Teya Salat
Khi Hoàng Hậu Là Xã Hội Đen

Khi Hoàng Hậu Là Xã Hội Đen

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322851

Bình chọn: 8.5.00/10/285 lượt.

. -cô nhìn tên người hầu bị bịt miệng đến sắp không thở nổi, trong lòng không khỏi cười lớn

Đợi cô đi khỏi, nam nhân buông tay ra, liếc tên người hầu 1 cái

- Ngươi có biết suýt chút nữa là bại lộ rồi không.

- Nô...nô tài có tội, mong hoàng...ý công tử thứ lỗi.

- Hừ, tha cho ngươi 1 lần.

Màn đêm nhẹ nhàng buông xuống, 1 nhân ảnh máu trắng lao vun vút

trên nóc nhà. Cô nhẹ nhàng nhún chân 1 cái, phóng vào bên trong

hoàng cung. Cô thăm dò từng nơi, không có điểm nào khả nghi. Cô

nhẹ nhàng đáp xuống 1 rừng trúc nằm gần 1 cung điện hoang

vắng.

- Ngọc Nhi a, không có gì lạ hết nha. Ta đi được chưa.



- Thực, không phải ngươi luôn ở bên người ta sao, sao còn hỏi mấy câu như vậy.



- Ngươi lại im lặng rồi, haiz -khẽ thở dài 1 tiếng, cô định về nhà thì.....

- Ai đó. -một giọng nói trầm thấp khá quen thuộc vang lên

Tâm trạng đang không vui, đột nhiên nghe được 1 giọng nói, gương mặt cô

liền cứng lại, gương mặt lạnh băng, không 1 độ ấm. Xoay người lại, 1

nhân ảnh màu trắng lọt vào đôi mắt đen láy của cô, đôi môi đỏ mọng khẽ

mấp máy:

- Tử. -

- Hừ, ngươi là thích khách? -giọng nói của nam nhân có chút trào phúng

- Không. -lạnh lùng buông lại 1 chữ, cô nhún nhẹ 1 cái, bay đi

Nam nhân kia sử dụng khinh công đuổi theo. 2 bóng trắng lao vun vút trên nóc cac` tòa cung điện. Khẽ hừ lạnh, cô phóng 1 vật vào nam nhân đằng

sau.

Vụt 1 cái, nam nhân chụp lại được.

2 nhân ảnh tiếp tục rượt đuổi nhau, cô không ngừng phóng những chiếc lá

bén nhọn về phía nhân ảnh phía sau, nam nhân không ngừng chuyển động

thân mình nè trành những đòn công kích hết sức chuẩn xác đó.





Mỗi người theo đuổi 1 suy nghĩ riêng. Nhưng ai cũng cảm thấy hưng phần khó tả





Cả 2 tăng tốc, nam nhân phía sau đột nhiên phóng 1 chiếc ngân châm về

phía trước, ngân châm mỏng như sợi chỉ. Không nghĩ đến hắn sẽ phóng ám

khí, hơi bất ngờ, cô khẽ nhếch người 1 chút né được ám khí. Nhưng ám khí vụt qua mặt cô, làm rơi mảnh lụa treo trên mặt. Cô xoay người lại, đôi

môi đỏ mọng khẽ nhếch. Đồng tử nam nhân lóe lên 1 tia kinh ngạc, nhưng

vụt đi rất nhanh.

(Fly: vâng, từ

ngày e tạo ra chị e đã nghĩ đến rồi ạ, NT: Ngươi cút cho ta, hiếm có cơ

hội tự sướng 1 chút mà ngươi đã giành rồi. Grừ....*1 cước đá văng Fly*,

Fly: oa oa oa, ngươi khi dễ ta *bù lu bù loa*)

- Hẹn ngươi khi khác. -cô khẽ mấp máy

Vụt 1 cái, không thấy nhân ảnh màu trắng diễm lệ kia nữa, trên nóc điện

chỉ còn lại 1 chiếc bóng dừng lại. Nam nhân dùng ánh mắt xa xăm, cẩn

thận ghi nhớ hương thảo dược phảng phất còn sót lại trong không khí và

cả gương mặt lạnh lùng nhưng tuyệt mĩ lúc nãy. Hắn lục tìm mọi ngóc

ngách, cố tìm mảnh lụa giai nhân đánh rơi, (Fly: không phải là ngươi

phóng châm về phía người ta sao, sao lại thành đánh rơi a, NN: *liếc mắt 1 cái* bị châm của ta làm nàng rớt khăn thì sao, nó rơi xuống nghĩa là

đánh rơi. Ngươi có ý kiến sao, Fly: ....>

Ở 1 nơi nào đó, 1 nhân ảnh màu trắng lướt nhanh, trên môi nở 1 nụ cười

Sáng sớm, cô ra chợ, bày tất cả những món hàng mình có. Cô ngồi bó gối đợi

khách. Gió khẽ thổi qua, mái tóc dài đen nhánh của cô bay bay. 1 cỗ mùi

hương xộc vào mũi của 1 nam nhân đang đi tới. Nam nhân kia vội nhìn

quanh tìm kiếm người có hương thơm mà hắn ngửi qua 1 lần không thể nào

quên. Cô ngồi bó gối, nghiêng đầu sang 1 bên. Nam nhân kia đi ngang qua, tìm kiếm xung quanh, ánh mắt dừng lại ở cô. Cô ngẩng mặt lên, 2 ánh mắt chạm nhau. Cả 2 cùng chìm trong ánh mắt của nhau.



- Thiếu gia, đi thôi. -một giọng nói the thé hơi quen thuộc vang lên kéo cả 2 trở về thực tại. Nam nhân cất bước đi.

<Ách, tên chết tiệt sáng hôm qua **** mình đây mà. Hơ, hình như nam

nhân này cũng là nam nhân sáng hôm qua thì phải. Nam nhân này có thân

phận như thế nào nhỉ?!?! >



- Tiểu Lý Tử, điều tra nữ tử đó cho ta. Ta muốn biết tất cả những gì

liên quan đến nàng. -không nhịn được tò mò về cô, hắn thấp giọng ra lệnh cho tên phát ra giọng nói the thé lúc nãy

- Vâng, hoàng...ách thiếu gia. -nhận được cái liếc mắt không chút độ ấm, Tiểu LÝ Tử vội sửa ngay cách xưng hô

Nam nhân tiếp tục tiêu sái bước đi. Mỗi bước đi đều trở thành tâm điểm

của mọi người, các tiểu thư khuê các thỉ đỏ mặt vụng trộm ngắm nghía, có người còn vờ ngã trước mặt hắn.....

-cô hừ lạnh

Nam nhân khom người, đỡ vị tiểu thư vừa "ngã" xuống.

- Tạ công tử đã đỡ tiểu nữ. -gương mặt vị tiểu thư đỏ hồng nhìn