thán một phen bởi vì giới quan trường hắc ám, không có tiền không có thế không có người làm chỗ dựa thì chỉ có an tâm chờ đến lúc về hưu thôi, những cái khác đều sẽ không có, vì thế nửa thật nửa giả an ủi Hạ Chân Ngọc trong chốc lát liền tản ra chỗ khác.
Hạ Chân Ngọc chỉ cần người khác không truy vấn hành tung mấy ngày hôm nay của cô là được, những cái khác cô cũng không hề quan tâm. Rất nhanh đã đến giờ tan làm, Quách chủ nhiệm gọi điện thoại hỏi cô có muốn đi cùng tới Tiệc mừng công hay không? Hạ Chân Ngọc hỏi lại Quách chủ nhiệm: “Chủ nhiệm, đây không phải là chuyện của Bộ Công an sao, như thế nào mà ngài cũng đi?”
Quách chủ nhiệm ở bên kia điện thoại vừa cười vừa nói: “Hiện tại đã được tổ chức khuếch trương hơn, không chỉ là chuyện riêng của Bộ Công an hay thành phố nữa. Đêm nay các đơn vị Đảng và chính quyền có uy tín danh dự cũng đều tham gia. Triệu thị trưởng cũng có tham dự đấy, nếu cô cũng đi thì tôi đưa cô đi cùng một đoạn đường.”
Hạ Chân Ngọc nói: “Cảm ơn chủ nhiệm, nhưng mà tôi đã hẹn với chồng tôi là cùng nhau đi đến đó, liền không phiền toái đến ngài rồi.”
Quách chủ nhiệm nghe xong nói: “À, đúng rồi, chồng cô chính là người của phân cục lập công lần này, vậy cô về sớm một chút đi thôi, đừng để trậm trễ.” Nói xong liền cúp điện thoại.
Hạ Chân Ngọc vui vẻ mừng rỡ vì được đi về trước thời gian, như vậy có thể tránh được tình trạng giao thông giờ cao điểm, đón xe cũng dễ dàng, cô liền đi tới chỗ trưởng phòng nói một tiếng rồi ra cổng đón xe về nhà.
Về đến nhà, Lý Nguy đã ở nhà ăn mặc quần áo xong rồi, một bộ tây trang mới tinh, cô liền hỏi: “Anh về nhà sớm như vậy à, làm sao lại không mặc cảnh phục, bộ quần áo này mới mua sao?”
Lý Nguy cười nói: “Ngoại trừ lãnh đạo cao cấp và người được biểu dương thì những người khác đều có thể mặc thường phục. Hôm nay mọi người ở cơ quan anh đã sớm không có tâm trạng để làm việc, cho nên lãnh đạo cho phép những người không có nhiệm vụ được về sớm một chút. Bộ quần áo này là anh mua từ mấy ngày trước, tuy rằng không được bình bầu, nhưng mà hôm nay mặc bộ này cũng phù hợp, em thấy thế nào?”
Hạ Chân Ngọc cũng cười nói: “Giống như trở thành một người khác, rất được. Đợi chút em đi thay quần áo, sau đó chúng ta liền xuất phát.”
Hạ Chân Ngọc thay sang một bộ váy có màu sắc tươi sáng, trong những trường hợp như thế này vẫn là nên mặc trang phục trang nhã lịch sự mới tốt. Hai người đón xe đi đến khách sạn là nơi tổ chức yến tiệc, vào cửa liền cảm thấy có chút đến hơi sớm, vẫn còn chưa tới 6 giờ. Kết quả là đi vào phòng khách VIP thì liền thấy bên trong đã có một biển người tấp nập, Lý Nguy nhìn hồi lâu cũng không có nhận ra đồng nghiệp cơ quan anh ta đứng ở chỗ nào.
Khó khăn lắm Hạ Chân Ngọc mới kéo được Lý Nguy về phía sau tìm một chỗ để ngồi xuống, chợt nghe thấy có người gọi: “Lý Nguy, ở bên này nè.”
Lý Nguy quay đầu lại thì nhìn thấy, đó là một người đồng nghiệp ở cùng khoa của hắn ta, liền mang theo Hạ Chân Ngọc chuyển qua bàn đó ngồi. Những người ngồi ở bàn này đều là đồng nghiệp ở cơ quan anh ta, chỉ có điều là không phải là ở cùng một bộ phận
Người đồng nghiệp mà vừa gọi Lý Nguy tới, nói: “Đây là có chuyện gì vậy, đơn vị chúng ta mới là nhân vật chính đúng không, kết quả anh xem, tôi đã cố ý đến sớm trước 40 phút, vậy mà cũng không giành được bàn ăn phía trước. Tuy là phía trước là bàn tiệc của lãnh đạo chúng ta không cần mơ tưởng đến, nhưng ít ra là phải có được cái bàn ở gần đó một chút, vậy mà không biết người ở đơn vị nào đã đến chiếm mất, thật là bực mình mà.”
Những người khác cũng đều rất buồn bực, nhưng cũng có người khuyên giải: “Chuyện này có đáng gì mà phải tức giận, hôm nay yến tiệc này được tốt chức rất có quy củ bởi những gương mặt lãnh đạo trong khu vực và trong thành phố đều đến đây, một lát nữa Triệu thị trưởng cũng sẽ đến, nếu không những người này sao lại có thể đến sớm như vậy? Anh cũng đừng tức giận làm gì, 20 bàn phía trước không có người ngồi bởi nào ai dám đắc tội, tất cả những chỗ đó đều là dành cho chức vụ từ cấp lãnh đạo trở lên đấy.”
Người nọ nghe xong mới hiểu rõ được việc này, than thở nói: “Là do tôi không biết mà thôi, ai ngờ được hôm nay lại tổ chức lớn như vậy.”
Những người khác cũng đều không có nói chuyện, Lý Nguy thấy người khác hoàn toàn không chú ý đến hắn ta, cũng không có người nào nói đến chuyện biểu dương lập tức liền cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Hắn ta rót cho Hạ Chân Ngọc một chén nước trà rồi cùng cô nói chuyện phiếm.
Lúc này có người nhìn thấy liền bảo Lý Nguy giới thiệu. Lý Nguy cười nói đây là vợ của hắn ta, mọi người đều nhìn nhìn Hạ Chân Ngọc rồi bắt chuyện hỏi thăm cũng khen Lý Nguy tốt số, cưới được một người vợ xinh đẹp. Lý Nguy nghe xong liền cười toe toét, trên mặt hiện lên vẻ đắc ý cùng kiêu ngạo.
Mọi người nói chuyện phiếm ăn hạt dưa nên cảm giác thời gian trôi qua rất nhanh, tuy nói là 6 giờ 30 chính thức bắt đầu nhưng Hạ Chân Ngọc biết phải 7 giờ mới có thể chính thức bắt đầu, sẽ không thể sai được. Tuy 6 giờ 30 là mốc thời gian do những người này quy định, nhưng phải chờ khi nào cá