cô cũng
nguyện ý.
Vô cùng cao hứng đi nấu cà phê, phấn chấn đưa vào phòng họp, cô được tiền bối
đồng ý, ngoan ngoãn ngồi ở phòng họp, chuyên tâm ghi chép, mơ mộng về chiếc xe
đạp do mình thiết kế, có một ngày cũng có thể xuất hiện ở phố lớn ngõ nhỏ, hoặc
là vang danh trên đấu trường thi đấu quốc tế gần xa.
Trong văn phòng chủ quản cao cấp ở lầu 10, Lục Tình Xuyên ngồi trên ghế da đặt
chế, chuyên chú nhìn văn kiện cơ mật trước mắt, đến khi ký tên mình lên để
chứng tỏ chịu trách nhiệm, toàn thân anh thả lỏng ngửa ra sau, trên tay đeo
chiếc lắc Montblanc số lượng hạn chế, thuận thế hướng về phía mặt bàn.
Nhẹ nhàng xoay chuyển ghế dựa, anh nhắm mắt lại, lâm vào trong suy nghĩ về
người nào đó...
“Lục tiên sinh, đây là bảng báo cáo phân tích anh yêu cầu.” Đang cầm bảng báo
cáo chạy như điên mà đến, Lam Vũ Khiết cứng mặt, bởi vì chạy như điên mà khiến
cho hô hấp dồn dập.
“Người phụ trách đã ở trong thang máy tốc hành, trong vòng một phút sẽ tới.”
Lam Vũ Khiết ráng áp lực cơn tức giận, xuyên qua điện thoại nội tuyến hồi báo
tiến độ thi hành mệnh lệnh.
“Trước tiên cho sáu ly cà phê đen!” Tuy rằng khuôn mặt nhỏ nhắn tức căng, cô
vẫn đúng hạn bưng cà phê đen đi tới, chỉ là một lần lại pha tới mười ly, cô ý
khiêu khích.
“Này, đây là tất cả hồ sơ...” Lôi kéo xe đẩy vừa mượn tới, đống hồ sơ phía trên
cứ như toà núi nhỏ, cô cơ hồ muốn thở không nổi quỳ gối trên sàn văn phòng,
phục mệnh với anh.
Cô che ngực, đầu đầy mồ hôi, “Anh, cơm thăn bò sốt tiêu đen anh muốn.”
Ha, vừa thấy cũng biết là chạy năm con đường cái mới mua được.
“Tôi đến...” Cô quỳ trên mặt đất.
Lam Vũ Khiết mỗi ngày đều được ghi chép trong cuộc họp, làm cho gương mặt vốn
tối tăm hai tròng mắt nhắm chặt, đột nhiên hiện ra một nụ cười tươi sáng lạng.
Lục Tình Xuyên cúi người về phía trước, khuỷu tay chống trên mặt bàn, nâng quai
hàm, ý cười trêu tức trong mắt cũng không suy giảm.
Lam Vũ Khiết, thật là một người thú vị, cực kỳ thú vị!
Tuy rằng anh rất tức giận với thái độ cực lực phủ nhận của cô ngày đó, nhưng
không thể khôngnói, cô đích xác đã mang đếncho cuộc sống của Anh không ít lạc
thú, ngay cả chỉnh cô, cũng có kết cục đặc biệt.
Anh cố ý lợi dụng chức quyền, ác ý muốn cô làm chân chạy vặt, vì chính là trả
thù lời nói và hành động nóng lòng muốn thoát khỏi anh của cô ngày đó.
Đương nhiên, ngoại trừ áp chế sự kiêu ngạo của cô, cũng thuận tiện thay hai
người chế tạo nhiều cơ hội gặp gỡ nhau, để cô ý thức được, anh —— Lục Tình Xuyên,
không phải là người dễ dàng thoát khỏi như vậy!
Anh trêu tức cô, rõ ràng cô cũng có cảm giác đối với anh, lại lỡ lời phủ nhận.
Nhìn anh, cô sẽ đỏ mặt, sẽ thẹn thùng, chỉ cần anh hơi tiếp cận, cô liền bối
rối nín thở đợi, ngay cả thở cũng không dám thở gấp một tiếng, tất cả phản ứng
của cô trong mắt anh, hiển nhiên giống như là một cô gái ngượng ngùng muốn yêu
lại không dám yêu.
Nhưng mỗi khi anh chủ động đến gầb, cô vừa sợ vừa thất thố ước gì một đao chặt
đứt mối liên hệ giữa bọn họ, điều này làm cho anh tức giận đến sắp hộc máu,
càng chỉnh cô ác hơn.
Ba ngày đã là cực hạn, vốn tưởng rằng Lam Vũ Khiết sẽ ngoan ngoãn cầu xin anh
tha thứ, nhưng cô thực quật cường, lại bền gan vững chí chống đỡ tiếp.
Hơn nữa cô rõ ràng phẫn nộ đến muốn giết người, cũng cắn răng nhẫn nại, nghiêm
túc hoàn thành từng cái yêu cầu của anh, vài lần cô khiến cho anh không thể
không bội phục từ đáy lòng đối với sự kiên nghị của cô.
Phụ nữ khi nghiêm túc, rất đẹp, đẹp không gì sánh nổi. Anh thấy được vẻ đẹp
xuất phát từ sự kiên nghị thật tình kia ở trên người Lam Vũ Khiết.
Anh không phủ nhận mình ti tiện, nhưng mỗi lần nhìn cô tức giận bừng bừng phá
cửa ban công đi tới, lại bị chọc đến đỏ mặt chạy trối chết, sẽ làm tâm tình anh
cả ngày bị vây trong nỗi phấn chấn cực độ, thật lâu sau vẫn không thể bình tĩnh
lại được.
Tình cảm dâng lên không báo động trước này, mãnh liệt đến anh nói không ra
nguyên do, cũng khó lòng kiềm chế nổi.
Anh không thể không nghĩ tới việc dứt bỏ việc làm gây nghiện này, nhưng, thân
thể lại giống như có ý thức không cho anh toại nguyện.
Hôm nay từ lúc anh bước vào văn phòng, cả buổi sáng trôi qua rồi, anh cũng chưa
có bấm dãy số máy nội bộ đã thuộc làu làu tìm cô, kết cục của sự nhẫn nại,
chính là làm cho mình nôn nóng bất an, cả người khó chịu.
Không được, như vậy anh sẽ hít thở không thông, anh muốn nhìn thấy cô, cho dù
sẽ bị cô thống hận, Anh cũng phải nhìn cô một cái, tháo gỡ cảm giác nghiện đến
điên cuồng kia.
Không nói hai lời, anh nắm điện thoại lên, trực tiếp bấm dãy số máy nội bộ của
Lam Vũ Khiết.
Ngón tay thon dài cực kỳ nhanh đập trên mặt bàn, tiết lộ sự khẩn cấp trong lòng
anh.
Cả buổi trôi qua, máy nội bộ vẫn chưa được nhấc lên như thường lệ, điều này
khiến cho tâm tình Lục Tình Xuyên rất tệ.
“Lam Vũ Khiết này chạy đi đâu? Cho dù là vào toilet, cũng phải bò lại chỗ ngồi
rồi chứ!”
Anh kiềm chế không phát cáu, một lần lại một lần bấm điện thoại, thẳng đến sự
kiên nhẫn ít ỏi hao mòn hết, bỗng nhiên đứng dậy, nắm áo khoác bên cạnh lên,
lập tức ph
