đợi tôi mở miệng đã dọn bát đi, để lại cho tôi một phen oán giận. Chén
dĩa của quý tộc vốn rất nông, tôi vừa mới nếm được có một chút, hạ nhân của quý
tộc không hiền lành chút nào, cũng không hỏi xem chủ tử có ăn no không, cứ thu
dọn chén dĩa rồi mở cửa chuồn mất.
Thế nhưng là một cô gái rộng lượng
của thế kỷ 21, tôi quyết định những bất hòa này đều do tàn dư chế độ phong kiến
đầu độc nên không so đo với nam nữ phụ lão ấu, vì thế tôi và Kỳ Nhi nói chuyện
được một lát rồi bảo chuẩn bị dọn dẹp đi ngủ.
Nói đến chuyện từ lúc tôi xuyên qua
tới giờ chưa được yên tĩnh chút nào, một phen kinh ngạc lúc ban ngày. Đại kinh
là vừa mở mắt ra đã không biết bị cái tên đẹp trai nào giở trò, cường hôn; nhị
kinh là vô cớ bị Kỳ Nhi nhét vào kiệu hoa, xuất giá; tam kinh là vì cùng với vị
“cát ca” làm cho sợ hãi kia, bái đường. Quả thật là… một ngày nhiều màu
nhiều vẻ.
Bây giờ nằm trên một cái giường lớn
vô cùng thoải mái, mới đột nhiên phát hiện ra thể xác của vị công chúa này
không chịu nổi sức ép, vô cùng mệt mỏi, Kỳ Nhi cũng coi như lanh lợi, vừa giúp
tôi kéo kéo chăn vừa nói huyên thuyên:
“Công chúa nên đề phòng với Mục
vương phi, chuyện hôm này nô tì nghĩ bà ấy sẽ không bỏ qua đâu”.
Tôi nhắm mắt lại không lên tiếng,
mặc kệ đi mặc kệ đi, bây giờ tôi chỉ muốn ngủ một giấc.
Kỳ Nhi lại nói:
“Ngoài ra còn chuyện Phò mã đi làm
công vụ cũng rất kỳ quặc, nô tì vừa mới hỏi mấy nha hoàn trong phủ việc thế tử
đi đâu, các người họ ai cũng ấp úng”
Tôi đã nói Kỳ Nhi không tham gia
vào đội chó săn rất đáng tiếc, chậc chậc, mới đến vương phủ có nửa ngày, nàng
cũng đã tìm rõ được thật hư.
Kỳ Nhi lại nói: “Nô tì thấy chuyện
“cát ca” bái đường hôm nay đều do Vương phi toàn quyền sắp xếp, tỉ mỉ sắp đặt.
Mục đích chính là trả thù chuyện công chúa ngủ lại khách điếm, ngày mai công
chúa nhất định không được sơ suất”.
Kỳ Nhi chăm sóc chủ nhân tôi rất
tốt, nhưng tôi e rằng tối nay cô ấy sẽ không ngừng huyên thuyên ở bên lỗ tai
của tôi, liền dùng cái lỗ mũi “ân” một tiếng, trở người, đi ngủ.
Lúc tỉnh lại, đã là sau nửa đêm, Kỳ
Nhi thì chẳng biết tung tích ở đâu, ngược lại ở đây lại có một vị khách không
mời mà đến.
Nhìn chằm chằm tên Hắc y nhân đang
đứng bên giường của tôi, tôi theo bản năng rụt chân lại, mồ hôi lạnh nhỏ giọt.
Đại ca à, ngươi xem ngươi tới thì
cũng đã tới rồi, còn che mặt làm gì hả? Bộ ngươi nghĩ ngươi che mặt là ta
không có cách nhận ra đôi mắt phượng trong veo của ngươi chính là của cái tên
lúc ban ngày đã hô hấp nhân tạo giúp ta sao, chính là anh mắt phượng đẹp trai
thuận tiện giúp ta lau nước miếng sao? Cho dù trời tối mù mịt gương mặt của
ngươi cũng không cần phải như rừng rậm u ám ôm ngực đứng ở bên giường của ta a,
ngươi không biết người dọa người, dọa chết người sao?
Tôi há miệng thở dốc, nhưng lại
không phát ra tiếng.
A? Có khi nào là bị điểm á huyệt
như trong truyền thuyết? Hèn gì đại ca mắt phượng đẹp trai này lại cứ kiêu ngạo
mà đứng ở bên giường của tôi cũng không sợ tôi la lên.
Tôi vừa đỡ cổ vừa thử thử, mồ hôi
trên trán của rớt lộp độp. Ôi chúa ơi, ban ngày vị đại ca đẹp trai này giúp tôi
làm hô hấp nhân tạo thì cũng đành, giờ này là nửa đêm, hắn cũng
không cần phải lẻn vào đây cứu chuộc linh hồn của tôi chứ?
Ca mắt phượng đẹp
trai ánh mắt thâm thúy, hạ giọng nói:
“Công chúa thật sự muốn gả cho An
Lăng Nhiên?”
Nghe vậy, lưng tôi cứng đờ, mắt
choáng váng.
Có ý gì?
Đại ca mắt phượng đẹp trai thấy
thế, đột nhiên ánh mắt sáng quắc, kích động tiến lên một bước nắm lấy tay của
tôi run rẩy nói:
“Chỉ cần ngươi lắc đầu, ta có thể
lập tức mang ngươi đi!”
Tôi tiếp tục há hốc mồm, đủ loại sự
tình sáng sớm hôm nay bắt đầu nhanh chóng vận hành trong đầu óc tôi, phút chốc,
một suy nghĩ đáng sợ từ đáy lòng tôi xuất hiện, tôi cực kỳ sợ hãi. Nhưng bên
tai còn vang vọng giọng nói gì đó, tôi nín thở lại nghe, thiếu chút nữa là té
xuống đất.
Giọng nói kia cũng không chịu dứt,
triền triền miên miên mà cứ bên tai tôi hát:
Em là gió, anh là cát…
XX nhà ngươi cái XX! Sao cả cái tình tiết Hương phi và Mông Đan cũng đem vô
đây hả? Không chừng đại ca mắt phượng đẹp trai này là bạn trai cũ của công
chúa, công chúa vì nước hi sinh, tự nguyện gả vào Trung Nguyên, chàng trai si
tình này tâm liền trông ngóng theo sát tới đây. Lúc ở khách điếm, ca mắt phượng
đẹp trai phát hiện người mình yêu bị trái mận tra tấn đến chết đi sống lại,
liền giúp đỡ phun trái mận ra, thuận tiện độ khí. Sau khi cùng bọn Kỳ Nhi trở
về, hắn không tiện ra mặt, nên đợi đến bây giờ mới lẻn vào Mục vương
phủ?
Tôi sợ tới mức toàn thân run run, nếu để cho Mông Đan biết tôi là Hương phi
giả, không biết sẽ tra tấn tôi như thế nào. Ca mắt phượng đẹp trai thấy tôi run
lẩy bẩy, lại cho là tôi xúc động. Tròng mắt lóe sáng, ôn nhu nói:
“Ngươi đừng sợ, ta liền giải huyệt cho ngươi.”
Dứt lời, ngón tay ca mắt phượng đẹp trai xoát xoát hai cái lướt nhanh trên
ngực của tôi, bị ăn đậu hủ xong tôi chỉ thấy cổ họng hơi hơi căng thẳng, dường
như đã có thể nói chuyện được.
Ho khan hai tiếng, đầu óc tôi lạ