hai tay đẩy họ ra ngoài, trong nháy mắt cửa đóng lại, Tôn Đào Phi đã nhìn
thấy mẹ chồng nháy mắt ra hiệu với cô. Tôn Đào Phi cười cười trong lòng, động
cơ của mẹ chồng rõ ràng như thế, sao Trình Phi Viễn lại không nhìn ra.
Cẩn thận rón rén đặt đứa
bé ở trên giường, vậy mà Tôn Đào Phi vừa mới buông tay, miệng nó liền méo qua một
bên, một bộ dạng muốn khóc, vội vàng ôm nó vào trong ngực lần nữa, nhẹ nhàng dỗ
dành, miệng nó lập tức nhếch lên lên, ở trong lòng cô ngủ ngon vô cùng.
“Xem ra đứa bé này rất
quấn em!” Trình Phi Viễn ở bên cạnh cười khẽ một tiếng.
Tôn Đào Phi liếc người
nào đó đang cười thật nhẹ nhõm, không thông cảm khổ cực của cô còn chưa tính,
còn ở bên cạnh xem kịch vui.
Ngày thứ ba sau khi kết
hôn, Tôn Đào Phi ôm Bàn Đinh cùng Trình Phi Viễn đến nhà cô. Vừa bắt đầu mẹ chồng
không đồng ý mang Bàn Đinh đi, cô cũng đại khái hiểu được sự lo lắng của bà, sợ
ba mẹ cô không thích. Cuối cùng, Tôn Đào Phi vỗ ngực bảo đảm không thành vấn đề,
mẹ chồng cô mới thả cho đi.
Dọc theo đường đi, cảm
xúc của tiểu tử rất cao, nhìn nhà cao tầng ngoài cửa xe, một đường ngồi trên xe
đều ô ơ bập bẹ tự nói một mình, thỉnh thoảng hướng về phía Tôn Đào Phi biểu đạt
sung sướng vui vẻ của nó, trải qua mấy ngày tiếp xúc, tên nhóc đó càng dính Tôn
Đào Phi hơn, ngay cả ăn cơm cũng phải Tôn Đào Phi dút mới ăn, chọc tất cả mọi
người cười cô, bây giờ Bàn Đinh có mẹ liền bỏ mọi thứ.
Nhóc kia ở trong lòng
cô nhảy tới nhảy lui vui vẻ, Tôn Đào Phi ngứa tay chọc chọc khuôn mặt nhỏ bé của
nó, “Bàn Đinh, đến nhà bà ngoại, con có vui không?”
“A, a!” Tiểu tử liên tiếp
chảy nước miếng hướng về phía mẹ kêu hai tiếng, biểu đạt vui vẻ của nó.
Trình Phi Viễn liếc mắt
hai mẹ con một lớn một nhỏ tán gẫu thật vui, không tiếng động cong lên một nụ
cười nhạt, như vậy có lẽ cũng rất tốt.
Thật xa, Tôn Đào Phi đã
nhìn thấy mẹ cô ở chỗ cũ trên đường phố trước nhà mình.
“Mẹ!” Xuống xe, Tôn Đào
Phi ôm thằng nhóc chạy vội về phía mẹ, khỏi nói, cô thật rất nhớ bà ấy.
“A, a!” Tiểu tử lại nước
miếng giàn giụa phất phất quả đấm với bà, coi như là chào hỏi với bà ngoại của
mình.
“Đây là...” Mẹ cô chỉ
chỉ tên nhóc trong ngực cô, ngây ngốc không nói lời nào.
“Mẹ!” Trình Phi Viễn dừng
xe xong, nhẹ nhàng lên tiếng chào hỏi với mẹ vợ.
“Phi Viễn, đây...” Bà
chỉ vào Bàn Đinh, trực tiếp tìm con rể đòi đáp án, con rể này của bà không phải
đã làm chuyện gì có lỗi với con của bà chứ, tuy nói bình thường hay bắt bẻ con
gái nhà mình, nhưng đó cũng là bảo bối bà đặt ở trong lòng bàn tay, nếu như nói
con rể thật làm cái gì, đừng trách Tống Mỹ Lệ bà trở mặt.
Trình Phi Viễn nhìn sắc
mặt kinh ngạc của mẹ vợ, vừa định giải thích, thì có một người nào đó đã lên tiếng
trước rôi.
“Mẹ!” Tôn Đào Phi liếc
mắt nhìn mẹ cô khẽ biến sắc mặt, vội vàng tiến tới bên tai bà, đơn giản nói rõ
thân thể của đứa bé này một lần.
“A, a!” Tiểu tử đại
khái là bị mẹ và bà ngoại chen lấn có chút khó chịu, tích cực đưa ra kháng nghị
của hắn.
“Ai, cháu ngoan của
bà!” Mẹ cô vừa nghe xong, lập tức bế lấy Bàn Đinh từ trong lòng Tôn Đào Phi, gọi
một tiếng thân thiết, vẫn không quên cho người khác cái nhìn tán thưởng. Nhìn mẹ
nhẹ nhàng đón nhận Bàn Đinh nhà mình, Tôn Đào Phi thở nhẹ ra một hơi trong
lòng, thật ra thì lúc đầu cô vẫn có chút lo lắng.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
[1'> Bàn Đinh: là con
Jigglypuff a, bé này ai có coi pokemon là biết rùi, bình thường dễ thương cực,
giận lên thì sung lắm ='> '>
Bây giờ nhìn thấy mẹ cô
thích thằng bé này, trong lòng Tôn Đào Phi thấy thật nhẹ nhõm. Khi ba cô mở cửa,
nhìn Bàn Đinh đột ngột xuất hiện, vẻ mặt ba cô với lúc mẹ cô gặp Bàn Đinh cơ hồ
giống nhau như đúc. Tôn Đào Phi nhìn ba cô đang ngây ngốc thầm nghĩ, hai người
này không hổ là người làm vợ chồng cả đời.
“Ông à, mau đến xem
cháu ngoại nhà chúng ta.” Mẹ cô ôm thằng bé con trong tay vui sướng đi đến bên
cạnh ông xã nhà mình, khoe khoang ôm nâng người bạn nhỏ Bàn Đinh trước mắt ông ấy.
“Này...” Đồng chí Tôn
Ái Quốc trực tiếp đưa ánh mắt về phía con rể nhà mình, hi vọng hắn có thể nói
cho ông biết chuyện gì đang xảy ra.
Mẹ cô vỗ nhẹ ông xã
mình hai cái, kéo tầm mắt của ông ấy chú ý vào mình, ghé vào tai nói nhỏ mấy
câu.
Nghe vợ mình nói xong,
Tôn Ái Quốc tán thưởng nhìn con rể một cái, thằng nhóc này này này ông quả
nhiên không nhìn lầm, là một nam tử hán trọng tình trọng nghĩa.
“Làm tốt lắm, Phi Viễn!”
Giọng nói trầm thấp của đồng chí Tôn Ái Quốc vang dội quanh quẩn cả phòng khách
rộng rãi.
Trình Phi Viễn nhận được
ánh mắt khen ngợi thứ hai mà bố vợ dành cho mình trong ngày hôm nay, hướng về
phía bố mẹ vợ đang nhìn mình cười thật hòa ái dễ gần, cũng phát ra một tiếng cười
sáng lạn từ nội tâm.
“A, a!” Thằng nhỏ thấy
mọi người nói khí thế ngất trời, cũng không cam chịu cô đơn, quơ múa quả đấm nhỏ,
không thể chờ đợi gia nhập hàng ngũ của người lớn, thế nhưng bây giờ nó chưa biết
nói nhiều lắm, chỉ có thể a a hai tiếng để diễn tả mong muốn được nói của mình.
“Phi Viễn, đứa nhỏ này
tên gì!” Tống Mỹ Lệ nhìn cháu ngoại bé bỏng
