Hung Hăng Yêu Em (Tổng Tài Thú Yêu)

Hung Hăng Yêu Em (Tổng Tài Thú Yêu)

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323761

Bình chọn: 8.5.00/10/376 lượt.

cảm giác lạc lõng, có phiền muộn, cũng có nhớ thương. Cậu… chính là nỗi nhớ thương của cô.

Bốn chiếc giường, nữ có nam có. Tiêu Hữu nằm trên chiếc giường gần cửa. Lúc đầu, mọi người còn làm quen nhau,

trò chuyện trên trời dưới đất. Lâu dần cũng mạnh ai nấy đi nghỉ. Cơm

tối, Tiêu Hữu ăn đỡ chút bánh mì, không có việc gì làm cũng liền nằm

xuống nghỉ ngơi, bất tri bất giác đã ngủ thiếp đi.

Không có nằm mơ thấy ba mẹ, lại là nằm

mơ thấy Giản Chiến Nam. Khuôn mặt đẹp trai rực rỡ như ánh mặt trời đột

nhiên trở nên dữ tợn, ánh mắt khát máu, hàm răng bén nhọn cắn lấy cổ cô, muốn đem cô nuốt chửng vào bụng. Tiêu Hữu tỉnh giấc, mở mắt ra, hồi

hồn. Thì ra chỉ là một giấc mộng. Chiếc mền che khuất khi ánh sáng của

chiếc đèn khiến không gian xung quanh cô rất tối, ngoài cửa sổ cũng là

một khoảng không đen kịt, cô giống như là đã ngủ thật lâu…

Miệng có chút khát, Tiêu Hữu đứng dậy,

hoạt động gân cốt một chút, cũng cầm ly nước ấm trên bàn uống một hớp.

Lúc này cô mới phát hiện không gian nho nhỏ bên trong chỉ còn lại một

mình mình. Ba người còn lại không biết đã xuống xe từ lúc nào. Bọn họ

lúc nào thì xuống xe? Cô thế nhưng ngủ đến nỗi không biết chút gì. Nếu

để cho Cầm Tử biết, nhất định cậu ấy sẽ cười vào mặt cô, ngủ giống như

heo, bị người ta mang đi bán chắc cũng không biết. Nhớ tới mình rất

nhanh liền có thể nhìn thấy Cầm Tử, tâm tình cô cùng tốt lên một chút.

Tiêu Hữu muốn tìm điện thoại di động xem mấy giờ rồi, thuận tiện gửi cho Cầm Tử một tin nhắn. Thế nhưng, hành lý của cô đâu rồi? Ba lô của cô đâu rồi? Tiêu Hữu nhanh chóng đầu đầy mồ

hôi, cả túi tiền cô giả trang thành túi đựng quần áo đặt bên gối cũng

không thấy, bên trong có chứng minh của cô, còn có thư báo đậu đại học,

tiền, ATM,… Không có những thứ đó, cô làm sao báo cho trường học đây?

Rầm. Đầu Tiêu Hữu nổ tung, cô bị trộm

rồi? Do cô xui xẻo còn vì quá sơ ý lơ là chợp mắt một chút đã mất hết?

Tiêu Hữu gõ đầu mình một cái, làm sao lại đần như vậy, thật là so với

con heo còn đần hơn. Cô vội vàng mở cửa khoang nằm, định đi tìm tổ

trưởng hay nhân viên bảo vệ, thế nhưng lại va phải một lồng ngực cứng

rắn.

Hơi thở quen thuộc bao phủ lấy cô, cô

giật mình lui về sau một bước. Ánh mắt hốt hoảng đối mặt với gương mặt

anh tuấn lạnh lùng, tâm chợt đau, mắt cũng trừng lớn. Giản Chiến Nam,

hắn… hắn sao lại ở đây?

Tiêu Hữu theo bản năng đem cửa đóng lại, thế nhưng lại bị tay của Giản Chiến Nam ngăn lại, hắn dễ dàng đem cửa

kéo ra. Cửa không cách nào đóng được, hắn lại thản nhiên đi vào, thân

hình cao lớn cùng trên người tản mát ra cảm giác áp bách khiến cô cảm

thấy không gian càng thêm thu hẹp, không khí càng thêm mỏng manh, đè nén khó chịu, thậm chí là sợ hãi… Đúng vậy, cô sợ hắn…

Sau khi kinh ngạc, Tiêu Hữu lại thấy tức giận. Giơ lòng bàn tay ra, lạnh lùng mở miệng “Đồ của tôi, trả đây!”.

Nhất định là do hắn giở trò quỷ. Cô nào có xui xẻo như vậy, lần đầu tiên một người ra cửa liền bị mất đi những thứ quan trọng chứ?

Giản Chiến Nam nhìn lòng bàn tay Tiêu

Hữu, cô hướng tới hắn muốn cái gì? Hắn khẽ nhíu mày, tròng mắt đen nhìn

cô, khuôn mặt nhỏ nhắn ảm đạm dưới ánh sáng đèn toa tàu. Mặt cô trông

rất tức giận, hắn không nhịn được bèn đưa tay nắm thật chặt tay Tiêu

Hữu, dùng sức kéo cô ôm vào trong ngực “Anh cho em, em còn cần không?”

Ôm lấy thân thể Tiêu Hữu, chân mày Giản

Chiến Nam cau lại. Thân thể cô trong lòng hắn khẽ run, mặc dù cô đang cố gắng đè nén, nhưng hắn cảm nhận được cô sợ hắn. Nhận thức này khiến

lòng Giản Chiến Nam một hồi lạnh toát, cánh tay càng thêm siết chặt.

Hắn không muốn cô sợ hắn.

Mặt Tiêu Hữu bị ép dính vào lồng ngực

rắn chắc của hắn, cô vươn cánh tay chống đỡ lồng ngực hắn nhưng không

cách nào thoát thân. Đối với hắn, cô rất hận, không bao giờ muốn gặp

lại, không muốn nhớ đến cảnh mình bị làm nhục lúc trước. Cô trong lòng

tự nói với mình rằng không cần nhớ lại những chuyện trước kia, chỉ cần

xem hắn như một người xa lạ, không liên quan đến nhau. Một người qua

đường không đáng để cô phải tức giận, không đáng để cô yêu, lại càng

không đáng để cô hận. Tiêu Hữu hờ hững mở miệng “Đồ của tôi, tôi đương

nhiên muốn”

Hai tay của Giản Chiến Nam từ hông Tiêu

Hữu dời đến trên cánh tay cô, rồi đến hai bàn tay cô, nắm thật chặt

trong lòng bàn tay hắn, đặt lên tim hắn. Tiêu Hữu rút tay, thế nhưng hắn lại càng nắm chặt hơn. Không phải hắn nói muốn trả đồ cho cô ư? Bộ dáng này là đang làm cái gì?

“Làm phiền anh trả đồ cho tôi” Sau đó, hắn muốn đi đâu thì đi.

“Mạc Mạc, anh đã cho em rồi” Tròng mắt

đen của Giản chiếm Nam thật tĩnh mịch, dưới ánh sáng mông lung nhưng lại như lóe lên tia sáng. Nghiêm túc, chuyên chú, dịu dàng khác thường. Ban tay Tiêu Hữu nóng bỏng “Anh cho tôi cái gì? Tôi không có thời gian chơi cùng anh, làm phiền anh trả đồ cho tôi” Cô vẫn nhịn không được cơn tức

giận, thanh âm cũng đề cao hơn rất nhiều.

Giản Chiến Nam nắm bàn tay Tiêu Hữu vỗ vỗ vào vị trí tim của hắn “Nơi này, tâm, cho em rồi, Mạc Mạc”

Lời nói dịu dàng cùng ánh mắt chuyên chú thâm tình, nếu là lúc trước, khi Tiêu H


XtGem Forum catalog