hắn tự cười chính mình rồi dứt khoát ngồi xuống. Cách qua cửa lều vừa bị đẩy ra, hắn ngắm nhìn mảnh trăng đang treo giữa tầng không, cảm
giác như bản thân đã chẳng còn gì, còn người bị hút lên, không phải bay
một cách nhẹ nhàng mà là bay rất nhanh.
Hắn đang thấy mình trôi nhanh như một đám mây xanh thì đột nhiên eo lưng bị siết mạnh. Có thứ gì đó đang trêu đùa kéo dây lưng hắn, lại còn không
yên phận, như thể đang muốn bắt nạt hắn vậy.
- Long Tiểu Hoa, nàng còn sức để làm bừa sao?
Cái đầu phía sau nép sát vào lưng hắn.
- Lão gia, người ta rất ngốc, rất ngớ ngẩn, chẳng có bản lĩnh gì. Người
ta không biết làm thế nào để giành được tình yêu của lão gia. Nhưng
người ta tuyệt đối không bao giờ không cần lão gia.
Kẻ phía sau nãy giờ vẫn yên lặng bỗng cất tiếng nức nở, nàng muốn tiến vào hố sâu tâm lý trong lòng hắn, san bằng điều không cam lòng cuối cùng
của hắn, san bằng nỗi oán hận cuối cùng của hắn. Cho dù người trong cả
thiên hạ đều hiểu nhầm hắn thì nàng vẫn nhìn nhận hắn. Cho dù mẹ đẻ hắn
cũng bỏ hắn mà đi thì nàng vẫn cần đến hắn.
Hắn quay mặt lại kẻ đang khóc phía sau:
- Nàng lại mạnh miệng rồi.
- Thiếp không có. Thiếp có khế ước bán thân. - Nàng lôi tờ khế ước bán thân kẹp trong quyển Cha, người ta muốn ra, giơ trước mắt hắn như thể sợ không giữ nổi hắn. Nàng lén nhìn hắn và nói: - Còn cả… cái này nữa.
Nàng cầm một chiếc bàn tính bằng gỗ bình thường đưa ra trước mặt hắn. Chỉ là chiếc bàn tính đó có những hạt tính vuông.
Nàng biết nó không thể bằng chiếc bàn tính ngọc xanh, dùng nó sẽ không quen
tay bằng chiếc kia nhưng nàng đã dùng tiền công đi làm của mình để mua
nó. Nàng đã phải vất vả tích cóp từng đồng, tích ngày tích tháng để có
thể mua nó tặng hắn. Đây cũng là lời hứa của nàng, quyết tâm của nàng.
Nàng tuyệt đối sẽ không nói “không cần hắn” nữa. Nàng sẽ không đòi lại
bàn tính giống như người đó, sẽ không bao giờ không nhận hắn, tuyệt đối
tuyệt đối không bao giờ.
Hắn giơ tay không phải để nhận chiếc bàn tính đó mà là kéo người cầm chiếc
bàn tính đó vào lòng, ấp vào tim mình thật chặt, không chừa lại khe hở
nào cả. Hắn kề môi vào sát tai nàng thì thầm:
- Nàng đúng là kẻ biết chọn thời cơ mua chuộc lòng người. - Nhân lúc hắn
không phòng bị nhất, đánh cho hắn một đòn trí mạng khiến hắn không còn
chiêu nào để chống đỡ mà chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo lời nàng: -
Coi như nàng có được ta rồi. Đợi nàng hết cái đó rồi thì báo với ta một
tiếng nhé.
- Hả? Lão gia, người ta đang cảm động. Lão gia đừng nhắc đến chuyện đó được không?
- Ý nàng là nàng không muốn làm sao? - Hắn cúi xuống, cụng đầu vào trán nàng, nhướng mày nói.
- Ơ! Người ta… người ta… người ta… người ta… Lúc này người ta để lộ bộ dạng thèm muốn ra thì không được thích hợp cho lắm.
- Không sao. Ta quen rồi.
- … - Ý của hắn là nàng luôn giữ bộ dạng như vậy nên nàng không cần phải tỏ ra không như thế cho hắn xem nữa sao?
- Tiểu thư, lúc này tiểu thư còn chần chừ gì nữa, đúng là uổng công em
giữ giúp tiểu thư hai tín vật tình yêu. Vì tiền công và tiền tiêu vặt
của chúng ta, lên đi ạ. - Tiểu Đinh đứng phía sau tấm rèm lên tiếng bất
bình. Làm gì chứ? Lúc này mà tiểu thư đỏ mặt thì không nên. Đáng lẽ tiền công tháng này của cô cũng không cần phải trả cho Tiểu Bính mới đúng.
Nhắc đến Tiểu Bính, tên ngốc này đi lấy sổ sách cho đương gia xem, sao
vẫn chưa thấy về..
Tiểu Đinh đang nghĩ thì thấy Long Tiểu Bính từ bên ngoài xộc vào còn nhanh
hơn cả mình. Hắn nắm lấy vạt áo đương gia và bắt đầu bày tỏ lòng mình:
- Đương… đương gia, Tiểu Bính cũng không bao giờ không cần người. Phì!
Không phải là cũng. Tôi chỉ đến muộn hơn tiểu thư một bước thôi. Thực ra tôi…
- Này! Long Tiểu Bính, đủ rồi đấy. Lão gia là của một mình ta. Từ đầu đến chân là của mình ta. Cậu nên tránh ra đi.
- Cô… cô cô cô, cô đúng là kẻ… lên kinh thành mà chẳng có chút tiến bộ nào. Mở miệng ra là đầy những lời tục tĩu.
- Cậu hiểu cái quái gì chứ? Đây gọi là tình cảm vợ chồng. Tiểu Đinh, lôi
cậu ta ra ngoài. Đừng để cậu ta thèm muốn phu quân của ta!
- Vâng, thưa tiểu thư. Tiểu Bính để cho em thu phục, còn đương gia để tiểu thư thu phục. - Tiểu Đinh A Di Đà Phật.
- Lão gia, tại sao lão gia lại nhìn chúng thiếp bằng bộ mặt đau khổ như
vậy? Ai da, dù sao cũng mất hết không khí rồi, thôi chúng ta dứt khoát
không phải để ý đến kinh nguyệt làm gì nữa. Lúc này chiến đấu càng hăng
hái, thiếp muốn chàng, nhất định phải hành động triệt để.
- …
- Ồ! Không đồng ý thì không đồng ý. Làm gì mà gõ đầu người ta chứ? Híc!
Vừa rồi còn cảm động ôm người ta mà bây giờ đã trở mặt không nhận người
rồi.
- …
- Lão gia đừng trừng mắt như vậy. Á… Phải rồi… Mai lão gia đánh trận… Ờ…
chúng ta nên rộng lượng. Người ta rất hiểu lòng người khác.
- Long Tiểu Hoa! Ra bàn chép phạt cho ta!
- Hả? Nhưng người ta không mang theo cuốn Điều răn nhi nữ. Chẳng lẽ lão gia đi đánh trận mà còn mang theo cuốn sách đó sao?
- …
- Nếu không có thì chép phạt thế nào được?
- Vậy thì nàng chép câu “Lão gia, thiếp bảo đảm tuyệt đối không nghĩ đến chuyện đó trước kh