khỏi quán cà phê, vẫn còn thấy mơ mơ hồ hồ,
hình như vừa xảy ra một chuyện gì đó không được chân thực cho lắm.
Ánh nắng rất gay gắt, làm tôi đau cả đầu, nhưng phơi
nắng một lúc cũng làm tôi tỉnh táo ra ít nhiều. Tôi nhớ sau khi Tiểu Văn nói
cái gì mà hẹn hò xem thế nào, chưa được hai phút sau đã đứng dậy đi mất rồi,
trước khi đi cô ấy bảo liên lạc điện thoại, bảo tôi suy nghĩ nghiêm túc.
Gọi điện thoại, hẹn gặp mặt, nói mấy câu, sau đó liền
“Vậy chúng ta thử hẹn hò xem thế nào”, chuyện này quá thần kì! Quá Harry
Potter! Cô nàng Chu Tiểu Văn này, trong hồ lô của cô ấy bán độc dược hay là
xuân dược đây?
Ngồi một lúc vẫn không nghĩ ra được cái gì, sau đó tôi
muốn đi nhưng nhân viên phục vụ không cho, bắt tôi thanh toán. Khốn kiếp! Bọn
con gái đều thế, tự dưng đi mất, vứt hóa đơn lại cho người khác trả.
Ấy? Không đúng, bạn xem, bây giờ tình trạng này có
phải đã cho thấy, Chu Tiểu Văn chính là bạn gái của tôi? Hơn nữa còn là cô ấy
đề nghị! Vậy cũng có nghĩa là, bây giờ Lại Bảo tôi là hoa đã có chủ, bình đã có
bông rồi! Tự dưng lại có một cô bạn gái trẻ trung xinh đẹp, biết hát biết múa,
chỉ là có chút cổ quái bất thường thôi!
Thế
này đúng là Văn muội muội từ trên trời rơi xuống rồi!
Trước
kia xã hội loạn lạc, phụ nữ mới nhiễm thói xấu;
Bây
giờ phụ nữ xấu làm loạn xã hội.
Ngày 23 tháng 3. Mưa
to.
Thoải mái rồi, tôi cầm di động lên xem giờ, tinh thần
phấn chấn ra bắt xe, phi thẳng đến toà soạn mới.
Không biết tại sao, đi trên con đường này, nhìn những
nam nam nữ nữ đi lại ngoài cửa xe, miệng không ngừng hát đi hát lại một câu:
“Bà xã, bà xã anh yêu em, A Di Đà Phật bảo vệ em, cho em có một cơ thể khoẻ
mạnh và như ý...”
Mẹ kiếp! Nhiều lúc đều như thế, mấy bài hát thịnh hành
rẻ tiền đáng ghét này hoàn toàn không cần học, cửa hàng siêu thị nào cũng bật,
bạn không muốn học, nhưng nghe một nghìn, mười nghìn lần là biết hát thôi.
Tôi có kinh nghiệm sâu sắc về điều này, khi cùng bạn
bè đi hát karaoke, lúc chọn bài, chọn cho tôi bài hát thịnh hành nào đó, trong
lòng tôi biết rõ mình không thể nào hát được, có nhớ lời đâu, nhưng khi giai
điệu nổi lên, tôi liền hát theo hết sức tự nhiên, không vấp một chỗ nào.
Lâu lắm rồi, bài “Thuỷ thủ” như thế, sau đó là “Chuột
yêu gạo”, “Hai con bướm”...
Các anh em, các anh em đã từng tính chưa, có bao nhiêu
bài hát mọi người không cần học cùng biết hát? Hơn nữa còn thường xuyên xảy ra
hiện tượng này, mấy câu hát đó cứ xoay trong đầu bạn, bạn muốn ngừng cũng không
được.
Tôi ngồi trên xe hát mấy câu một bài hát mình không
biết tên, tác động cả anh tài xế đến khi xe đã dừng trước toà soạn, tôi xuống
xe trả tiền, anh tài xế đó vẫn đang hát mấy câu hát giống hệt tôi vừa rồi, sung
sướng lái xe đi mất.
Ha ha, để tôi xem lúc nào anh mới ngừng hát.
Trong toà soạn mới toàn gương mặt mới, tôi tự nhiên
bước vào khu văn phòng, mỗi ánh mắt phóng ra, đều trúng các nữ phóng viên biên
tập trẻ trung rạng rỡ. Nhiều gái xinh thật đấy, nếu sau này tôi làm việc ở đây
thì chẳng phải là tha hồ tung tăng giữa biển hoa sao!
Chủ nhiệm hẹn gặp tôi họ Đồ một cái họ nghe rất hung
dữ độc ác. Nhưng tôi đã gặp ông ấy, cũng đã qua lại một, hai năm nay rồi, đó là
một người rất hiền từ, béo béo trắng trắng. Quan hệ với tôi rất tốt, có chút gì
đó như bạn vong niên, tôi có thể đến toà soạn này là nhờ ông ấy giới thiệu.
Được chủ nhiệm Đồ dẫn theo rẽ ngang rẽ dọc một hồi mới
vào phòng họp, một em gái trẻ trung bê trà nước vào, chủ nhiệm Đồ đưa cho tôi
một điếu thuốc.
“Lại Bảo này, tôi nói cậu nghe, sau này chúng ta là
đồng nghiệp, lại là cấp trên cấp dưới, tôi sẽ không khách sáo với cậu thế này
nữa đâu!” Chủ nhiệm Đồ cười, làm không khí thoải mái hẳn.
Tôi gật đầu: “Em nhất định sẽ phục tùng mệnh lệnh cấp
trên, cần cù chịu khó nỗ lực làm việc, phấn đấu hết mình vì công việc.”
“Ha ha, thằng nhóc này!” Chủ nhiệm Đồ cười rung cả mỡ,
nhưng đang cười, bỗng nhiên ông hơi kìm lại, “Tiểu Bảo, có chuyện này tôi phải
nói trước với cậu.”
Tôi xua tay: “Chủ nhiệm Đồ, đừng gọi em là Tiểu Bảo,
em không quen, chủ nhiệm cứ gọi em là Vi hầu gia đi.” (Vi Tiểu Bảo)
“Ha ha ha ha, hài hước! Tôi rất thích sự hài hước!
Người hài hước tính cách tốt! Phóng khoáng! Gặp chuyện không vui cũng nghĩ
thoáng được, tự biết cách làm giảm áp lực!” Chủ nhiệm Đồ vừa cười lớn, vừa vỗ
vào chân tôi.
Lần này rất đau, nhưng tim tôi càng đau đớn, vì tôi
biết có chuyện rồi.
“Chủ nhiệm Đồ, có chuyện gì chủ nhiệm cứ nói thẳng đi
ạ.” Tôi hít sâu một hơi, chuẩn bị nghênh chiến.
“Chủ nhiệm Đồ cười rất khó coi: “Ha ha, rất thẳng
thắn! Tôi rất thích những người thẳng thắn, người thẳng thắn tính cách tốt...”
“Được rồi, được rồi.” Tôi vội vàng xua tay, “Chủ nhiệm
cứ nói đi, chắc không nghiêm trọng đến mức huỷ bỏ việc tôi chuyển tới quý báo
chứ?”
“Ha ha ha! Thông minh! Tôi rất thích những người thông
minh, người thông minh tính cách tốt...”
“Lão Đồ, ông đừng tưởng tôi tay không mà không giết
chết ông được nhé!”
Chủ nhiệm Đồ sững ra rồi lại cười: “Trông cậu bị do
