XtGem Forum catalog
Hướng Dẫn Sử Dụng Đàn Ông

Hướng Dẫn Sử Dụng Đàn Ông

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327924

Bình chọn: 7.00/10/792 lượt.

tinh tinh gì đó ra dọa anh. Chuyển ra ngoài ở cũng không phải là không thể được, tuy nhiên anh có điều kiện".

"Điều kiện gì?"

"Em chuyển ra ngoài cùng anh".

Cố Thắng Nam sửng sốt.

Dường như Lộ Tấn lại cảm thấy đề nghị này của mình rất hay, anh gật đầu hết sức đắc ý: "Ờ, như vậy là tốt nhất. Như vậy bố em và Vivian cũng có thể mỗi người một phòng, không cần ở chung một phòng".

Cố Thắng Nam tiếp tục sửng sốt.

Hai người về đến cửa nhà, Cố Thắng Nam còn đang do dự suy nghĩ xem nên giải thích với bố về chuyện mình đi trắng đêm không về thế nào, Lộ Tấn đã bước tới bẫm chuông cửa.

"Reng reng!"

Có người ra mở cửa rất nhanh.

Cửa vừa mới mở ra, Lộ Tấn đã lập tức dựa vào vai Cố Thắng Nam, giống như bệnh tình vẫn chưa khỏi hẳn.

Cố Thắng Nam lập tức đã đoán ra chiêu này của anh là dùng để đối phó với phụ thân mình, sau một giây kinh ngạc, cô đành phải phối hợp đỡ lấy anh.

Cửa mở rộng, Cố Thắng Nam điều chỉnh lại sắc mặt, nhìn lên: "Bố..."

Nói xong Cố Thắng Nam lại sững người, vì lúc này trước mắt cô lại trống không.

Tại sao sau cửa không có người? Vậy ai vừa mở cửa cho cô?

Ánh mắt Cố Thắng Nam không thể không từ từ hạ xuống, cuối cùng nhìn thấy một khuôn mặt cười...

"Khẹc khẹc khẹc khẹc!"

Cố Thắng Nam đứng hình.

Lộ Tấn nghe thấy tiếng kêu, đột nhiên ngẩn ra.

Tại sao phụ thân của Cố Thắng Nam lại phát ra...

Tiếng kêu như khỉ?

Anh vẫn dựa vào vai Cố Thắng Nam như chưa khỏi bệnh, mắt lại không nhịn được hé ra quan sát hình ảnh sau khung cửa. Mà đúng lúc này, giọng Cố Kiến Trung lại vang ra từ phòng khách trong nhà: "Vượng Tài, quay lại".

Ngay sau đó, bên tai Lộ Tấn liên tiếp vang lên một loạt âm thanh kì lạ. Đầu tiên là một chập âm thanh khẹc khẹc khẹc khẹc, sau đó là âm thanh như một chú chó con có bộ móng chân dài chạy trên sàn nhà, cuối cùng mọi thứ trở lại bình tĩnh.

Lộ Tấn ngước mắt nhìn Cố Thắng Nam, vẻ mặt như vừa bừng tỉnh.

Cố Thắng Nam bất đắc dĩ nhìn lại anh, dường như đang nói: Em đã nói rồi, không lừa anh đúng không?"

Lộ Tấn không nói gì, chỉ nhướng mày ra hiệu cho cô đỡ anh đi vào.

Cho dù khó xử đến mấy thì Cố Thắng Nam cũng chỉ có thể tiếp tục diễn.

Căn hộ của cô giống như vừa bị đại pháo oanh tạc, cô vừa dìu Lộ Tấn vào nhà vừa thưởng thức cảnh tượng bừa bộn khắp nơi.

Những đôi giầy vốn xếp ngăn nắp trên giá để giầy giờ đây nằm lung tung sau cửa ra vào. Vượng Tài quả thật rất tinh mắt, nó không để ý đến những đôi giầy rẻ tiền của cô mà chỉ chọn đôi giày da có giá mấy chục nghìn tệ của Lộ Tấn để... ị vào.

Cố Thắng Nam nghĩ, may mà bây giờ Lộ Tấn đang tập trung giả bộ đau ốm, không nhìn thấy những thứ này, nếu không...

Cố Thắng Nam không dám suy nghĩ tiếp.

Kiệt tác của Vượng Tài không chỉ có thế mà bao gồm cả cào nát sofa của cô, kéo dây cáp ti vi và đầu DVD lung tung khắp nơi, lấy bơ cô để trong tủ lạnh ra bôi khắp tường...

Cố Thắng Nam không dám tưởng tượng phòng bếp nhà mình đã bị tàn phá đến mức nào, vất vả lắm cô mới dìu Lộ Tấn vượt qua được đống bừa bãi này đi tới phòng khách, chỉ thấy Vivian vừa về đến nhà trước cô vài phút lúc này đang ôm Vượng Tài với vẻ cực kì bất đắc dĩ, thoáng liếc nhìn cô: "Về rồi à?"

Vượng Tài cũng liếc cô, nhưng lại nhanh chóng nhìn về phía Vivian, vừa nói chuyện khẹc khẹc khẹc vừa quệt chỗ bơ còn dính trên tay lên mặt Vivian.

Cố Kiến Trung ngồi trên đầu kia sofa mỉm cười nhìn Vượng Tài rồi chuyển sang nhìn Cố Thắng Nam và Lộ Tấn, sắc mặt lập tức trở nên nghiêm túc: "Tối qua đi đâu?"

Cố Thắng Nam muốn nói sang chuyện khác, cô suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Vượng Tài đến lúc nào vậy bố?"

"Hôm qua bố đưa Vượng Tài đi tiêm phòng, sáng nay mới đón nó về". Nói xong Cố Kiến Trung liền chuyển giọng, lại hỏi một lần nữa: "Tối qua hai đứa đi đâu?"

Cố Thắng Nam nuốt nước bọt: "... Bệnh viện".

Cố Kiến Trung hoài nghi quan sát bộ quần áo dị hơm trên người Lộ Tấn: "Cả đêm đều ở bệnh viện?"

"... Vâng".

"Vì sao tắt nguồn điện thoại? Có biết bố rất lo lắng cho con hay không?"

"Điện thoại của con... hết pin".

Xem ra Cố Kiến Trung còn dự định tiếp tục tra hỏi, Lộ Tấn lén véo Cố Thắng Nam. Cố Thắng Nam bị đau, lập tức phản ứng lại, vội ngắt lời Cố Kiến Trung: "Bố, để con đỡ anh ấy vào nhà nghỉ ngơi đã, có chuyện gì lát nữa nói tiếp!"

Nói xong cô nhanh chóng dìu Lộ Tấn đi vào phòng ngủ dành cho khách.

Cố Kiến Trung lập tức nâng cao âm lượng định giữ Cố Thắng Nam lại: "Bố còn chưa nói xong!"

Đáp lời Cố Kiến Trung chỉ có tiếng sập cửa sầm một tiếng.

Đóng cửa phòng lại, Lộ Tấn lập tức được buff đầy máu sống lại. Anh thoáng nhìn chính mình trong tấm gương lớn cạnh cửa, lập tức nhíu mày chán ghét, vừa mở tủ quần áo tìm quần áo để lát nữa tắm xong sẽ thay, vừa hỏi Cố Thắng Nam đã mệt mỏi nằm vật xuống giường: "Bố em có sở thích lạ nhỉ, nuôi khỉ làm thú cưng cơ à?"

"Vượng Tài được bố em nhặt được lúc thăm dò địa chất Nam Mĩ mấy năm trước", Cố Thắng Nam nằm sấp trên giường, kéo gối tới kê xuống dưới má: "Vượng Tài thông minh, nó đã theo bố em đến rất nhiều quốc gia".

Vừa gối đầu được nửa giây, Cố Thắng Nam đã cứng đờ. Hình như trên gối có mùi lạ, cô ngửi ngửi, lậ