Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Kết Hôn Rồi Yêu

Kết Hôn Rồi Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324312

Bình chọn: 8.00/10/431 lượt.

òn đi một mình. Nơi này người đi rất thưa thớt, không khí trong

lành, còn có tiếng chim hót véo von làm cho mày của hắn giãn ra. Hắn

thích yên lặng, và không gian yên lặng. Rồi hắn tự mình vòng ra, từng

bước chậm rãi theo những viên đá rải thành con đường nhỏ, ra đến ngoài

rừng cây thì ngoài ý muốn nhìn thấy đôi tình nhân cách đó không xa đang

ôm nhau tình tứ.

Thân hình cao lớn vội linh hoạt tránh đi, Trình Dịch Dương dựa vào

cây để ẩn núp, nhíu nhíu mày, nhìn về phía bọn họ. Người yêu nhau ôm hôn cuồng nhiệt, đối với nước Mỹ không phải là chuyện kinh hãi thế tục. Mà

là...

Nhìn gương mặt của cô gái, ở trong thế giới phương Tây, thì ngũ quan

sâu sắc và ngoại hình bắt mắt vẫn hay thường thấy, nhưng cô ta lại thiếu mấy phần thanh tú linh lung. Ánh mắt hắn lóe lên, im lặng lùi phía sau

vài bước, lấy di động ra bấm số điện thoại: "Là tôi, giúp tôi điều tra

về một người..." Lẳng lặng nói xong, hắn cúp máy, từ từ thở hắt ra, bước về phía trước, nhìn đôi tình nhân kia đã ôm nhau đi xa, còn hắn thì

theo con đường của hắn mà rời đi.

Ước chừng thời gian thật đúng, đứng ở dưới lầu đợi Thẩm Kiều vừa tan

học. Tóc quăn tùy tiện buông đằng sau, cái áo cổ lông đỏ thẫm bó sát

người xứng với quần đùi xinh đẹp, tất chân màu đen cùng với giày cổ cao, quần áo đơn giản nhưng lại khiến cô gợi cảm mười phần, cô vẫn nổi bật

như trước giữa đám người ngoại quốc cao lớn.

Thị lực của Thẩm Kiều rất tốt, chỉ một cái liếc nhìn đã thấy Trình

Dịch Dương đứng xa xa. Tây trang màu nâu, đứng đắn mà nghiêm túc, đó là

cách ăn mặc điển hình của Trình Dịch Dương. Người đàn ông này đứng đắn

và hơi khô khan, ngay cả nghỉ ngơi, cô đều rất ít khi thấy hắn mặc quần

áo thoải mái.

Quay sang vẫy tay chào tạm biệt với bạn học, ôm chồng sách nặng bước

về phía hắn, khuôn mặt tươi cười tỏa nắng: "Anh Dịch Dương, chờ có lâu

không vậy?"

"Anh vừa đến." Đưa tay ôm lấy chồng sách từ tay cô, hai người chậm rãi rời trường.

"Hôm nay giáo sư tìm em để hỏi về chuyện luận văn, sắp tốt nghiệp nên có chút lộn xộn.

"Em có tính toán gì không?"

"À..." Cô cắn môi, hiểu được hắn đang hỏi chính mình muốn ở lại bên

này hay là về nhà, cô cũng rất buồn rầu: "Em còn đang suy nghĩ."

Suy nghĩ cái gì? Đáp án đã thực rõ ràng. Ba gọi điện thoại sang đây,

biểu đạt ý tứ quá rõ ràng, bảo cô ở nước Mĩ tự do tự tại mười năm, cũng

nên về nhà, nhưng mà...

Hắn không hỏi tiếp theo, không chút để ý chuyển đề tài, "Bạn trai em đâu? Hôm nay không đi với hắn, có vấn đề gì sao?"

"Không có việc gì, vì cuối tuần hắn tính quay về Los Angeles, hiện tại chắc ở trên máy bay."

"Thì ra là thế."

"Đúng rồi, không phải anh nói hôm nay không có thời gian sao?" Tối hôm qua cho dù uống say, nhưng mà lời hắn nói cô vẫn nghe rõ.

Hắn nhìn nơi hội Noel xa xa vô cùng náo nhiệt, thản nhiên nói: "Cuộc hẹn tạm thời hủy bỏ."

"Vậy, Anh Dịch Dương, anh muốn đi nơi nào chơi?" Cô cười hỏi. Hàng

năm hắn đến Newyork đi công tác, đều đến thăm cô, có khi hai ngày, có

khi ba đến năm ngày, cô làm chủ, đương nhiên sẽ chậm rãi du ngoạn cùng

hắn.

Trình Dịch Dương là một người vô cùng trầm mặc, hai người ở cùng

nhau, đại bộ phận thời gian là cô nói còn hắn sẽ chăm chú lắng nghe, một người hoạt bát hướng ngoại như cô lại có thể ở cùng với hắn cũng thật

kỳ quái. Rõ ràng hắn ít nói chuyện nhưng không hiểu vì sao mà lại không

khiến cô cảm thấy buồn, hắn không thích nói, vậy thì cô từ từ giảng

giải. Cô vô cùng quen thuộc Newyork, đưa hắn đi thăm vài nơi lịch sử,

nơi có tin đồn thú vị, nếm thử các nhà hàng đặc sắc, thời gian mấy ngày

liền nhanh chóng trôi qua.

Thật sự thì cô phải là người thích nói chuyện nhiều, ở cùng bạn bè,

người luôn nói chuyện không phải là cô, nhưng đối với anh Trình, cô lại

nói hoài không hết, chắc là vì ở cùng hắn làm cho cô có cảm giác vô cùng phấn chấn, cũng có thể hắn với cô đã quá quen thuộc nên ở trước mặt

hắn, cô tự nhiên thấy than thiết. Dù sao thì cô cũng thích đi dạo khắp

nơi, cũng thích đi ngắm xung quanh cùng hắn.

Bọn họ sẽ không vội vã xem hết toàn bộ cảnh đẹp một lần, quan sát tỉ

mỉ, lẳng lặng thưởng thức, ngẫu hứng nghỉ ngơi cả một ngày ở bảo tàng

cũng thấy thú vị. Ngồi ở quảng trường ăn bánh kem, uống nước có ga, nhìn người đi ngoài đường cũng thấy vui. Du lịch là cái gì? Đâu phải cưỡi

ngựa xem hoa, phải xem toàn bộ xong mới tính đủ mà là một quá trình, một loại hưởng thụ, một loại tâm tình, điểm này hai người rất hợp.

"Tùy em an bài."

"Chúng ta đến bến tàu đánh cá ăn hải sản, ngắm hoàng hôn đi."

"Được."

Quay đầu, nghiêm túc nhìn người đàn ông cao lớn bên cạnh, khuôn mặt hắn trầm ổn yên tĩnh.

"Anh Dịch Dương."

"Ừ."

"Anh đúng là du khách nghe lời nha."

"..." Nhìn khuôn mặt nghịch ngợm khó có được của cô, quyến rũ đến

chói mắt, hắn chuyển tầm mắt, "Như vậy, có thể đi được chưa, tiểu thư

hướng dẫn du lịch?"

Hắn cũng biết nói giỡn? Nhìn hắn chằm chằm, sau một lúc lâu, cười sáng chói: "Đương nhiên không thành vấn đề."

Đôi mắt xinh đẹp híp thành một mảnh trăng non.

Trước khi Thẩm Kiều tốt nghiệp nghiên cứu sinh, không tránh được sự

trầm gi