết thương là hình xăm trên cơ thể, trong
lòng cô ấy, nỗi buồn cuộn chảy thành sông.
Tôi vừa ngủ vừa khoa chân múa tay như đánh võ mãi nghệ
đến sáng, lúc ngủ dậy vừa ra khỏi phòng làm việc, còn đang vươn vai, vặn mình
thì bỗng rùng cả mình vì Tiểu Văn đang tóc tai rối bù đứng trước cửa phòng tôi
cúi đầu.
“Em sao thế? Phạt đứng à? Bị Sadako nhập xác sao?” Tôi
bước lên vài bước, huơ huơ tay trước mặt cô ấy.
(Sadako: Nhân vật trong bộ phim ma Nhật Điện
thoại ma)
Tiểu Văn ngẩng lên nhìn tôi, cắn môi nói: “Lại Bảo,
tối qua… em xin lỗi.”
“Shit! Chuyện gì cơ? Anh quên rồi.” Tôi cười giả bộ
mất trí.
“Thực sự xin lỗi anh! Anh giúp em như vậy, em… em luôn
muốn xin lỗi anh, nhưng lại ngại không dám gõ cửa.” Gương mặt Tiểu Văn đầy vẻ
hối lỗi.
“Không cần phải vậy đâu.” Tôi cười, “Tiểu Văn, anh nói
thật nhé, căn nhà này của anh đã có mấy cô gái đến ở rồi.”
Thấy Tiểu Văn ngẩng phắt lên vẻ đầy kinh ngạc, tôi vội
vàng nói tiếp: “Nhưng họ chẳng có tí quan hệ nào với anh cả! Anh thề! Điều đó
nói lên cái gì, nói lên rằng anh luôn đối xử với phụ nữ ấm áp như gió xuân.”
Tiểu Văn phì cười.
“Em vẫn phải xin lỗi chứ, xin lỗi anh, Lại Bảo.” Tiểu
Văn vừa nói vừa như định bước tới làm động tác gì vỗ về tôi, nhưng sau một hồi
đấu tranh tư tưởng khá lâu, cuối cùng cô ấy chỉ khe khẽ gật đầu.
Cả buổi