thế, tuổi còn quá nhỏ, vốn không phải chịu nhiều đau khổ, vốn
không nên có vẻ khó chịu đè nén hiện rõ trên hai má như vậy.
Chốc lát, Mặc Ngôn rốt cuộc cũng đã
nói ra câu nói tàn nhẫn nhất kia: “Tố Tâm công chúa, trăm phương ngàn kế nhiều
năm như vậy, không phải chúng ta đã thương lượng rồi sao? Khống chế được tình
cảm và thân thể của phụ tử Ô bố Mẫn Đạt, đến khi thời cơ chính mùi, ngài sẽ y
kế mà độc chết phụ tử Ô bố Mẫn Đạt, trèo lên bảo vị của Hạp Hách, ngồi làm ngư
ông đắc lợi”.
Tôi đã không nhìn rõ được mọi vật
xung quanh, chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa, tất cả tất cả đều là giả, Mặc Ngôn,
nói những chuyện này ra, mục đích của hắn là gì? Tôi nên làm gì bây giờ? Tố Tâm
rốt cuộc là ác hay là thiện? Tiểu ngu ngốc tìm không thấy tôi, có sốt ruột
không? Vượng Trạch có tỉnh lại hay không, hay là đã bị hổ báo tha mất rồi?
…………
Cả người lung lay, tôi thật sắp
chịu hết nổi rồi, lại chỉ thấy miệng của Mặc Ngôn vẫn cứ đang mở ra rồi khép
lại: “Chúng ta nào dám, lấy kỳ nhân chi nhân, trừng trị kỳ nhân chi đạo…”
Bịch!
Rốt cuộc tôi cũng chống đỡ hết nổi,
ngã phịch xuống.
Chẳng lẽ là cảm lạnh thật sao, dạo
gần đây sao… khoái xỉu thế?
Chương 54
Một đêm ác mộng.
Lúc tỉnh lại, tiểu bánh ú đã không thấy đâu, chờ đợi tôi, là ánh nhìn u ám của Mặc Ngôn. Không giống như trước đó nghiến răng nghiến lợi, vẻ mặt Mặc Ngôn thoáng vặn vẹo pha lẫn sự phẫn nộ, đau lòng, khôn thể tin và… chút gì đó mà tôi nhìn không hiểu.
Yên lặng ngồi bên giường tôi, hắn thấy tôi mở mắt ánh mắt nguy hiểm híp lại, hơi thở có vẻ tức giận, dùng khí lực thật lớn mà gằn từng chữ: “Muội mang thai”.
Giật mình, không kịp tiêu hóa câu trần thuật này, theo bản năng mà co người lùi vào góc tường bảo trì khoảng cách với hắn.
“Muội sao lại mang thai?!” Mặc Ngôn khó có thể tin nhìn tôi, tôi định trốn, lại bị hắn dùng lực giam trong cánh tay.
“Muội mang thai! Muội mang thai!! Sao muội lại hoài thai cốt nhục của hắn chứ…”, Mặc Ngôn như một tên điên vừa gào thét vừa lay tôi, tay bị hắn tóm rất đau, đầu cũng choáng váng. Không cách nào thoát ra được, không có cách nào hỏi tình hình của tiểu bánh ú, đầu óc tôi lúc này chỉ xuất hiện duy nhất chính là hai chữ: mang thai.
Chẳng lẽ, ngày ấy ở Mục vương phủ Trương Thế Nhân nói là thật ư? Tôi thật sự… có? Ngẫm lại cũng đúng, hình như gần một tháng nay bạn tốt của tôi chưa thấy đến, mới đầu chỉ tưởng đâu là do bị rối loạn, chẳng lẽ… vậy những lời Kỳ Nhi nói, Tố Tâm uống thuốc vô sinh là thế nào? Ngạc nhiên nhìn về phía Mặc Ngôn, cục diện hỗn loạn khiến tôi không biết làm sao. Hắn kích động vì tôi mang thai, lại là thế nào?
Có thể là đã phát tiết đủ, tên điên Mặc Ngôn này mới dùng sức đẩy tôi phịch xuống giường, đứng dậy âm u nói: “Tố Tâm, muội làm cho ta thất vọng quá”. Nói xong, không hiểu thế nào lại đi mất.
Tôi ngồi yên trên giường, tim còn đang đập bịch bịch, cảm giác vô lực cứ bao vây lấy khiến cho tôi muốn điên lên được. Tôi không biết chuyện của Tố Tâm, lại không hiểu nổi mục đích bắt tôi của Mặc Ngôn, rõ ràng là Kỳ Nhi nói với tôi Tố Tâm đã uống thuốc vô sinh, sao bây giờ… tay nhẹ xoa bụng, cảm giác khác thường nảy lên trong lòng. Không nói đến chuyện tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý làm mẹ, trong hoàn cảnh thế này, tôi đã không có khả năng bảo vệ tiểu bánh ú, còn có đứa bé trong bụng, ai có thể nói cho tôi biết nên làm cái gì bây giờ đây?
Chốc lát, Mặc Ngôn quay trở lại, phía sau đi theo một tỳ nữ. Nhìn cái chén nóng hôi hổi trong tay tỳ nữ, tôi hơi hơi nhíu mày.
Giọng nam khàn khàn của Mặc Ngôn âm vang mạnh mẽ: “Uống đi, phá bỏ đứa nhỏ”.
Tâm trạng không chút căng thẳng, tôi nhếch môi nhìn về phía Mặc Ngôn. Hắn khoanh tay đưa lưng về phía tôi, nhìn không rõ nét mặt, có, chỉ là lời nói lạnh lùng: “Đứa bé trong bụng… và thằng nhóc Kỳ Lân, muội chỉ có thể chọn một”.
Tôi trợn mắt há hốc mồm, miệng lại không phát ra chút thanh âm. Gì đây? Giao dịch à?
“Ta dựa vào đâu… để tin ngươi?”. Lưng Mặc Ngôn hơi cứng đờ, đột nhiên cười lạnh ra tiếng: “Muội có thể không tin ta, đợi đến khi hắn tới cứu các người, chỉ có thể nhìn thấy thi thể của thằng nhóc Kỳ Lân thôi”.
“Ngươi rốt cuộc giấu tiểu bánh ú ở đâu?”
Đôi mắt của Mặc Ngôn thâm thúy, “Không uống thuốc, muội mãi mãi cũng đừng mong gặp lại nó”.
“…”. Nhìn chén thuốc đen không thấy đáy kia, tôi lùi bước. Có lẽ đứa nhỏ này với tôi vô duyên, mặc dù không biết sao, đối với chuyện tôi mang thai Mặc Ngôn lại căm thù đến tận xương tuỷ, nếu uống xong có thể giữ được một mạng của tiểu bánh ú; nếu không uống, hắn cũng sẽ không để đứa nhỏ này ra đời?
Cả người run rẩy, lúc chạm vào mép chén, tôi bỗng rút tay lại, nóng! Phỏng tay, độ nóng như lửa đốt, máu sôi, men theo tay phỏng đến tận đáy lòng.
Gương mặt của Mặc Ngôn càng trở nên lạnh lẽo, gằn từng tiếng lạnh chết tôi.
“Uống… nhanh… mau…”
Ổn định lại tâm trạng hơi phập phồng, dùng hết khí lực cả đời đón lấy cái bát, nhắm mắt lại… Xin lỗi, cục cưng, đã không bảo hộ được con rồi…
Thịch!
Thịch thịch!
Tôi ngạc nhiên trừng to mắt, đờ người nhìn mọi chuyện trước mắt.
Bát vừa mời đưa lên miệng, đã bị