i nụ cười như mê hoặc của chàng trai trước mặt mà ngực thót một cái. Hắn chỉ là trợ lý của cô thôi mà! Hơn nữa hắn còn kém cô những bốn tuổi, cô hốt hoảng cái gì?
“Xem như không có đi.” Giận dỗi, cô bước nhanh vượt mặt hắn.
“Nói chưa được hai câu đã giận rồi?” Hắn không ngại ngần khoác một tay lên vai cô.
Động tác này nói lại, có chút vô cùng thân mật, có chút giống như bạn bè tốt khoác vai, nhưng cô và hắn? Họ là cấp trên và cấp dưới, hơn nữa xem tuổi tác, cũng không hợp…
“Bỏ tay ra!” Cô quét mắt lạnh qua, lườm cái tay trên vai mình.
Từ Hách Quân nhướng mày, ngược lại không quan tâm, “Không được sao? Tôi cũng chỉ khoác vai!”
“Giờ đang ở công ty!”
Hóa ra người được tôn làm nữ ma đầu để ý ánh mắt người khác nhỉ!” Nói thì nói, nhưng tay hắn thì vẫn khoác vai cô, không có vẻ gì là sẽ bỏ xuống cả.
Thế là sao? Người này muốn xưng huynh gọi đệ với cô rồi hả? Hoàng Thượng Dung không nói gì cũng không gạt tay hắn ra.
Đối với động tác của hắn, cô cũng không ghét – ngoài ý muốn, hắn cũng chỉ khoác vai cô thôi, nhìn cái mặt cười ngu của hắn là biết hắn không có ý khác, mà cô cũng không phải nữ sinh mười mấy hai mấy, thân thiết với người khác giới một tí là tim đập rộn ràng gì, chỉ là, so với nguyên tắc của cô, và cá tính của cô, lúc này cô hẳn là nên hung hăng trừng hắn, không thì mắng to cái gì, quẳng hắn qua một bên.
Nhưng cô không làm vậy.
“OK, OK.” Từ Hách Quân ngược lại bỏ tay xuống trước, nhảy ra cách xa cô một mét. “Giờ đang ở công ty, không cho thì không cho, đừng nóng.”
Hoàng Thượng Dung mi tâm nhíu lại. Cô không tức giận mà! Người này đang đùa gì vậy?
Đột nhiên hắn tới gần cô, đầu mũi gần như chạm vành tai cô, nhanh đến mức cô không kịp tránh. “Nhưng là, sau này không có người khác thì vẫn có thể phải không?”
Người, người này, giờ lại là làm sao? Cô vẫn y nguyên mặt không biểu cảm, duy nhất đôi cửa sổ tâm hôn nói lên cô kinh ngạc, đang trợn to nhìn hắn.
“Cô không trả lời, là ngầm đồng ý rồi!” Giọng hắn chuyển thấp, giống như rất hài lòng phản ứng của cô, cũng cười tà mị với cô.
“Xem tình hình.”
Lên xe rồi, Hoàng Thượng Dung ngồi ở ghế lái, mà Từ Hách Quân lại xuống ghế sau ngồi, cởi áo vét, kéo cà vạt, đổ rạp ra ghế sau.
“Mệt chết đi được, hôm qua chuẩn bị tài liệu đến ba giờ rưỡi, để cho tôi ngủ một ít, chút nữa đến công ty lại gọi tôi.”
Hoàng Thượng Dung biết, có thể chuẩn bị được số liệu và tài liệu đầy đủ như thể, đến thống kê cũng làm xong, nhất định tốn không ít công sức. Cô tắt nhạc, điều hòa cũng giảm đi, lấy từ trong cốp sai một cái chăn đưa hắn.
“A – tốt quá! Ghế sau thật lớn, xe thật lớn, sau này tôi cũng muốn mua một cái.” Cầm lấy chăn, tuy rằng một người đàn ông lớn đùng như hắn không thể lăn qua lăn lại trên ghế sau, nhưng bảo hắn tím một tư thế thoải mái mà ngủ thì dư dả.
Nhìn trong kính chiếu hậu thấy dáng vẻ thỏa mãn của hắn, cô không nhìn được cười, “Đồ ngốc!”
“Giám đốc…” Trước khi nhắm mắt lại, Từ Hách Quân nhận ra mùi trên tấm chăn, là cùng một mùi với cô, hắn không nhin được nghĩ, đắp trên người hắn, không phải là chăn, mà là cô… Lập tức, toàn thân phấn khích.
“Sao?”
“Thật ra… Cô rất biết chăm sóc người khác đấy! Ở nhà cô là con gái lớn phải không?”
“Sao anh biết? Anh…” Hoàng Thượng Dung quay đầu lại mới nghĩ đến hai câu trước của hắn, thấy hắn đã hơi nghiêng đầu, nửa khuôn mặt chôn trong tấm chăn, sắp ngủ rồi.
Một chút râu mỏng mọc từ dưới tai hắn đến tận cằm, cô mím mội, đừng nghĩ nữa. Từ kính chiếu hậu nhìn lại, cô thấy hai mắt mình ướt ướt, má đỏ ửng.
Cố sức nháy mắt mấy cái. Cô động lòng với hắn sao? Không, không phải vậy, tên tiểu tử tuối, tưởng hai ba câu dễ nghe mà cô đã lay động được sao? Hắn cho cô là ai?
Cô là nữ hoàng đế Hoàng Thượng Dung.
Cô mới là người quyết định muốn hay không muốn, mà cô đã quyết định, đời này không cần động tâm với ai, càng khống nói yêu đương, lại càng không mơ vì một đoạn tình cảm mà lo được lo mất.
Cô không biết vì sao, thái độ của Từ Hách Quân với cô thay đổi nhiều như thế, nhưng cô đã quyết định đời này sẽ độc thân, không bao giờ dây dưa tình cảm không rõ với chồng…
Nhất là hắn.
___________________________________
Chém gió nhiều lắm đó ạ….
Anw, thấy hai người cũng đáng yêu ghê mà.
Không đáng yêu dip đã không làm.
Phòng chat chim cò, đêm khuya, ba con cò mẹ bay vào.
“Các chị em, làm tốt lắm!” Con cò đỏ chót ngẩng đầu léo nhéo.
“Thế này, có thật sự tốt không?” Cò nhỏ màu xanh biển lo lắng nói.
“Đương nhiên rồi! Từ xưa tới nay, chăm sóc con cái cực khổ nhất bao giờ chả là người mẹ! Cũng là một đêm phong lưu, đến lúc sinh thì chịu đau đớn… Chết người đấy, không phải à? Qua được con mọn như điên, không qua được phải nằm yên trong hòm. Giờ chỉ là dạy dỗ bọn đàn ông đó một tí, để cho bọn họ sau này quản lý tiểu đệ đệ cho tốt vào!”
“… Câu này cậu nghe ở đâu đấy?” Còn có vần điệu cơ đấy! Cò nhớn màu nâu yên lặng nhanh chóng ghi chép.
“Mẹ tớ nói đó!”
“Tốt lắm… Bảo tồn văn hóa dân tộc!”
(dip cũng giật mình không ngờ lần đầu làm thơ lại là cái hoàn cảnh này :v :v, câu đấy tự chế đấy :v)
“Không ngờ gái dẫn đầu trào