thích rõ ngọn nguồn.
"Hôm đó em và anh ấy cùng thương lượng, mượn cớ chị đến bưu điện lấy
quà, thật ra là muốn dẫn chị đến khách sạn kia nhìn thấy màn anh ấy sắp
xếp em họ đi câu dẫn Kling, vì anh ấy điều tra ra được Kling không có
sức miễn dịch với những cô gái thanh thuần nhất."
Một vòng một vòng đan xen chặt chẽ, từ nước Mỹ phát hiện sự thật về
Kling cho đến khi để Thẩm Kiều biết đều do Trình Dịch Dương bày ra. Anh
rể đúng là có đủ phúc hắc, về sau hắn phải khắc trên ót để nhắc nhở
mình, đắc tội ai thì được chứ chớ nên đắc tội Trình Dịch Dương, phát
hiện Kling bắt cá hai tay nhưng vẫn ẩn nhẫn, ra tay một phát là trúng,
quả là đáng sợ.
Được rồi, coi như chuyện của Kling không trách hắn, dù sao đối với
chuyện này cô không tức giận nhiều, nhưng vấn đề ở đây là Trình Dich
Dương giống như đang giận ngược lại cô, ngày đó hắn vô cùng thất vọng,
cô có thể không được tức giận sao?
"Đáng đời con!" Hà Thanh Hồng dí dí vào trán cô, thật sự không nhịn
được mắng to, "Con thì có cái gì tốt đẹp, trừ cái khuôn mặt dễ coi một
chút thì có cái gì đáng giá để A Dương tốt với con như vậy? Mà con còn
ra mặt vì tên đàn ông khác, hắn không thể không tức giận sao?"
"Mẹ, mẹ rốt cục là mẹ của ai?" Thẩm Kiều bất mãn xoa trán mình, "Anh ấy là đàn ông, sao có thể dễ giận như vậy?"
"Đàn ông thì không được tức giận, đàn ông đáng bị con chọc tức chắc?" Cái đứa trẻ chết tiệt này rốt cục giống ai? Thật là gỗ mục không thể
chạm trổ. Mặc kệ, lão nương đi nấu cơm!
Thẩm Kiều bĩu môi vùi đầu vào giường. Cô sống với hắn tổng cộng hai
trăm bảy mươi sáu ngày. Có lẽ ban đầu là vì giận dỗi mà lấy hắn, nhưng
dần dần vì hắn đối xử với cô quá tốt khiến cho cô yêu hắn. Thứ tình cảm
này quá sâu, cô căn bản không thể cảm thấy được. Mãi cho đến ngày đó
nhìn thấy hắn và Lan Ninh Hinh ở chung, lòng cô mới dâng lên cảm giác
đau, mới cho cô cảm nhận được, thì ra trong lúc vô tình Trình Dịch Dương đã chiếm địa vị quan trọng như vậy trong lòng cô.
Cho là hắn phản bội thì sẽ đau và tức giận, cô chưa dạy dỗ đánh cho
hắn một trận giống như với Kling mà hắn đã xoay người quyết tuyệt rời
đi. Đứng trên vỉa hè, người qua lại không dứt mà nước mắt cô rơi không
ngừng, một khắc kia cô mới hiểu được cô đã thật sự yêu hắn sâu đậm, yêu
đến mức vừa nghĩ tới rời khỏi hắn trái tim cô sẽ giống như bị đao khảm
vào, đau triệt để.
Hiểu tình cảm của mình, nhưng tình cảm của hắn đối với cô thì sao? Cô tuyệt đối không thể biết được hắn đối xử tốt với cô như vậy vì cô là vợ hắn hay là vì hắn yêu cô? Có phải bất kỳ cô gái nào kết hôn với hắn,
hắn cũng sẽ đối xử tốt như vậy? Vừa nghĩ tới có một cô gái khác được hắn cưng chiều như vậy cô liền ghen tị không thở nổi. Cô không thể quên lúc ban đầu khi hắn đề nghị kết hôn với cô chỉ vì hắn đã đến tuổi kết hôn,
còn tình cảm hắn một chữ cũng không nói. Cho nên cô không dám tìm hắn,
cô hiểu mình đã thương hắn nhiều thế nào nhưng không dám khẳng định tình cảm của hắn đối với cô, cô không dám đối mặt, nếu như hắn không yêu cô, cô nhất định sẽ không chịu nổi. Không thấy hắn thì tương tư đến tận
xương tủy, đi gặp thì lại không có dũng khí. Mỗi ngày giằng xé như vậy
khiến cho cô không còn là Thẩm Kiều lớn mật nữa rồi.
Còn hắn thì vẫn sống tốt, đáng chết là quá tốt! Trên tivi cô nhìn
thấy hắn vẫn cao ngất, mặc quân trang đứng cùng Phương Nhĩ Chính, bọn họ vừa bắt được tên trùm ma túy Đông Nam Á, được khen thưởng. Trừ nghiêm
túc hơn, hắn giống như một chút cũng không thay đổi, hình như chỉ có
mình cô bị ảnh hưởng.
Đột nhiên nghe tiếng đỗ xe bên ngoài nhà, tim cô bỗng đập mạnh, bỏ
gối ôm ra, ngay cả giày cũng không đi, vội chạy tới cửa sổ núp sau rèm
cửa ngó ra ngoài.
Ba ở nhà, mẹ không biết lái xe, Thẩm Luật không thể về nhà, như vậy...
Xe Hummer quen thuộc dừng lại bên tường bao thấp của nhà cô, là hắn, đó là xe của hắn.
Nước mắt cứ như vậy rơi xuống, cô dùng sức che miệng, sợ mình hét to
lên, nhưng tâm tình chỉ kích động mấy giây, cửa xe mở ra khiến cho nhiệt độ của cô hạ xuống, là Trần Chí Vĩ, phụ tá của hắn.
Không phải hắn, không phải hắn!
Cô thất vọng lui về giường, kéo qua chăn trùm kín đầu, trong lòng một mảnh hoang vu.
Chỉ ngăn cách bằng cánh cửa, nên đối thoại trong phòng khách nghe khá rõ ràng.
Trần Chí Vĩ thay mặt Trình Dịch Dương đưa văn kiện cho Thẩm Nhược
Định, "Cái này lần sau đưa cho tôi là được rồi, cậu còn đặc biệt đến một chuyến làm gì."
"Trình tiên sinh bảo phải mau đưa cho ngài."
"Gần đây a Dương rất bận sao?"
"Vâng, gần đây mới vừa phá một vụ án lớn, mỗi ngày loay hoay đều ngủ trong phòng làm việc."
"Vậy cậu nhớ phải nhắc nhở A Dương chú ý sức khỏe."
"Thẩm tiên sinh yên tâm."
"Mới vừa thấy xe, tôi còn tưởng rằng là a Dương tới đấy."
"Hôm nay không may xe của cháu đột nhiên hư, Trình tiên sinh cho cháu mượn."
"Chí Vĩ à, cậu bảo a Dương đừng mệt mỏi như vậy, ngày nghỉ phép nhiều để lại cũng lãng phí, nên đi đâu đó thư giãn một chút." Rõ ràng đây là
tiếng Hà Thanh Hồng.
"Trình tiên sinh không bỏ phí ngày nghỉ đâu, hằng năm đều dùng."
"A, vậy là thế nào?"
"Anh ấy hàng
