Hạ Chân Ngọc sau khi nghe xong những lời dạy bảo của mẹ cũng đã thay đổi sách lược, mỗi lần đến cô đều lộ ra một khuôn mặt đau khổ buồn bã và không lên tiếng, bà Hạ cũng có chút nôn nóng, hỏi cô rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Hạ Chân Ngọc mắt ngấn nước nhưng vẫn không nói lời nào, mặc cho bà Hạ hỏi đi hỏi lại mấy lần, hơn nữa cô cũng không để cho bà Hạ gọi điện thoại cho Lý Nguy, cô chỉ nói đến lúc thích hợp cô sẽ nói sau. Bà Hạ cũng không có cách nào khác chỉ đành lo lắng suông.
Trong thời gian này Lý Nguy cũng đã mấy lần gọi điện thoại, đều nói là mấy bà dì của hắn muốn hỏi xem Hạ Chân Ngọc đã cân nhắc đến đâu rồi. Hạ Chân Ngọc thờ ơ, chỉ bảo với Lý Nguy là nên đồng ý với suy nghĩ của cô, bảo hắn ít tham gia tụ tập với mấy người họ hàng thân thích kia.
Rất nhanh một tháng đã trôi qua, Lý Nguy lại gọi điện thoại cho cô, giọng điệu vô cùng tức giận, nói muốn gặp mặt trực tiếp với Hạ Chân Ngọc, bảo Hạ Chân Ngọc trở về nhà một chuyến. Hạ Chân Ngọc nghe xong, nói: “Từ nay về sau muốn gặp mặt cũng có thể, nhưng hãy tìm một chỗ ở bên ngoài, ngôi nhà đó tôi không muốn quay trở lại nữa.”
Lý Nguy tức giận, thở phì phì nói: “Được, cô nói địa điểm đi.”
Hai người hẹn gặp mặt nhau ở một quán cà phê, Lý Nguy đi thẳng vào vấn đề: “Cô cũng được đấy, khiến cho dượng Ba tôi thảm hại rồi.”
Hạ Chân Ngọc bình tĩnh nói: “Không cần phải nói như vậy, ngày đó tôi đã nói rõ ràng rằng tôi chỉ đáp ứng hai điều kiện, còn những cái khác tôi không quan tâm, về phần dượng Ba anh hay là những người khác như thế nào, cũng không phải là chuyện tôi có thể can thiệp.”
Lý Nguy tức giận nói: “Vốn là dượng Ba tôi có hy vọng được thăng lên chức tổng biên tập, kết quả là chẳng những không được làm tổng biên tập mà còn bị giáng xuống làm công nhân viên chức bình thường của tạp chí, chuyện này không phải là hơi quá đáng sao?”
Hạ Chân Ngọc nói: “Lý Nguy, từ nay về sau những chuyện như thế này anh cũng không cần đến tìm tôi làm gì, tôi sẽ không quan tâm. Chừng nào anh cân nhắc rõ ràng thì chúng ta gặp lại nhau sau, còn nữa, anh vì những người họ hàng thích thích kia mà làm như thế có đáng giá hay không, anh cũng hãy suy nghĩ cho cẩn thận một chút.” Nói xong cô cũng không uống cà phê trên bàn mà đứng dậy đi luôn.
Lý Nguy ở phía sau lớn tiếng nói: “Gia đình tôi không phải là những người dễ bị bắt nạt như vậy, cô và hắn cứ chờ xem ai là người khóc cuối cùng!!”
Lý Nguy trở về nhà với vẻ mặt đầy ảm đạm, bỗng nhiên tiếng điện thoại di động vang lên, hắn nhìn vào màn hình, là dì Ba gọi tới, hắn hoàn toàn không muốn nghe. Mấy ngày nay dì Ba vẫn đến nhà ông ngoại và bà ngoại hắn khóc lóc kể lể chuyện dượng Ba bị chuyển đi nơi khác, ép buộc mẹ hắn và hắn phải đi tìm Hạ Chân Ngọc để đòi lời giải thích. Hắn thực sự cảm thấy rất mệt mỏi, dượng Ba hắn cũng cả ngày muốn hắn suy nghĩ biện pháp để khôi phục lại chức vụ của ông ta. Hắn có thể có biện pháp gì chứ?
Lúc này tiếng điện thoại di động lại vang lên, Lý Nguy nhìn thấy là cuộc điện thoại gọi tới từ đơn vị thì trực tiếp nghe máy. Đó là Lương cục trưởng gọi tới: “Lý Nguy, tôi muốn chúc mừng cậu, trước kia tôi đã nói cậu là người có năng lực mà. Ha ha, lúc này thật đúng là thiên nga giương cánh!”
Lý Nguy có chút không hiểu, nói: “Lương cục trưởng, ngài đang nói cái gì vậy, tôi không hiểu được.”
Lương cục trưởng vừa cười vừa nói: “Cậu còn chưa biết sao? Tôi nhận được thông báo, cậu đã được điều đến Cục Thanh tra thành phố, ngày kia sẽ phát tin. Lý Nguy, cậu phải hết sức cố gắng làm việc, chắc chắn là sẽ có tiền đồ! Tối mai mọi người sẽ tổ chức chúc mừng cậu, nhà hàng cũng đã đặt xong rồi, cậu không nên từ chối nha.”
Trái tim Lý Nguy như muốn nổ tung, Cục Thanh tra thành phố! Chuyện này… chuyện này là thật vậy chăng? Giờ phút này ai còn quản được đến chuyện dì Hai, dì Ba. Chỉ cần Lý Nguy hắn có quyền có thế, đến lúc đó còn không phải là có thể giúp đỡ được các dì ấy sao? Lý Nguy kích động nói lời cảm ơn với Lương cục trưởng, trả lời ngày mai nhất định sẽ đi đến chỗ hẹn, sau đó cúp điện thoại, hắn sung sướng chạy đến nhà cha mẹ mình để thông báo.
Vừa vào đến nhà hắn đã nói ngay chuyện mình được điều lên thành phố, Tống Quyên nghe xong thì vô cùng mừng rỡ, không ngừng khen ngợi Lý Nguy có khả năng, có tiền đồ. Cha Lý Nguy cũng thực sự vui mừng, nói: “Cha thật sự không nghĩ tới con lại có tiền đồ tươi sáng như vậy, không tồi, không tồi, cố gắng mà làm việc! Con còn trẻ tuổi mà đã được thăng chức, chờ đến ngày mai khi đi làm cha phải nói cho các đồng nghiệp nghe mới được, haha!”
Một nhà ba người tâm tình phi thường tốt cùng nhau ngồi ăn bữa tối, cha Lý Nguy lại hỏi hắn: “Làm sao mà dạo gần đây cha không nhìn thấy vợ của con, vợ con bận việc gì à?”
Tống Quyên nghe xong đột nhiên căng thẳng, vội vàng cướp lời, nói: “À, bên nhà nó có một người thân bị bệnh, hai ngày nay nó giúp đỡ trông nom chăm sóc, chờ thêm một thời gian ngắn nữa là ổn rồi.”
Cha Lý Nguy nghe xong, gật gật đầu nói: “Ừm, vậy bà trao đổi với Chân Ngọc một chút, hỏi xem người đó là họ hàng thân thích thế nào, có cần chúng ta đi thăm hỏi hay
