tuyệt, thì càng khiến cô ta cảm thấy hứng thú hơn với cảm giác khiêu chiến.
Ngay khi tay Nghiêm Lỵ Lỵ sắp chạm vào quần áo Lâm Mạc Tang, Tô Y Thược đột ngột đứng dậy.
“Đi thôi.” Cô nhìn anh, nhẹ nhàng nói một câu, rồi đứng lại chờ anh.
Cơn tức giận trên người Lâm Mạc Tang thoáng tan thành mây khói, đi về phía Tô Y Thược, thẳng thắn bỏ qua Nghiêm Lỵ Lỵ.
Tân Việt Trạch quăng cho Nghiêm Lỵ Lỵ một vẻ mặt đáng thương, rồi xoay người thoải mái rời đi, cuối cùng cũng tìm được một người cùng bị ức hiếp như anh ta, tâm lý cân bằng rồi.
Lúc này chỉ còn lại một mình Nghiêm Lỵ Lỵ đứng giữa nhà ăn, có rất nhiều đồng nghiệp xuống ăn cơm thường chỉ chỏ về phía cô ta, ghé sát đầu vào nhau không biết thì thầm cái gì, thỉnh thoảng còn khẽ cười vài tiếng. Nghiêm Lỵ Lỵ đã bao giờ phải chịu nhục nhã đến thế này. Cô ta hung dữ trợn mắt nhìn mọi người xung quanh. Mọi người lập tức im lặng không lên tiếng nữa. Dù sao ai cũng biết Nghiêm Lỵ Lỵ này có gian tình với vị lãnh đạo nào đó trong công ty, bọn họ không thể chọc vào được.
Nhìn theo hướng Tô Y Thược rời đi, Nghiêm Lỵ Lỵ lộ ra nét mặt dữ tợn!
Vừa rồi, Tô Y Thược nhận thấy Lâm Mạc Tang thật sự tức giận, cô sợ anh sẽ xuống tay với Nghiêm Lỵ Lỵ, nên mới không cần biết có tác dụng hay không, tìm đại một cái cớ kéo Lâm Mạc Tang đi đã. Không ngờ Lâm Mạc Tang lại thực sự đi cùng cô. Cô cũng đã nghe nói Nghiêm Lỵ Lỵ có chỗ dựa nào đó bên trên, lỡ mà chọc giận cô ta, Lâm Mạc Tang bị sa thải thì không hay chút nào.
Chủ yếu là Tô Y Thược lo mình không có cơm ăn thôi.
Vì thế, việc Lâm Mạc Tang cố tình nắm bắt dạ dày của Tô Y Thược tuyệt đối là một quyết định cực kỳ sáng suốt.
“Quan hệ của cô ta không đơn giản.” Tô Y Thược đột ngột dừng lại, nói với Lâm Mạc Tang ở phía sau.
Cô đang quan tâm đến anh sao? Nhìn nét mặt chân thành của Tô Y Thược, trong lòng Lâm Mạc Tang mừng như điên.
“Em sẽ bảo vệ tôi sao?” Lâm Mạc Tang bỗng đổi một giọng điệu đầy đáng thương nói với Tô Y Thược.
Vừa nghe thấy câu hỏi của Lâm Mạc Tang, Tân Việt Trạch sợ đến mức suýt ngã nhào xuống đất không đứng lên nổi. Thật khủng khiếp, bình thường Lâm đại thiếu mà dùng giọng nói khác thường để nói chuyện, chứng tỏ là có người sắp gặp xui xẻo rồi…
Tô Y Thược sững người. Anh đang làm nũng với cô đấy à? Nghĩ đến từ đó, cô có cảm giác toàn thân mình run lên, rốt cuộc anh có bao nhiêu loại tính cách? Người nào mới đích thực là anh? Cô thật sự rất hoang mang!
“À…” Tô Y Thược không biết nên trả lời vấn đề này như thế nào. Một người đàn ông to lớn lại muốn được cô bảo vệ, nghĩ thế nào cũng thấy rất quái dị.
“Tố Tố…” Giọng nói quyến rũ vang lên bên tai Tô Y Thược, “Em sẽ bảo vệ tôi chứ?”
“À… Ừ…” Tô Y Thược bị giọng nói này mê hoặc, bất giác ừ một tiếng.
“Biết ngay là chỉ có Tố Tố tốt nhất mà.” Giọng nói vừa mới quyến rũ lòng người bỗng trở nên vô cùng vui vẻ, khiến Tô Y Thược giật mình tỉnh ra.
Có phải vừa rồi cô mới đồng ý một điều gì đó không nên đồng ý không… Còn nữa, vừa rồi anh gọi cô là Tô Tô? Hay là Tố Tố???
“Anh gọi em là gì?” Ánh mắt Tô Y Thược nhìn Lâm Mạc Tang thoáng xuất hiện vẻ sáng rực rỡ chưa từng có.
“Là Tố Tố. Sao thế?” Anh cố tình đọc hai chữ Tố Tố nghe gần giống với hai chữ “Tô Tô”.
Quả nhiên, Tô Y Thược không nghi ngờ nữa, chỉ có điều, trong lòng bỗng cảm thấy rất mất mác, sao có thể là anh ấy được chứ. Khóe miệng cô khẽ lộ ra nụ cười khổ, ánh sáng rực rỡ trong mắt cũng thoáng ảm đạm đi.
Y Thược, tổng giám đốc bảo cô lên phòng làm việc của ông ấy đấy.” Vì không muốn để Tô Y Thược nghi ngờ, nên Lâm Mạc Tang không điều động chức vụ nào từ tổng giám đốc trở lên, chỉ sắp xếp cho Quan Thanh trở thành quản lý phòng kế hoạch, từ chức vụ của cô ấy trở lên thì anh không động tới.
Người vừa gọi cô là một đồng nghiệp nữ, kỳ quái là cô ấy lại đang dùng một ánh mắt đáng tiếc để nhìn Tô Y Thược, cứ như đây là lần cuối cùng họ gặp nhau vậy.
Những nhân viên lão làng trong công ty đều biết, tổng giám đốc công ty này tên là Trương Hoa, lão ta dựa vào quan hệ trong nhà nên mới có chức vụ này, tính tình vừa háo sắc lại vừa tham tiền, nhưng lại không ai dám động vào lão.
Lâm Mạc Tang quay sang nhìn cô, Tô Y Thược đáp lại bằng một biểu cảm ý bảo anh cứ yên tâm, rồi xoay người đi về phía phòng làm việc của tổng giám đốc. Nếu cô đã đồng ý sẽ bảo vệ anh, thì cô sẽ không bỏ mặc.
Có điều, Tô Y Thược thế này, lại khiến Lâm Mạc Tang lo sợ đến lúc cô biết được thân phận thật sự của anh, thì sự giấu diếm lừa gạt của anh sẽ khiến cô bị tổn thương sâu sắc mất.
“Điều tra giúp tôi một người…” Lâm Mạc Tang nhìn theo hướng Tô Y Thược rời đi, rồi nói với người ở đầu dây điện thoại bên kia.
…
“Ôi chao, đừng như thế mà…” Tô Y Thược vừa đi tới cửa phòng làm việc của tổng giám đốc đã nghe thấy ngay một tiếng kêu yêu kiều từ trong phòng vọng ra, giọng nữ cao đó không cần phải đoán thì cũng biết là ai.
Cô gõ cửa, bên trong phát ra những âm thanh mặc quần áo sột soạt, còn có cả tiếng bước chân hỗn loạn.
“Vào đi.” Một giọng nam ra vẻ thâm trầm vang lên.
Trương Hoa bẻ lại cổ áo, vừa bị phá hỏng chuyện tốt, trong lòng lão v
