Mạc Bắc và Bạc Tự Thừa nhìn người đàn ông mặt lạnh như tiền, nhưng dáng vẻ lại luống
cuống tay chân ở trước mặt trẻ sơ sinh thì không nhịn được buồn cười.
Bạc Cận Yến cúi đầu nhìn đứa con được cuộn lại trắng nõn trong ngực,
thân thể lại càng mềm đến lạ lùng, gương mặt nho nhỏ còn không to bằng
bàn tay mình.
Chỉ là một cuộn bé nhỏ vô cùng, là con gái của anh và Hạ Miên ư?
Trong lòng Bạc Cận Yến dâng lên một dòng ấm áp, Diệc Nam ở một bên sốt ruột ồn ào: “Con cũng muốn bế, con cũng muốn bế!”
Bạc Cận Yến cẩn thận đặt em gái vào trong lòng Diệc Nam, Diệc Nam
trừng mắt hồi lâu mới lầm bầm mấy câu: “Sinh ra xấu như vậy còn dám
tranh giành tình cảm với anh….”
Mạc Bắc giơ tay lên vuốt vuốt đầu cậu nhóc: “Thằng nhóc con.”
Hạ Miên nằm ở trên giường, vẻ mặt mỉm cười, tiếng nói suy yếu khẽ nói một tiếng: “Bế tới cho em nhìn xem.”
Mạc Bắc bế đứa bé đi qua, Hạ Miên nhìn cái miệng nhỏ nhắn của con gái mấp máy ư a, dáng vẻ lười nhác híp nửa con mắt, đáy lòng vô cùng hạnh
phúc.
Mấy người lại tranh nhau bế con bé một vòng, cuối cùng thời điểm Bạc
Cận Yến muốn bế con, Hạ Miên chợt ngăn cản anh, nói với vẻ nghiêm túc và trang trọng: “Bạc tiên sinh muốn bế con gái sao? Vậy phải nhanh chóng
về nhà đoàn tụ với chúng tôi, Tiểu Bồ Đào sẽ ở nhà chờ ngài.”
“…”
Bạc Cận Yến nhìn bàn tay nhỏ bé của cô bé khua tay về phía mình, khẽ nhíu mày.
Sau khi Hạ Miên sinh con xong thì không thể thường xuyên đến viện
điều dưỡng nữa, ngược lại là Bạc Cận Yến được bác sĩ đồng ý nên thường
xuyên về nhà thăm hai mẹ con.
Thoạt nhìn đứa bé mới ra đời dường như chỉ lớn hơn chiếc giày của
mình một chút, nhưng trong tháng đầu tiên lớn nhanh như thổi, mới mấy
ngày không gặp giống như đã thay đổi hình dáng.
Bạc Cận Yến ôm đứa bé trong lòng không nỡ buông tay. Hạ Miên trông
thấy không nhịn được mà nói trêu: “Anh muốn cưng chiều nó đến hư sao? Ôm riết nó quen sau này ngủ phải cần người khác ôm như vậy rồi sao.”
Dáng vẻ Bạc Cận Yến không thèm để ý chút nào, cũng không ngẩng đầu lên đáp: “Chờ anh về nhà sẽ luôn ôm nó ngủ.”
Hạ Miên im lặng trợn tròn mắt, khó trách đã có người nói con gái là
người tình kiếp trước của cha, con còn chưa lớn lên, người làm mẹ là cô
đây đã bị đẩy sang một bên rồi.
Có lẽ là nóng lòng với con gái rượu, sau khi sinh Tiểu Bồ Đào thì Bạc Cận Yến càng phối hợp trị liệu hơn, cuối cùng bệnh tình có tiến triển
rất lớn, chỉ là tính cách trầm lắng vẫn khiến thoạt nhìn anh có chút u
sầu lầm lì.
Cho nên bác sĩ Trần có ý nghĩ to gan trong đầu, Hạ Miên là một liều
thuốc tốt của cậu ta, nhưng mà rất rõ ràng con cái cũng có tác dụng cổ
vũ rất lớn đối với cậu ta. Bác sĩ Trần lén tìm Hạ Miên, đưa ra suy nghĩ
của mình…
“Em muốn đi kiểm tra hậu sản?” Bạc Cận Yến mới vừa vào nhà đã nghe
thấy Hạ Miên vẻ mặt thong dong thư thả tuyên bố với mình, cô nhóc trong
lòng cô còn đang say sưa hứng thú giơ nắm đấm nhỏ lên.
Đầu mày Bạc Cận Yến cau lại, do dự nói: “Ai chăm sóc Tiểu Bồ Đào?”
Hạ Miên theo lẽ đương nhiên đặt con vào trong lòng anh: “Đương nhiên là ba nó chăm sóc.”
Bạc Cận Yến kinh ngạc trợn trừng, đứa nhỏ đã được nhét vào trong lòng mình. Tuy anh đã từng bế con nhiều lần, nhưng mà thực sự không hề có
một chút kinh nghiệm ở chung với trẻ con nào cả. Lúc đứa bé khóc lóc thì dỗ dành như thế nào, đói bụng tè dầm nên làm cái gì, anh đều không biết gì cả.
Đã thế Hạ Miên hoàn toàn mặc kệ vẻ mặt ngẩn ngơ của anh, quay người
vào phòng ngủ chuẩn bị thay quần áo: “Đồ của Tiểu Bồ Đào em đều đặt ở
trên nôi rồi, Bạc tiên sinh anh sẽ không đến mức ngay cả con gái của
mình cũng không chăm sóc được chứ?”
Bạc Cận Yến im lặng liếc nhìn đứa trẻ sơ sinh trong lòng mình, nó mở
to đôi mắt đen láy không hề chớp mắt nhìn mình chằm chằm, đáy mắt ấy
phát ra tia sáng rực rỡ khiến tim anh đập nhanh khó hiểu.
Thật lâu sau anh mới khẽ đáp: “Anh sẽ cố gắng.”
Khóe miệng Hạ Miên khẽ cong lên, đi tới cho anh một cái ôm khích lệ: “Tiểu Bồ Đào rất ngoan ngoãn, Bạc tiên sinh cố gắng lên!”
Sau khi Hạ Miên đi Bạc Cận Yến mới biết được cô nhóc này “ngoan” ở
chỗ nào, quả thực còn nghịch ngợm hơn Diệc Nam bây giờ. Nếu anh không
chú ý đến con một lát, cô nhóc này lại bắt đầu “oa oa” kháng nghị.
Bạc Cận Yến bối rối thật lâu mới hiểu được, thì ra là con nhóc này
không chịu được người khác không để ý nó, bất cứ lúc nào cũng muốn có
người phải nói chuyện với nó mới thấy vừa lòng.
Bạc Cận Yến trời sinh tính cách quái gở, bình thường còn có thể nói
được mấy câu với Hạ Miên, muốn anh nói vài lời nói trẻ con trêu đùa đứa
bé thì quả thật điều này là khó càng thêm khó.
Anh nhìn chăm chú khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa bé mới sinh, chân mày càng cau càng chặt: “… Con muốn nghe ba nói cái gì?”
Mắt Tiểu Bồ Đào tròn xoe thật to, ngây thơ, chăm chú nhìn lại anh, hiển nhiên không hề hiểu ý của ba.
Bạc Cận Yến khẽ ho nhẹ một tiếng, khuôn mặt thanh tú hơi ửng một lớp
đỏ nhạt, ngón tay thon dài của anh nắm bàn tay nhỏ bé của đứa bé, thật
là vừa mềm mại vừa nhỏ nhắn, đặt ở trong lòng bàn tay mình cũng sợ không cẩn thận sẽ làm đau.
“Ba hát cho con một bài