điện thoại về cho tôi.”
Hạ Chân Ngọc nói: “Thôi không cần ạ, đến lúc đó lại đánh thức cha mẹ dậy.”
Tống Quyên tức giận nói: “Lúc này cũng đã đánh thức đến vài lần rồi, tôi còn có thế ngủ được sao, cô không cần phải quan tâm, tôi bảo cô gọi thì cô cứ gọi về đi.”
Hạ Chân Ngọc đành phải đáp ứng, lúc này điện thoại di động lại vang lên, chắc chắn là Chu Cẩn Vũ, cô nhanh chóng đi giầy vào rồi ra khỏi cửa, đem cửa đóng lại cẩn thận rồi mới nghe điện thoại: “Tôi đang đi ra, đang chuẩn bị vào thang máy rồi, không có tín hiệu đâu, tôi cụp máy đây.” Nói xong cô tắt điện thoại đi vào thang máy.
Cửa thang máy vừa mới mở ra, điện thoại lại liền được gọi tới, cô nhận điện thoại nói: “Anh đừng gọi nữa, tôi gần tới nơi rồi.”
Giọng nói của Chu Cẩn Vũ ở đầu dây bên kia cũng khá là vội vã: “Đừng ngắt máy, em cứ để mở như vậy đi, chờ đến khi ra tới nơi rồi hãy ngắt.”
Trong lòng Hạ Chân Ngọc vừa mới oán thầm Chu Cẩn Vũ có tật xấu, hiện tại lại có một chút hiểu rõ, đây là do anh lo lắng tới an toàn của cô nên mới làm như vậy. Trong lòng cũng không biết đây là cái tư vị gì, rõ ràng vừa rồi còn phiền chán suy nghĩ, sao anh không biến ra xa cô một chút, hiện tại lại cảm thấy anh quan tâm tới cô như vậy thì cũng có chút áy náy.
Cô cầm điện thoại di động vẫn đang được kết nối đi ra cửa tiểu khu, đến nơi liền thấy ở ven đường có một chiếc Audi đang đỗ ở đó, Chu Cẩn Vũ ngồi ở bên cửa lái xe đang hút thuốc, thấy cô đi ra liền đem điếu thuốc dụi đi, rồi lại ấn tắt điện thoại di động.
Hạ Chân Ngọc cất điện thoại di động, lúc ở trên xe cô thấy sắc mặt của Chu Cẩn Vũ không tốt, muốn làm dịu bầu không khí: “Anh mới đổi xe à?”
Chu Cẩn Vũ hừ nhẹ một tiếng nói: “Anh dám không đổi sao, chẳng phải là nếu không đổi thì em không ngồi lên xe anh sao?”
Hạ Chân Ngọc bị nghẹn họng một chút cũng không dám lên tiếng, sợ càng nói Chu Cẩn Vũ càng tức giận, hai người cũng không nói thêm lời nào nữa, trong xe yên tĩnh đến mức làm cho cô cảm thấy áp lực, thật không dễ dàng gì mới đến được Nhã Phong. Chu Cẩn Vũ đỗ xe lại, xuống xe bước nhanh về phía trước cũng không có nhìn đến Hạ Chân Ngọc. Hạ Chân Ngọc nhân cơ hội này gọi điện thoại cho Tống Quyên nói là cô đã đến nơi an toàn, bảo bà ta đi nghỉ.
Đoán chừng là Tống Quyên bị cuộc điện thoại vừa rồi làm cho tinh thần thấp thỏm, nên bà ta còn lải nhải cái gì gì đó về Chân Ngọc và Cao Mai Lệ, còn bảo cô nói với Cao Mai Lệ nhớ giải thích một chút với lãnh đạo, ý là vừa rồi trong điện thoại bà ta không biết rõ tình huống mới oán giận mấy câu như thế, trăm ngàn lần đừng làm cho mấy người lãnh đạo đó để vào trong lòng.
Hạ Chân Ngọc bất đắc dĩ nghĩ, cho dù thật sự có khu trưởng, ông ta có làm thêm giờ hay không thì cũng có liên quan gì đến một người phụ nữ đã về hưu như bà ta, chẳng nhẽ ông ta còn có thể không phát tiền lương hưu cho bà ta sao? Nhưng cô cũng từng cái từng cái đáp ứng lời nhắc nhở của Tống Quyên, thế này mới coi như là xong việc.
Vừa để điện thoại xuống cô liền thấy Chu Cẩn Vũ đang xụ mặt đứng ở trong thang máy nhìn cô, cô vội vã chạy nhanh vào trong thang máy, hướng về phía anh nở nụ cười một chút, kết quả là anh trực tiếp quay đầu không để ý đến cô.
Ra khỏi thang máy Chu Cẩn Vũ vẫn bước nhanh cũ đi về phía trước mở cửa phòng, tiếng chuông tin nhắn của Hạ Chân Ngọc lại vang lên, có lẽ là của Cao Mai Lệ, cô cầm lấy di dộng nhìn lướt qua, Hạ Chân Ngọc lập tức cảm thấy hôm nay mọi việc không thuận, là Lý Nguy gửi tin nhắn đến, theo bản năng cô nhìn về phía Chu Cẩn Vũ cũng không có mở ra xem liền đi vào cửa.
Cô cởi giầy xong đang định đi vào phòng ngủ thì Chu Cẩn Vũ nói: “Vừa rồi làm sao lại không xem tin nhắn, nhìn anh làm cái gì?”
Hạ Chân Ngọc mất tự nhiên nở nụ cười: “Không có, chỉ là tin nhắn rác thôi không có gì phải xem, mộ lát nữa sẽ xóa đi.”
Chu Cẩn Vũ nói: “Phải không, vậy một lát nữa nhớ xóa đi đấy. Hạ Chân Ngọc nếu để cho anh nhìn thấy em nhắn tin trả lời, anh liền đem di động của em ném ra ngoài cửa sổ.”
Thật sự Hạ Chân Ngọc rất muốn nổi cáu, nhưng mà lại nghĩ đến mấy giờ nữa Chu Cẩn Vũ phải thức dậy để đi ra ngoại thành khai mạc hội chợ, hơn nữa nói cho cùng anh cũng là vì lo nghĩ cho cô nên mới không đi đến đó trước, thế nên cô liền nhịn, thấp giọng nói: “Là Lý Nguy gửi tin nhắn đến, nếu không thì để tôi xem xong thì sẽ đưa cho anh đọc.”
Chu Cẩn Vũ cười lạnh một tiếng nói: “Em muốn đọc thì đọc, muốn xóa thì xóa, đưa cho anh xem để làm cái gì?”
Hạ Chân Ngọc thấy Chu Cẩn Vũ cứ như thế hoàn toàn không có biện pháp khơi thông, cô đã liên tục nhận sai cùng lấy lòng mà cũng vô dụng, cũng không muốn lại nín nhịn sự cáu gắt của anh nữa, trực tiếp trở về phòng ngủ.
Mặt Chu Cẩn Vũ trầm xuống nhìn Hạ Chân Ngọc đi vào phòng ngủ, anh cũng không muốn khiến cho mọi việc bế tắc như vậy. Nhưng đêm nay anh một lòng muốn tạo cho Hạ Chân Ngọc một kinh hỉ, vốn là anh không định đi đến đó trước. Mấy ngày nay anh rất thích ở cùng với Hạ Chân Ngọc như vậy, anh thích cái cảm giác được sống cùng cô. Cho nên anh cũng không muốn buổi tối phải cách xa Hạ Chân Ngọc, cũng quả thật lo lắng cô ở nhà một
