XtGem Forum catalog
Khí Phi Không Dễ Làm

Khí Phi Không Dễ Làm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329782

Bình chọn: 9.5.00/10/978 lượt.

vịt hoang nhỏ đó đâu? Được nàng cứu ra ngoài rồi chạy thoát rồi à."

"Vậy chính xác là nàng không săn được một con nào?"

"Tu, ngươi cần phải báo mối thù này cho ta....! ~ những con vịt hoang kia, con nào cũng nặng, bọn chúng đem đầu ta dẵm đến đầu óc choáng váng đấy." Nàng chỉa vào cái đầu loạn của nàng, càng không ngừng dụi vào trong ngực Tu Hồng Miễn.

"Báo thù?" Tu Hồng Miễn nghe xong dở khóc dở cười, chẳng lẽ muốn một cái nhất quốc chi quân là hắn, đi theo một đám vịt so đo?

Trong nháy mắt nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn, động tác này của nàng kéo theo một chút bùn đất trên đầu rơi xuống, "Có phải ngươi không muốn không?"

Tu Hồng Miễn cười xấu hổ cười, "Không phải là không nguyện đồng ý."

"Vậy ngươi giúp ta báo thù đi" Nàng đem đôi tay ôm lấy trán, càng không ngừng chừng phe phẩy cái đầu. Chiêu này là theo A Hu học, mỗi lần nó đều thích dùng chiêu này tới tranh thủ sự khen ngợi của nàng, lần nào cũng thành công.

Tu Hồng Miễn nhìn lá khô rơi xuống xung quanh nàng, bất đắc dĩ gật đầu một cái, "Được, được, được, trẫm đi giúp nàng báo thù."

Nhất thời nàng mừng rỡ một hồi, con vịt chết giẫm, dám đạp ta! ? Nhìn lão công của ta thế nào thu thập các ngươi!

Dẫn hắn đi tới nơi diễn ra tranh đấu, nơi đó đã sớm vườn không nhà trống, chỉ để lại đầy đất phân vịt.

Tu Hồng Miễn cau mày, nhìn một chút trên đất, nhìn nàng một chút, "Thôi đi, con vịt đã đủ không phụ lòng nàng, phân vịt đầy đất cũng không có dính đến trên người nàng, trở về đi thôi."

Nàng hướng hắn nhíu mày, "Ta mặc kệ! Phải báo thù! Ta muốn đem tất cả những con vịt đã đạp lên ta mang về nướng lên"

Tu Hồng Miễn lắc đầu một cái, "Đi, dẫn nàng đi báo thù!"

Tu Hồng Miễn tìm theo dấu vết những con vịt để lại , đi về phía trước , hắn chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ làm một việc ngây thơ mà buồn cười như vậy, nếu truyền ra ngoài, không biết hắn, nhất quốc chi quân sẽ bị làm thành bao nhiêu trò cười? Quay đầu lại, thấy mặt nàng đang nghiêm túc.

Lúc Tu Hồng Miễn nhìn nàng, nàng kỳ quái hỏi, "Làm sao vậy?"

Tu Hồng Miễn cười cười, "Không có việc gì."

"Cạc cạc. . . . . . Cạc cạc cạc. . . . . ."

Nàng hả hê vênh vang mà xách theo hai con con vịt đi ở phía trước, phía sau Tu Hồng Miễn khiêng một vai vịt hoang.

Nàng cười ha ha , "Con vịt chết giẫm, còn dám chọc ta không? Cũng không nhìn xem một chút chồng ta là ai!"

Phía sau Tu Hồng Miễn lại cùng thái độ của nàng hoàn toàn khác biệt, sắc mặt của hắn rất khó coi. Hắn thật sự thấy mình mắc phải một sai lầm nghiêm trọng rồi, đang yên lại theo nàng đi báo thù, còn làm loại chuyện chỉ dành cho hạ nhân này, liếc nhìn đám vịt trên vai, hắn quyết định từ bỏ thịt vịt.

Bởi vì đường xá xa xôi, cho nên nàng bắt hắn phải bắt sống đám vịt, nếu không chờ về được đến kinh thành sẽ thối ra mất.

Hai người bọn họ tìm mấy cây mây, đem tất cả chân vịt cột lại, treo lên lưng ngựa.

Làm vô số con vịt kêu lên, bọn họ lại lên đường hồi cung.

Dọc theo đường đi có lũ vịt làm bạn, hiển nhiên náo nhiệt rất nhiều, mặc dù mặt Tu Hồng Miễn đen lại, chỉ là nàng biện pháp cứng mềm nào cũng đều giở ra, hắn miễn cưỡng cũng phải chấp nhận.

Rất nhanh đã đến Hoàng Thành rồi, bọn họ rốt cuộc cũng thấy nhẹ nhõm.

"Nàng cứ như vậy mà yên tâm đem Hồ Nhi cùng nha hoàn để lại nơi đó?"

Nàng gật đầu một cái, "Yên tâm đi, Thiện Xá sẽ đối với họ rất tốt."

"Làm sao nàng biết?"

"Nhân phẩm của hắn ta tin được."

Sau lưng nàng lại im lặng.

"Tu?"

. . . . . .

Hồi lâu, "Địa vị của hắn trong lòng nàng rất cao."

Người nào? Nàng phản ứng một lát, mới nghĩ đến hắn chỉ Thiện Xá.

Không đợi nàng trả lời, hắn mở miệng nói, "Về sau không cho phép nàng và hắn lui tới."

Nàng xấu xa cười một tiếng, "Tốt, nhưng là ngươi phải đồng ý điều kiện của ta."

"Từ xưa tới nay chưa từng có ai dám cùng trẫm nói điều kiện."

"Hiện tại ta liền muốn cùng ngươi nói, như thế nào? Có đồng ý hay không?"

Tu Hồng Miễn suy nghĩ một chút, "Nói."

"Trước tiên, không cho phép ngươi ở trước mặt ta cùng nữ nhân khác ôm ấp, không cho phép tay trái một, tay phải một, ta không muốn cầu xin ngươi độc cưng chiều một mình ta, nhưng ngươi phải rõ ràng nghiêng về phía, không cho phép tin tưởng lời những nữ nhân khác nói bên tai ngươi, phải tin tưởng ta, không thể gạt ta, không thể hướng về phía ta diễn trò, phải đem những điều chân thật nhất của ngươi biểu hiện trước mặt ta, sau khi trở về mặc kệ ta làm cái gì đều phải đứng về phía ta, coi như ngươi phải từ bỏ toàn thế giới cũng không từ bỏ ta, ngươi cũng không thể bỏ lại ta."

Tu Hồng Miễn nghe nữ nhân trước mặt nói không ngừng, đột nhiên thấy chuyện lũ vịt cũng không tệ như vậy, "Tốt."

Nàng phi thường hài lòng tựa vào trong ngực của hắn, trong lòng len lén cười.

Mới vừa vào Hoàng Thành, chỉ thấy Cảnh Nhân đứng ở đó, nàng biết hắn đã sớm chờ ở đó. Tu Hồng Miễn đi vòng qua phủ trạch của nàng trước.

"Cạc cạc cạc két. . . . . ."

Hắn một tay đem lũ vịt ném tới cửa, phân phó Cảnh Nhân sau đó lại đưa nàngvào cung, rốt cuộc cũng thoát khỏi lũ vịt, Tu Hồng Miễn nhất giọng ra lệnh.

Trước khi đi Hạ Phù Dung phân phó với Cảnh Nhân, một con cũng kh