hút quái dị.
Khóe miệng cô gái bỗng gợn lên một nụ cười, xoay người bước đi. Gió thổi nhẹ mái tóc mang một chút mùi hoa.
"Kiều." Kling chờ cô gái đi rồi, tiến lên kéo kéo Thẩm Kiều, vừa định nói chuyện, lại bị Thẩm Kiều trừng mắt nhìn.
"Kling Blair, anh nghe rõ ràng cho tôi, giữa chúng ta xong rồi, đã
kết thúc." Cô dùng sức bỏ tay Kling ra "Từ giờ trở đi, anh đừng tới tìm
tôi, nghe rõ chưa?"
Hung ác nói xong, lưu loát xoay người đi luôn.
Thẩm Kiều cô, thật sự là mắt bị mù, thiếu chút nữa kết hôn cùng một tên đàn ông như vậy, coi như cô có mắt không tròng.
Đi qua trên những lối đi bộ mờ mịt, xuyên qua vô số ngã tư đường, qua vô số khúc quanh, cô bước đi không mục đích, không biết chính bản thân
muốn đi nơi nào cũng không biết là mình nên làm gì. Mặt trời thật lớn,
đầu bị phơi nắng đến choáng váng, thâm mình như muốn nhũn ra, bước đi
như là dẫm trên đám mây hư ảo, dường như tất cả những chuyện đã xảy ra
chỉ là giấc mộng không có thật.
Cô không biết mình đã đi bao lâu, một giờ, hai giờ cũng có lẽ lâu
hơn. Mặt trời dần dần khuất bóng, màn đêm buông xuống, một chút gió nhẹ
thổi tới xua tan đi nóng nực nhưng không thể mang đi những đau đớn từ
tận đáy lòng đang sôi trào. Phía trước, thấy có một cái ghế dựa dài bằng gỗ, cô hơi giật mình rồi ngồi xuống, đến khi ngồi xuống cô mới phát
hiện chân mình thật mỏi, chắc cô đã đi được một quãng đường dài. Hơi
giật mình nhìn những cây xanh bên cạnh, đây hình như là một công viên
nhỏ, các cụ già và trẻ em đang vui đùa hạnh phúc, hoàn toàn khác hẳn tâm trạng thực tại của cô, thật là đáng thương cho chính mình.
Trong đầu, không ngừng hiện lên hình ảnh một năm bên nhau của cô với
Kling, hắn chăm sóc cô tỷ mỉ, điên cuồng mà theo đuổi, ngoài hoa tươi và quà tặng, thường thường mang đến cho cô những việc nhỏ nhưng lại khiến
cô cảm động, hắn theo đuổi cô đến nửa năm cô mới đồng ý làm bạn gái. Kết giao đến bây giờ là hai năm, nhưng tới hôm nay cô mới phát hiện thì ra
cô chẳng hiểu gì về hắn.
Nghĩ rằng hắn là người đàn ông có tiền chung tính hiếm có trên đời,
kết giao lâu như vậy, cái gì hắn cũng đều nghe cô, cái gì cũng tùy cô.
Tính tình cô không tốt, hắn đều chiều theo ý cô, lấy sở thích của cô làm chuẩn, cả hai đều thích chơi, thích náo nhiệt, có chung hứng thú, cô
nghĩ rằng đã tìm thấy một nửa của mình.
Hóa ra, hóa ra tất cả đều là giả. Thật sự là buồn cười, rất buồn
cười. Cô nên khóc, khóc vì mình đã đâm vào một cuộc tình không đáng giá, trái tim rõ ràng đau xót nhưng vẫn không thể rơi nước mắt. Cô phẫn nộ
không cam lòng, cảm giác bị lừa gạt bao phủ lấy cô.
Vừa rồi, hẳn nên cho hắn thêm vài cái tát nữa. Nhưng mà đánh thì thế
nào, có đổi được tình cảm của chính mình không? Từ nay về sau có thể
quên hắn, xem như một giấc mộng sao?
Không được, rõ ràng là không có cách nào.
Cô cứ ngồi như vậy, không thể tự hỏi. Cho đến khi một bóng đen che
khuất tầm mắt cô, hơi giật mình ngẩng đầu, trừng mắt nhìn, nhìn thấy
khuôn mặt cứng rắn quen thuộc.
Không nói gì trừng mắt hắn, có chút không rõ vì sao hắn lại đột nhiên xuất hiện ở trước mặt cô.
Trình Dịch Dương ngồi xuống, không nhìn cô, "Anh vừa thấy em đi một mình trên đường."
Lại trừng mắt nhìn, nhìn hắn, không dám tin, "Anh vẫn đi theo em?"
"Ừ."
"Vì sao không gọi em lại?"
"Bộ dạng của em có vẻ rất muốn đi bộ một mình."
Cô không biết mình nên khóc hay nên cười, người đàn ông này cứ thế im lặng đi theo cô.
Bọn họ lẳng lặng ngồi ở trên ghế dài, hắn không mở miệng hỏi cô vì
sao lại đi một mình trên đường, vì sao không trở về nhà, mà cô cũng cứ
như vậy, cứ để mặc hắn im lặng ngồi bên cạnh.
Thời tiết nóng như vậy, hẳn là hắn phải chảy thật nhiều mồ hôi mới
đúng, nhưng trên người hắn lại ẩn truyền một mùi hương nhẹ khoan khoái,
mùi vị thuần khiết nam tính.
Nhắm lại ánh mắt chua xót, yên lặng không nói gì.
Thật lâu, thật lâu, cô rốt cục mở miệng, "Anh Dịch Dương, em muốn đi uống rượu."
"... Thầy sẽ không thích em uống rượu."
"Anh không biết là em đang thất tình sao? Người thất tình muốn uống rượu." Cô nói đúng lý hợp tình, tùy hứng vô cùng.
Hắn nhìn cô, ánh mắt trong suốt, khóe mắt thoáng nhếch lên, mang theo vẻ quyến rũ trời sinh, đôi môi hồng bóng lúc này kiên cường mím lại,
ánh mắt của hắn trở nên thâm trầm không nói gì.
"... Bằng không, anh đi mua bia đến đây, chúng ta uống ngay tại nơi
này, được không?" Ánh mắt mang theo hy vọng nhìn hắn, hàng mi thanh tú
khẽ chớp mang theo vài phần đáng thương.
Hắn bất động, vẫn nhìn cô, ánh mắt khó dò khó hiểu.
Sau một lúc lâu, hắn đứng dậy.
Tình tiết cẩu huyết cứ như vậy phát triển, nữ nhân vật chính thất
tình điên cuồng uống rượu hô to vì sao không ai đến yêu tôi? Sau đó sẽ
là cuộc gặp gỡ định mệnh với nam chính, hai người rượu say loạn tính,
ừm, sau đó là tình yêu cẩu huyết đầm đìa.
Thẩm Kiều uống rượu, hơn nữa còn uống điên cuồng, cô cũng uống say.
Say rồi cảm xúc buông thả xuống, cô cũng theo công thức cẩu huyết bắt
đầu say khướt.
"Anh có biết, em tổng cộng kết giao bao nhiêu bạn trai không?" Xử lý xong một lon bia tiếp, đầu cô có chú
