hư có mối thần giao cách cảm, đồng loạt làm một động
tác khinh bỉ với tôi.
“Tối đến ở cùng nhà! Ông cũng muốn thế mà chẳng xảy ra
chuyện gì? Shit! Ông đúng không phải đàn ông!”
… Đấy đấy, tôi có phải là đàn ông không cũng không
phải do mình quyết định nữa!
Tôi điên quá liền hạ cửa kính xe xuống, thò nửa người
ra ngoài, ngẩng đầu lên hét: “Chiến đấu như một người đàn ông thực thụ!”
Khi chiếc xe phóng qua, một anh chàng say mèm đang dựa
vào cây cột đèn điện bên đường nôn thốc nôn tháo, nghe thấy tiếng hét của tôi
liền ngẩng đầu lên đáp: “Mày là đồ hồn nhập xác! Giây phút này mày không phải
là người!”
Tuyến đường hôm nay có hơi thay đổi, Thịt Chó nói cậu
ta phát hiện được một quán rượu rất hay, hôm nay đưa chúng tôi đến xem thế nào,
nếu được thì thêm một tụ điểm.
Đây là tin vui, nếu không chúng tôi chỉ lượn đi lượn
lại mấy cái quán cũ mãi.
Lão Đường phấn khởi: “Có múa thoát y không? Nghe nói
mấy hôm nay có mấy quán rượu, mời các em chân dài từ Nga sang!”
Thịt Chó lắc đầu: “Cái đó thì không biết, tôi chỉ thấy
không khí ở đó được, không ồn ào hò hét nhiều.”
Lão Phó lái xe, bấm còi bim bim mấy phát: “Không có
thì thôi, lão Đường, ông muốn xem múa thoát y thì về nhà tự soi gương mà thoát!
Tôi cũng muốn đổi chỗ! Mấy quán trước chả hay tí nào, nghe tên đã thấy quê
rồi!”
Vừa nghe thấy thế, tôi liền tỏ ra tán đồng: “Đúng thế!
Tên gì mà chim yêu đàn, tái hiện ngày hôm qua, hâm nóng giấc mơ rượu, trong một
nghìn dặm! Mấy quán rượu đó chúng ta hay đi chẳng có gu tí nào!”
Lão Đường và lão Phó đều lần lượt đồng ý, luôn mồm
chửi bới phụ họa.
Thịt Chó cúi đầu im lặng.
Lão Đường vỗ vai Thịt Chó: “Này, Thịt Chó, cái quán
ông bảo ở đâu? Tên gì?”
Thịt Chó không ngẩng đầu lên, chỉ đưa tay chỉ: “Rẽ
phải ở phía trước, đến thì biết.”
Quán rượu đó không xa lắm, chỉ một lát sau chúng tôi
đã đến nơi, cả bọn xuống xe nhìn, tên của quán rượu là: Câu chuyện mùa xuân…
Sau khi Thịt Chó bị chúng tôi đập cho một trận tơi
bời, bốn thằng mới đi vào “Câu chuyện mùa xuân”, tối nay chúng tôi trải qua ba
tiếng ở “Câu chuyện mùa xuân”, có lẽ sau nhiều năm nữa, ở đây sẽ là thịnh hành
một bài hát: năm 2007, đó là vào mùa xuân, có bốn chàng ngốc, uống đến say mèm,
không biết trăng sao trời đất gì nữa trong quán rượu này…
Thực ra cái tên này rất quê, phong cách bài trí trong
quán rượu cũng được, rất đơn giản nhưng sáng sủa, không rườm rà, ánh sáng cũng
ổn, khi chúng tôi đi vào, trên sân khấu nhỏ, một đôi nam nữ đang say đắm song
ca bài hát chính trong phim “Anh hùng xạ điêu”- “Cuộc đời ý
nghĩa”
Cảm giác này rất hay, hoài cổ, thoải mái.
Khi nhân viên phục vụ đưa chúng tôi đến chỗ ngồi, lão
Phó huých huých tay tôi một cái, sau đó ra hiệu cho tôi nhìn lên sân khấu.
Tôi vừa nhìn lên liền mỉm cười.
Nam ca sĩ đang hát là Thanh Thu, tất nhiên đó chỉ là
nghệ danh, nhưng chúng tôi cũng chẳng buồn hỏi tên thật, chỉ là bèo nước gặp
nhau ấy mà, nhưng tên nhóc này đúng là rất có duyên với mấy người bọn tôi,
thường xuyên thấy cậu ta hát ở mấy quán rượu mà trước kia chúng tôi hay đến,
gặp nhiều nên cũng nhẵn mặt nhau, không ngờ hôm nay tình cờ đổi quán mà cũng
gặp được cậu ta.
Chúng tôi đều nhìn lên sân khấu, Thanh Thu cũng thấy
chúng tôi, vẻ mặt cậu ấy vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, còn giơ tay lên chào.
Chúng tôi cũng vẫy tay chào lại sau đó được nhân viên phục vụ đưa đến chỗ ngồi.
“Nói trước nhé, hôm nay ai mời?” Tôi nhìn ra xung
quanh.
Lão Phó giơ tay: “Tôi! Mấy hôm nay tôi kiếm được một
món tiền bán RAM[1'>, hôm nay tính cho tôi!”
[1'>
Một loại bộ nhớ trong máy tính
Thế là tôi gọi Chivas. Lão Phó khóc ròng.
Hát xong một bài, Thanh Thu xuống nghỉ, rời
khỏi sân khấu một cái là lao thẳng đến bàn chúng tôi, đặt tay lên vai tôi và
Thịt Chó, phấn khởi nói: “Trùng hợp quá! Đúng là duyên phận!”
Chúng tôi đều mỉm cười, Thịt Chó đánh vào tay Thanh
Thu: “Đừng sờ mó lung tung, tôi là người đã có gia đình rồi!”
Thanh Thu bật cười rồi quay sang nói với nhân viên
phục vụ: “Lấy cho một vại bia đen, tính vào tôi.” Dứt lời liền kéo ghế ngồi
xuống, “Anh Đường, Anh Nhục (Thịt), anh Phó, anh Bảo, các anh biết hôm nay em
hát thêm một điểm nữa nên đặc biệt đến cổ vũ em hả?”
Lão Phó bĩu môi: “Cậu á? Cậu tưởng cậu là đào kép hồi
đầu thế kỉ chắc? Lại còn đến cổ vũ nữa?”
Thanh Thu cũng không nổi giận, vẫn tươi cười, cậu ta
nghe lời chúng tôi đùa cung quen rồi. Hơn nữa, với người kiếm sống bằng nghề đi
hát ở mấy quán bar như cậu ta, khán giả đều là ông chủ, tươi cười đã thành quen
rồi.
“Thế thì tối nay đúng là khéo thật”,Thanh Thu ngồi
xuống, rút trong túi áo ra một bao thuốc mời chúng tôi. “Em kể mấy anh nghe,
lúc nãy trên sân khấu, em hát mà chả có tí cảm xúc nào cả, chẳng có gì thú vi,
ở Ái Cầm Điểu (Chim yêu đàn) em hát các anh ở dưới vỗ tay theo, thế mới gọi là
hát có cảm xúc chứ!” Dứt lời, cậu ta gõ tay xuống bàn, “Đây chính là duyên
phận!”
Lão Phó rít một hơi thuốc rồi ném bật lửa cho Thanh
Thu: “Như cậu nói thì, chúng ta đúng là có duyên thật, vậy tiền rượu hôm nay
cậu trả nhé?”
Thanh
