Insane
Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Hợp Đồng 77 Ngày Ông Xã Bá Đạo Đứng Sang Bên

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326104

Bình chọn: 8.5.00/10/610 lượt.

g.

"Thứ hai, khiến Âu Dương Phi hủy bỏ phong sát lệnh với tôi, còn phải nói xin lỗi tôi."

Cô không thể để cho tiền đồ của mình bị hủy diệt,

cô đã phải trả giá lớn như vậy, hy sinh nhiều như thế mới lấy được thành tựu ngày hôm nay .

"Thứ ba, sau đó cô tốt nhất đừng truy cứu, nếu

không có lần đầu, sẽ có lần thứ hai, mà lần thứ hai, tôi tuyệt đối sẽ

không trao đổi như vậy."

Cô cũng biết, người đàn ông thích cô ta có thế lực rất lớn.

Nhưng dù thế lực lớn hơn nữa thì thế nào, có một số việc, bọn họ ngược lại không dám làm.

"Thế nào? Chỉ vì con gái đáng yêu của cô, yêu cầu như thế cũng không khó đi?"

Tô Tố nở nụ cười yếu ớt, nhìn Phương Thê.

Người đã từng xem thường cô, hôm nay đều ở trong đây, cô muốn cho bọn họ nhìn một chút.

Cô cho rằng mình đã lấy được thành quả rất lớn, nhưng so với Phương Thê, tựa hồ chính mình lại thiếu một chút.

Tất cả quầng sáng dường như đều bị cô ta lần nữa đoạt hết.

Cho nên, cô muốn cho người khác xem một chút ai mới là người thực sự chói mắt.

"Tô Tố, vậy cô ít nhất phải cho tôi biết con gái tôi có phải thật ở trên tay cô không?"

Mặc kệ ra sao, trước xác định một cái lại nói.

Phải dũng cảm ở bên nhau(5)

Nếu như không phải, như vậy bây giờ có lẽ vẫn còn chưa kịp.

Nếu như phải, như vậy vì Tiểu Lạc Lạc và Tiểu Dạ, có một số việc cô dù không muốn làm, cũng không thể không làm.

"Cô có thể không tin, nhưng nếu cô đi ra khỏi cánh cửa này, tôi sẽ không đảm bảo mấy đứa nó sẽ không xảy ra chuyện gì?"

Lúc này, cô cũng không thể yếu khí thế.

Phương Thê lặng lẽ bấm điện thoại nhà, nhưng chuông vang rất lâu, vẫn không ai nhận.

Nếu bình thường, Tiểu Dạ đã sớm nghe rồi.

Chẳng lẽ đây là thật sao?

Nhìn bộ dáng kia đã dự tính trước của Tô Tố, Phương Thê cũng do dự.

Mặc kệ thế nào, cô không thể cầm tánh mạng của Tiểu Lạc Lạc và Tiểu Dạ làm tiền đặt cược.

"Nếu tôi làm, không cho phép cô tổn thương hai đứa nó."

Bằng không, cô tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho bọn cô

"Được, như vậy cô trước hết ở chỗ này quỳ xuống cho tôi."

Tô Tố cười đến đắc ý.

"Có thể."

Phương Thê gật đầu một cái, từ từ cúi người quỳ xuống trước mặt cô ta.

Không sao, có một số việc cô cũng không thèm để ý.

"Đợi chút, khó được cô có thành ý như vậy, có phải cũng nên cho mọi người chứng kiến một cái không?"

Cô không chỉ muốn cô ta quỳ, mà còn muốn cho cô ta ở trước mặt nhiều người như vậy quỳ trước mặt cô.

Khiến những người đó cũng nhìn một chút.

Rốt cuộc ai mới là người thành công nhất?

"Cô ——"

Phương Thê muốn mở miệng, nhưng cuối cùng vẫn không nói gì.

Cô không đánh cuộc được.

Dù có lẽ không phải thật, nhưng bây giờ cô cũng chỉ có thể xem nó là thật.

Bởi vì so với tôn nghiêm, tánh mạng của Tiểu Lạc Lạc và Tiểu Dạ quan trọng hơn.

"Thế nào? Không muốn?"

Tô Tố cảm thấy như thế thật tốt.

Cô nỗ lực lâu như vậy, chính là muốn mình cao hơn người khác một cấp, khiến người khác

Nhưng bây giờ khiến Phương Thê như thế, cảm giác so với cái gì cũng muốn tốt hơn.

"Tùy cô thế nào."

Đều là quỳ xuống, bị người khác nhìn cùng không ai nhìn, thật ra thì cũng không có gì khác.

Cô vốn không để ý tới ánh mắt của người xa lạ.

Lấy được câu trả lời của Phương Thê, Tô Tố hài lòng cười.

Phải dũng cảm ở bên nhau(6)

Cô đi tới phía trước, cầm micro, cười nói: "Mọi

người yên lặng một chút, bây giờ Phương Thê có một chuyện rất quan trọng phải làm, kính xin mọi người làm chứng."

Nói xong, liền nháy mắt với Phương Thê.

Phương Thê đi từng bước một, đi thẳng đến trước mặt Tô Tố.

Những người xung quanh cũng tò mò không biết cô làm gì, toàn bộ ánh mắt dừng trên người hai người.

Phương Thê hít một hơi thật sâu, liền định quỳ xuống, nhưng lúc này, điện thoại di động của cô lại vang lên, cắt đứt hết thảy.

"Không được nghe."

Tô Tố cơ hồ là ra lệnh.

Phương Thê nhìn cô ta một cái, vẫn là lấy điện thoại di động ra, cái tiếng chuông này là Abel .

Nếu anh ấy không phải có chuyện gì rất quan trọng, chắc là sẽ không gọi điện thoại cho cô.

Cô nghĩ, có lẽ T cũng không chừng.

Vì vậy cô vẫn nghe điện thoại.

Tô Tố đưa tay muốn đoạt, nói còn mang theo cảnh

cáo: "Cô tốt nhất lập tức cúp máy, nếu không những lời lúc nãy sẽ mất đi hiệu lực."

Sự việc đến nước này, khiến những người xung quanh càng tò mò.

Bằng tài nghệ của Phương Thê, Tô Tố dĩ nhiên không cách nào đoạt được điện thoại từ trong tay cô.

Toàn bộ lời nói của Abel đều truyền vào tai Phương Thê.

"Anh nói cái gì?"

"Được, tôi tới ngay."

Phương Thê nói ngắn gọn mấy câu, sau đó lập tức cúp điện thoại.

"Có thể, lời nói mới rồi toàn bộ mất đi hiệu lực."

Phương Thê lạnh lùng nhìn Tô Tố một cái : "Nhưng có câu không biết có còn nhớ rõ không, tôi nói rồi đừng mưu toan tổn

thương người quan trọng của tôi."

Nói xong, cô xoay người rời đi.

Bây giờ không phải là lúc nói chuyện này.

Cô không kịp chờ muốn chạy vội tới bên cạnh anh.

"Phương Thê, cô cô sẽ hối hận."

Tô Tố lại tiến lên một bước, nắm lấy cánh tay cô lần nữa.

Phương Thê gạt tay cô ta ra, trở tay cho cô ta một bạt tay

"Tô Tố, chuyện lúc trước tôi không so đo với cô,

không phải vì tôi sợ cô, mà chỉ không muốn đưa tớ