như anh tin em!
- Chuyện này…
- Đừng dài dòng nữa, mau nói em biết đi!
Lương Tuyết mở to đôi mắt sáng như sao chờ đợi Văn
Bác, ánh mắt cô tràn đầy sự dịu dàng và quan tâm. Chỉ là đồng nghiệp mà Lương
Tuyết còn quan tâm đến anh như vậy, thế mà vợ anh… Văn Bác cảm thấy xót xa như
có ai xát muối vào ruột gan mình.
Ngập ngừng hồi lâu, anh nói: “Bố anh bị loét dạ dày,
anh định gửi ít tiền về nhà cho bố chữa bệnh, nhưng tiền lại bị vợ giữ rồi, anh
chỉ căm hận bản thân mình vô dụng! Haiz…”
- Hả? Vợ anh cũng thật quá quắt! Đúng là không phải
người mà, chẳng có lương tâm gì hết!
- Đúng thế, sớm muộn gì cô ấy cũng bị báo ứng!
- Văn Bác, đây là hai nghìn tệ, em mới nhận lương, anh
cầm lấy, gửi về cho bác chữa bệnh đi, tuyệt đối không được kéo dài thời gian!
- Thế này… thế này thì không được!
- Không sao đầu, anh cứ cầm đi!
- Lương của em đâu có nhiều, anh cầm tiền rồi em biết
làm thế nào?
- Đừng nói nhiều nữa, mau cầm tiền đi điều trị cho bác
trai, tránh để lâu quá!
- Thế này…
- Haiz, em cho anh vay, sau này có tiền anh trả em là
được rồi!
- Được, cảm ơn em!
Hai nghìn tệ của Lương Tuyết đúng là “một miếng khi
đói bằng một gói khi no”. Anh hiện giờ rất cần tiền, bệnh tình của bố anh
nghiêm trọng như vậy, làm con, trong lòng anh khó chịu lắm! Lúc khó khăn nhất
Lương Tuyết đã chìa tay ra giúp đỡ khiến anh vô cùng cảm kích, vội vàng xin
nghỉ rồi chuẩn bị về quê.
Ở công ty, Lương Tuyết rất quan tâm đến Văn Bác, Văn
Bác cũng rất quan tâm đến Lương Tuyết. Lương Tuyết là một trong những đồng
nghiệp thân thiết nhất của Văn Bác, hai người họ dường như chẳng có chuyện gì
là không thể nói với nhau, cũng có thể coi Lương Tuyết như một hồng nhan tri kỷ
của Văn Bác.
Tối hôm ấy, Văn Bác nhắn tin cho Y Đồng, nói mình phải
về nhà thăm bố, sau đó tắt điện thoại. Anh không về nhà, ngay cả quần áo cũng
không cầm mà mua vé tàu hỏa về quê luôn. Nếu không làm như vậy, anh e ngay đến
nhà mình cũng không về nổi, do đó đành phải tiền trảm hậu tấu, lòng thầm nhủ:
đều do các người ép tôi ra nông nổi này!
Đêm hôm ấy anh về đến quê. Bố anh đang nằm trên giường
bệnh, đau đớn rên rỉ, mẹ anh đứng cạnh, buồn bã thở dài, đôi lông mày nhíu chặt
lại. Văn Bác lập tức đưa bố lên bệnh viện lớn ngay trong đêm, đó là bệnh viện
tốt nhất của cả thành phố. Chẳng mấy chốc, anh đã làm xong thủ tục nhập viện cho
bố…
Qua một tuần điều trị, bố anh đã đỡ hơn một chút, có
thể ra viện. Hai mẹ con anh mừng lắm. Về đến nhà, anh thử thăm dò bố mẹ: “Bố mẹ
à, con muốn ly hôn với vợ con!”
- Cái gì? Con muốn ly hôn? – Bố mẹ anh tỏ vẻ ngạc
nhiên.
- Bố à, mẹ à, bố mẹ không biết đấy thôi, những ngày
tháng này con đã chịu đủ lắm rồi, thực sự không thể tiếp tục được nữa!
- Không được, bố không đồng ý! – Bố anh quát lên.
- Mẹ cũng không đồng ý! – Mẹ anh cũng nói.
- Tại sao ạ?
- Con à, bố mẹ khó khăn lắm mới cho con học lên đại
học, trở thành người thành phố, lấy được vợ thành phố, an cư lập nghiệp ở trên
đấy. Bố mẹ được nở mày nở mặt với hàng xóm! Giờ con đòi ly hôn, như thế là làm
mất mặt tổ tiên nhà mình, con có biết không hả? – Bố anh nói.
- Bố à, con thật sự chịu đựng đủ lắm rồi! Con không
thể sống với cô ấy được nữa, cái gì cô ấy cũng ràng buộc con, ngay cả việc về
đây thăm bố, cô ấy cũng không cho! – Văn Bác uất ức nói.
- Cho dù là thế cũng không được. Bố mẹ chẳng sống được
bao lâu nữa, không cần con phải lo! – Bố tức tối nói.
- Con không thể chịu nổi con dâu của bố với mẹ cô ta
nữa rồi! Đúng là không phải con người mà! Con chịu không nổi, con nhất định
phải ly hôn! – Văn Bác muốn nhận được sự đồng tình và thấu hiểu của bố mẹ.
- Đồ khốn, mày định làm tao tức chết phải không? – Bố
Văn Bác giận điên người, chưa nói hết câu đã ho sặc sụa.
- Bố à, bố đừng giận, bố từ từ nghe con nói đã!
- Mày là đồ nghịch tử, bao thế hệ nhà ta làm gì có ai
ly hôn, thế mà mày dám ly hôn à? Tao đánh gãy chân mày! – Bố Văn Bác tức đến đỏ
mặt tía tai.
- Con à, con đừng ly hôn, mẹ xin con đấy, mẹ cầu xin
con đấy! – Mẹ anh nói.
- Mẹ, mẹ đừng như vậy!
- Con nghe lời mẹ đi, đừng ly hôn có được không?
- Bố, mẹ, bố mẹ không biết con dâu của bố mẹ độc tài
đến mức nào đâu. Lần trước con về thăm bố mẹ, cô ta sợ con cho bố mẹ tiền nên
đã lục soát người con. Lần này con về đưa bố đi khám bệnh, cô ta còn thu thẻ
ngân hàng của con, cô ta hoàn toàn không quan tâm gì đến bố mẹ, không hiếu thảo
với bố mẹ, còn đối xử với con như vậy nữa… Thế là kiểu con dâu gì chứ? - Văn
Bác nhăn nhó khổ sở.
- Mày không biết nhẫn nhịn hay sao hả con? – Bố Văn
Bác than thở.
- Con thật sự không thể nhẫn nhịn nổi nữa. Bố mẹ sinh
con, nuôi con đâu có dễ dàng, con không thể bất hiếu với bố mẹ được!
- Bố mẹ không cần con phải báo hiếu, cũng không cần
con phải lo lắng, chỉ cần con có thể làm người thành phố thì bố mẹ có chết cũng
yên lòng! – Mẹ nói.
- Mẹ ơi, mẹ đừng nói như vậy! Con làm sao có thể không
lo lắng cho bố mẹ được? Con có cái ăn thì bố mẹ cũng có, nếu con không báo hiếu
bố mẹ thì sét đánh chết con đi!
- Nếu con đã có hiếu với bố mẹ như vậy
