a chuyện. Ở Trung
Quốc bạn chỉ cúi xuống buộc dây giày cũng có vài người hiếu kì
thích hóng hớt vây lại, nữa là cô gái xinh đẹp như Mạt Mạt, cô ấy
mà hét thật, chắc chắn sẽ hút lại chừng chục người anh hùng cứu
mỹ nhân, giữa đường thấy chuyện bất bình chẳng tha gì đó.
Tôi lẽo đẽo đi sau Mạt Mạt, nhăn nhó lảm nhảm:
“Này, Mạt Mạt, tóm lại là có chuyện gì thế? Em nhất định phải ở
chỗ anh sao?”
“Anh tò mò gớm nhỉ, thích nghe ngóng tin vịt
ghê, anh quan tâm đến chuyện của em làm gì?” Mạt Mạt trợn mắt.
“Đây là chuyện của em à? Em đòi ở nhà anh thì
phải cho anh một lý do chứ!” Tôi bị cô ấy chọc phá đến độ mất khả
năng suy nghĩ logic rồi.
“Được rồi, được rồi.” Mạt Mạt ra vẻ bất lực,
“Cứ coi như em thuê đi được chưa? Em trả tiền nhà, một tháng hai trăm
tệ đủ không? Nếu không đủ tăng thêm năm mươi tệ!”
Con số này thật là hợp với tôi[1'>…
[1'>
Trong tiếng Trung, 250 đồng nghĩa với ngu ngốc.
Tôi nhíu mày, chợt nghĩ ra một kế, lấy hết can
đảm chiến đấu tiếp: “Mạt Mạt, em có đưa anh hai nghìn tệ cũng không
được! Em không thể bắt anh ngày nào cũng ngủ sofa được!”
Oa, lúc nói câu này tôi thật cool ghê! Vấn đề
này sắc bén như vậy, hơn nữa lại có cả nghĩa bóng nữa! Hoặc em
đừng ở nhà anh, hoặc chúng ta ngủ chung một giường! Anh là chủ nhà,
em phải nghe anh! Ở địa bàn của anh, anh làm chủ!
Mạt Mạt đi chậm lại, ngoái đầu nhìn tôi rất
đột nhiên như vỡ lẽ ra điều gì: “Anh không nói em cũng không nghĩ ra
đấy, sao em có thể để anh ngủ sofa được.”
Tôi sướng rơn, thắng rồi! Há há há, bầu trời
hôm nay thật trong sáng, trên nền trời trong trẻo vài cụm mây trắng
lững lờ trôi, đẹp như tâm trạng của tôi vậy.
Mạt Mạt nói tiếp: “Tối qua em đã xem rồi, không
phải phòng làm việc của anh còn trống sao?”
Hả? Nổi gió rồi, mây đen ùn ùn kéo tới…
“Chúng ta đánh chìa khóa xong sẽ vào siêu thị
mua cho anh một cái đệm, để trong phòng làm việc, được không?”
Trời đổ mưa như trút nước…
“Anh đần người ra làm gì vậy? Em nghĩ anh ngủ
trong phòng làm việc, em ngủ trong phòng ngủ, nếu không thì…nếu anh
nỡ lòng thì em ngủ trong phòng làm việc, anh ngủ trong phòng ngủ
được không? Có điều em biết anh không nhẫn tâm đâu…”
Mưa axit, mưa đá, bão, sóng thần…
Mạt Mạt hớn hở nhìn tôi, dùng túi xách đánh
nhẹ vào người tôi, “Anh nói đi! Bảo ngủ trong phòng làm việc lần
một, Bảo ngủ trong phòng làm việc lần hai, Bảo ngủ trong phòng làm
việc lần ba, xong! Đi thôi!”
Tôi sụp đổ rồi.
Nguyên tắc của tôi là:
Người không phạm ta,
Ta không phạm người
Người phạm đến ta,
Ta liền nổi giận.
Ngày
23 tháng 5.
Trời âm u nhiều mây.
Tôi ủ rũ theo Mạt Mạt đi tìm cửa hàng đánh
chìa khóa nhà tôi cho cô ấy. Trong thời gian đó, chỉ số IQ ít ỏi của
tôi nghĩ mãi mà không ra lí do cho hành động của Mạt Mạt, thế là nó
quả quyết từ bỏ luôn việc phân tích tình tiết vụ án, kết quả tệ
nhất là Mạt Mạt là kẻ lừa đảo. Như thế cũng tốt, tôi không còn
phải nhớ nhung suy nghĩ về mối tình đầu của mình nữa.
Vừa đi vừa nghĩ ngợi linh tinh, tôi bị Mạt Mạt
kéo vào siêu thị mua đệm.
Trong một khoảnh khắc nào đó, tôi như bừng
tỉnh, vừa gặp tôi Mạt Mạt đã có một quyết định nào đó, sau đó
dùng hàng loạt thủ đoạn thử thách tôi, bây giờ vì tôi nhất thời mềm
lòng, vượt qua được thử thách, cô ấy liền thản nhiên vào ở nhà tôi,
cứ như thể là tôi cho cô ấy cơ hội này vậy! Hứ, tưởng tôi là thằng
ngốc chắc? Là đàn ông ai chẳng biết, anh đồng ý đánh chìa khóa cho
em là có mục đích gì, cô nam quả nữ ở chung một nhà, tất sẽ có cơ
hội…em hãy đợi đấy!
Đang lượn trong siêu thị thì di động của tôi đổ
chuông, Mạt Mạt liếc tôi một cái rồi biết ý đi xa ra mấy bước.
Có lúc cô nàng cũng thiệt đáng yêu.
Tôi nhìn số gọi đến, là của lão Đường.
“A lô? Chim ngu! Có chuyện gì cần khởi tấu?”
“Tấu cái con khỉ ấy!” Giọng nói như lợn bị
chọc tiết của lão Đường vọng tới, “Ông đang ở đâu đấy?”
“Cùng thái hậu dạo ngự hoa viên.” Tôi vừa thở
dài vừa liếc nhìn Mạt Mạt.
“Shit! Đừng đùa nữa! Xảy ra chuyện rồi!” Nghe
giọng cậu ta không giống đang nói đùa.
“Chuyện gì thế? Từ từ nói, đừng như đang khó
đẻ thế!”
“Tòa soạn sắp sập rồi!” Lão Đường rống lên
làm tôi giật nảy mình.
“Sập rồi à?” Tin này thật là chấn động, thông
thường phản ứng đầu tiên sẽ là một câu thừa thãi: “Thật hay giả
thế?”
“Lừa ông làm cái gì! Ông đến đây nhanh lên! Sắp
phát tiền đấ
