đâu?
Lời nói của hắn vô cùng lãnh khốc, so với người trước kia khác nhau hoàn toàn.
- Ngươi còn dám quay lại?
Hắn không hài lòng, nữ nhân này dám dùng ánh mắt này nhìn hắn, xem ra trước đây hắn đã quá cưng chiều nàng rồi.
- Nói! đi đâu?
Hắn điên thật rồi, hắn lấy tư cách gì mà tra khảo cô? Hắn gây ra chuyện cầm thú như vậy đáng lẽ nên có thái độ ăn năn, nếu không thì cũng đừng xuất hiện trước mặt cô để cô một mình quên đi ký ức đen tối ấy cũng được.
Tại sao lại như vậy? Hắn không những một chút áy náy cũng không có lại
còn dám dùng thái độ như vậy nói chuyện.
- Không liên quan đến ngươi, mau cút đi!
Sắc mặt Phong Mạc Vũ sớm đã tối sầm, hắn vốn không còn kiên nhẫn nói chuyện với Tiểu Hồng, chỉ muốn một tay bóp chết nữ nhân này. "Diễn cũng khá
lắm, để xem sau khi lớp mặt nạ bị vạch trần nàng còn có thái độ như vậy
nữa hay không". Hắn tiến lên cầm chặt một tay cô, sắc mặt hung tợn dữ
dằn.
- Nàng thanh cao đến vậy sao? Một
ngày nằm dưới thân biết bao nam nhân mà rên rỉ, Xuân Mãn lâu trả nàng
bao nhiêu bạc, hay là về hầu hạ bổn vương, đến khi bổn vương hết hứng
thú sẽ trả nàng về với đám nam nhân vô sỉ đó. Nàng nghĩ thế nào?
Tiểu Hồng nhất thời cứng người, giọng nói khinh bỉ của hắn tựa hàng vạn lưỡi dao đâm vào tim cô. Tại sao hắn lại đối xử với cô như vậy? tại sao lại
đặt tự tôn của cô ở dưới chân mà chà đạp như vậy!
- Ngươi cút đi!
Tiểu Hồng cố ngăn không cho bản thân phát ra tiếng khóc nức nhưng cố thế nào cũng không được. Chưa bao giờ cô có cảm giác nhục nhã như vậy, điều này còn do chính nam nhân cô cứu về gây ra, liệu đây có phải báo ứng?
Không để cho Tiểu Hồng có cơ hội phản kháng, Phong Mạc Vũ trực tiếp ôm chặt
nữ nhân vào ngực một mạch trở về Vân vương phủ, tiến vào trong phòng ném cô ngã xuống giường. Cú ném vừa khồi khá mạnh, khiến Tiểu Hồng một thân choáng váng, đến khi tỉnh táo nhận thức được tình hình nguy hiểm của
mình đã quá muộn.
- Ngươi...ngươi định làm gì? Mau thả ta ra!
- Nàng đừng nghĩ đến việc rời khỏi, trừ khi ta chán ghét nàng nếu không
sẽ không ai có thể cứu nàng thoát khỏi đây. Sao vậy, chẳng phải nàng rất biết cách lấy lòng nam nhân hay sao, hãy cho ta xem nàng rên rỉ dưới
thân nam nhân dâm đãng như thế nào. Nói không chừng khi tâm tình ta vui
sẽ phong nàng làm trắc phi, cả đời ăn sung mặc sướng.
Hắn bá đạo cường hãn nữ nhân trước mặt khiến cô không còn đường lui. Tiểu
Hồng căn bản không thể ngăn cản nam nhân này, hắn đã hóa thành quỷ, một
con quỷ khát máu. Cô không còn khả năng nhận thức chuyện gì đang xảy ra, trong miệng chỉ lặp đi lặp lại từng từ yếu ớt... "ta cầu xin
ngươi.....đừng đối xử với ta như vậy...." cho đến khi đôi mắt trĩu nặng
chìm sâu vào bóng tối.
Đợi khi Tiểu Hồng
tỉnh lại Phong Mạc Vũ đã rời khỏi, chỉ còn lại mình cô đơn độc trong căn phòng xa lạ, toàn thân đau đớn khiến cô không thể phủ nhận tất cả mọi
chuyện đều là sự thật. Lần này cô không khóc bởi nước mắt cô đã sớm cạn, cô quá mệt mỏi rồi. "Tiểu thư, người đến đón em có được không?".
Hoa tỉ từng nói tử huyệt của cô nằm ở ngay bên cổ, khi giao đấu tuyệt đối
không để đối thủ tấn công vào nơi này nếu không sẽ một phát mất mạng. Vì lo sợ võ công của cô yếu kém chưa thể bảo vệ bản thân nên Hoa tỉ đặc
biệt căn dặn kỹ, chỉ không ngờ được chính cô sẽ tự ra tay với mình.
Ừ thì chết, có gì đáng sợ? tiểu thư nhất định đang chờ cô đến chăm sóc.
Tiểu Hồng nở nụ cười thê lương đến đau lòng, chẳng phải cô không muốn
bước tiếp mà vì cô đã cố gắng hết sức rồi, sức lực đã cạn chỉ đành nhắm
mắt xuôi tay.
Ngay lúc cô định xuống tay thì một giọng nói lạnh lẽo vang lên khiến cô giật mình buông cây trâm xuống đất.
- Nàng nghĩ làm như có thể thoát khỏi tay ta sao. Ta nói cho nàng biết,
nàng có thể chết nhưng sau đó tất cả người của Xuân Mãn lâu sẽ chôn theo nàng. Nàng chọn đi.
Thì ra hắn cố tình
giấu mặt để đùa giỡn cô, biết cô sẽ hành động như vậy nhưng hắn không
ngăn cản, chỉ chờ đến khi cô sắp được toại nguyện thì nói ra một câu đem đôi cánh của cô bẻ gãy hoàn toàn. Hắn biết cô sẽ không vì bản thân mình mà bắt người khác hy sinh vì vậy lấy tính mạng người trong Xuân Mãn lâu để đe dọa, hắn quá mức tàn nhẫn rồi.
-
Tốt nhất nàng nên ngoan ngoãn nghe lời, đừng khiến ta nổi giận nếu không ta không chắc rằng mình sẽ làm gì đối với đám người đó.
Nói xong Phong Mạc Vũ phất áo rời khỏi trả lại vẻ yên tĩnh nguyên thủy cho
căn phòng. Tiểu Hồng đã quá quen thuộc với âm thanh tĩnh lặng chết chóc
này, cô còn có thể làm gì khác? Trên thế gian đau khổ nhất chính là
không có quyền quyết định ngay cả quyền được chết cũng không có bởi tính mạng bản thân vốn đã không thuộc về mình.
Cô sống trong Vân vương phủ như một kẻ mất hồn, mặc cho người ta sai
khiến. Muốn cô cười cô sẽ cười, muốn cô khóc cô sẽ khóc, muốn cô làm
công cụ ấm giường cô cũng không phản đối. Chẳng sao cả, vì một trái tim
đã chết sẽ không bị bất cứ điều gì làm tổn thương nữa, điều duy nhất cô
mong đợi đó chính là ngày Phong Mạc Vũ tuyên bố chán ghét cô, đuổi cô ra khỏi Vân vương phủ, khi ấy cô sẽ không ngần ngại mà ba quỳ chín