oàn bộ thứ trong lá thư lên trên bàn.
“Chuyện này...” Cô nhìn chằm chằm hình trên bàn, tất cả đều là hình của cô, tại sao Phạm Sĩ Hách lại có hình của cô?
Hơn nữa góc độ này… đều là chụp ảnh lén!
Anh tìm người điều tra cô?
Mạnh Nhược Kiều không tin được, dứt khoát đem toàn bộ ngăn kéo chuyển ra, kiểm tra đồ vật bên trong.
Cô tiện tay rút ra một xấp giấy, lật lên xem, càng nhìn mắt mở càng lớn .”Đây là sao...” Trong tài liệu toàn là tư liệu của cô... Chuyện gì xảy ra vậy?
Cô cau mày, không hiểu. Phạm Sĩ Hách điều tra cô làm gì? Sao Phạm Sĩ Hách lại điều tra cô?
Cô xem qua tất cả tài liệu điều tra, đều ghi chép tất cả mọi việc của cô trong hai năm qua, ngay cả hình ảnh cũng là trong hai năm qua.
Trong lòng Mạnh Nhược Kiều nghi ngờ, cô muốn hỏi Phạm Sĩ Hách, nhưng mấy ngày nay trong anh rất bận, không tới nhà trọ của cô, đến công ty cũng phân phó công việc cho cô, sơ lược xử lý một chút, liền rời khỏi công ty.
Kết quả mấy ngày trôi qua rồi, cô cũng không tìm được cô hội hỏi anh.
Anh đang vội cái gì? Cảm giác thật kỳ lạ.
Mới nghĩ tới xong, cửa thang máy đột nhiên mở ra, Phạm Sĩ Hách đi khỏi thang máy.
“Tổng gíam đốc.” Mạnh Nhược Kiều lập tức đứng dậy, lại phát hiện trên người anh vẫn là âu phục của ngày hôm qua, anh không thay y phục, vậy ngày hôm qua anh không về nhà sao?
Thế thì ngày hôm qua anh đã đi đâu?
Thấy Phạm Sĩ Hách đi vào phòng làm việc, cô nhịn không được đi theo, trực giác muốn mở miệng hỏi thăm, nhưng lời ra tới miệng lại nuốt vào.
Tại sao phải hỏi anh? Tối hôm qua anh ở đâu, làm gì liên quan gì đến cô?
Đứng ở cửa phòng nghỉ ngơi, Mạnh Nhược Kiều trong lòng suy nghĩ cảm giác không nói được thật là chua chát.
Cửa phòng nghỉ ngơi mở ra, Phạm sĩ Hách thấy cô đứng ở cửa, đầu lông mày giương nhẹ. “Có chuyện gì sao?” Anh nhàn nhạt mở miệng, cúi đầu cài khuy ở ống tay áo.
“Tôi…” Cô muốn hỏi anh gần đây bận cái gì, tối hôm qua đi đâu, nhưng sao cô hỏi được đây? “Hôm nay được…”
“Toàn bộ lấy ra, tôi ra ngoài có chuyện, hôm nay cũng không vào phòng làm việc.” Sửa sang xong âu phục, Phạm Sĩ Hách ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt xẹt qua tia khác thường.
“Âu phục ở phòng nghỉ ngơi, giúp tôi đưa đi giặt khô.” Dứt lời, anh liền đi ra khỏi phòng làm việc.
“Vâng!” Nhìn anh gấp gáp như vậy, có chuyện gì mà khiến anh không quan tâm tới công việc?
Là ai từ trước đến giờ đến yêu thích bộ dạng mặc âu phục của anh? Lại ai khiến người làm việc điên cuồng như anh bỏ công việc xuống như vậy? Anh bây giờ chuẩn bị đi gặp người kia sao?
Con mắt rũ xuống, Mạnh Nhược Kiều đi vào phòng nghỉ, cầm lấy áo khoác tây trang, vùi mặt vào áo khoác, ngửi thấy mùi nước hoa của anh.
Nghĩ đến lúc nãy anh lạnh nhạt rời bỏ, trái tim không khỏi có chút đau.
“A! Ghét!” Cô khổ sở cái gì vậy?
Mạnh Nhược Kiều tức giận dùng sức bỏ lại tây trang, một danh thiếp từ túi rơi ra ngoài.
Cô cầm danh thiếp lên, nhất thời sửng sốt.
“Khoa phụ sản?” Anh tại sao lại có danh thiếp của khoa phụ sản? Một người đàn ông đến khoa phụ sản làm gì?
Cô dừng lại suy đoán, trong lòng liền hiểu rõ.
Đàn ông đi khoa phụ sản làm gì? Đương nhiên là có người mang thai. Anh lại không có scandal tình ái nào bên ngoài, đối tượng mang thai chỉ có một mà thôi.
“Thật sao? Mang thai rồi sao?” Nhưng vậy hôn lễ cũng không còn xa nữa sao?
“Thật tốt, chúc mừng!” Cô tự lẩm bẩm, trên mặt lộ ra vẻ khổ sở mà mình cũng không biết, rõ ràng đang cười, nhưng lại giống như đang khóc.
Cô nhắm mặt lại, dùng sức nhịn đi chua xót trong mắt.
Dù sao biết sớm muộn cũng có ngày này, cô và anh tựa như hai đường thẳng song song, bây giờ chạm vào nhau chỉ là ngoài ý muốn, sớm muộn cũng phải chia xa.
Cô vậy không thèm quan tâm! Không quan tâm.
“Đúng vậy! Tôi không quan tâm...” Mạnh Nhược Kiều thì thầm, liều mạng thuyết phục mình, nhưng cô cũng biết, nhưng lời này không thật sự đúng.
Thật sự không quan tâm, thì sao lại tới đây?
Mạnh Nhược Kiều ngẩng đầu nhìn bệnh viện, cảm giác mình như đứa ngốc, cô đến bệnh viện làm gì? Muốn kiểm tra cái gì chứ?
Cô nhịn cười không được, cô cười chính mình, không biết chấp nhận thế nào sao? Nếu sự thật giống như những gì mình nghĩ, cô sẽ vui mừng sao? Sẽ vui vẻ sao?
Không! Cô biết mình căn bản sẽ không.
“Mạnh Nhược Kiều, cô thật là đủ rồi!” Không muốn thừa nhận lòng mình, nhưng thân thể so với cô còn thành thực hơn, nếu không cô cũng chẳng tới nơi này.
“Kiều Kiều?” Mạnh Uyển Lôi ngạc nhiên nhìn về phía cô. “Làm sao em lại tới bệnh viên? Có chỗ nào không thoải mái sao?”
“Chị?” Không ngờ sẽ bắt gặp, Mạnh Nhược Kiều sững sờ, miễn cưỡng kéo ra nụ cười, nhưng ánh mắt lại chột dạ rời đi. “Không có, em rất khỏe.”
“Không bị sao là tốt rồi.” Mạnh Uyển Lôi khẽ mỉm cười. “Em tìm Phạm Sĩ Hách sao? Anh ấy đi đỗ xe rồi, có việc gì muốn tìm anh ấy sao?”
“Không có, em không có việc gì cần tìm tới anh ấy cả.” Giọng của cô có chút sợ, thấy Mạnh Uyển Lôi nghi ngờ, cô vội vàng thay đổi giọng điệu. “Em chỉ tình cờ đi qua thôi.”
Mạnh Uyển Lôi cũng không suy nghĩ nhiều. “Như vậy à...”
“Vâng...” Mạnh Nhược Kiều cắn cắn môi, trực giác, mắt nhìn về phía bụng củ
