húc gia đình bình thường
đều có sao?
Khi Bạc Cận Yến được bác sĩ Trần phê chuẩn có thể xuất viện về nhà,
Tiểu Bồ Đào đã bảy tháng rồi. Bạc Cận Yến hoặc nhiều hoặc ít vẫn bỏ lỡ
rất nhiều thời gian chung sống với đứa bé. Cho nên sau khi về nhà, sự
chiều chuộng của anh đối với đứa bé càng ngày càng nhiều hơn.
Diệc Nam đã kháng nghị đến bất lực: “Mẹ, nếu mẹ cũng giống ba trong mắt chỉ có Tiểu Bồ Đào thì con sẽ bỏ nhà ra đi!”
Hạ Miên cũng rất im lặng, ban đầu cùng bác sĩ Trần quyết định dùng
đứa bé để kích thích bệnh tình của anh, để anh cảm nhận được cảm giác an toàn ấm áp của gia đình tăng lên, nhưng mà bây giờ bệnh tình của anh
khống chế được rồi, tuy nhiên nó giống như dời đi mục tiêu, đặt toàn bộ
tiêu điểm trên người con gái.
Buổi tối Bạc Cận Yến dỗ con gái ngủ, trở về phòng thì bị Hạ Miên
trách móc. Hạ Miên ngửi thấy mùi khác trên người anh, ở bên cạnh nói
thầm: “Bây giờ trong mắt anh thực sự chỉ có con gái.”
Bạc Cận Yến hơi sững sờ, vươn tay ôm chặt bả vai của cô: “Ghen tị à?”
Hạ Miên quay đầu bĩu môi, Bạc Cận Yến ôm cô vào trong ngực, ánh mắt lẳng lặng rơi trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô.
Anh hỏi cô mang theo vài phần buồn bã: “Lúc đầu anh cố chấp như vậy,
em không sợ anh sao? Hiện tại chia một chút yêu thương cho con gái,
nhưng mà yêu thương đối với em cũng chưa hề giảm bớt.”
Hạ Miên im lặng nhìn lại anh, vầng sáng vàng của đèn bàn ấm áp chiếu
rọi ngũ quan tuấn tú của anh khiến góc cạnh càng thêm sâu. Cô nâng tay
khẽ vuốt gương mặt anh, nghiêng người qua hôn đôi môi mỏng của anh: “Đồ
ngốc.”
Bạc Cận Yến thuận thế nắm chặt gương mặt của cô, ra sức mút trên đôi môi mềm mại của cô.
Đã quá lâu chưa từng thân mật như thế, toàn thân Hạ Miên khẽ run rẩy. Bàn tay ấm áp của Bạc Cận Yến vuốt ve tấm lưng mảnh mai của cô. Môi
lưỡi càng lúc càng nóng bỏng, hơi ra sức đã đè cô lên nệm.
Hạ Miên nhìn người đàn ông trên người, vòng tay qua cổ kéo anh vào ngực mình.
Bạc Cận Yến cong khóe môi, cúi người đặt nụ hôn dịu dàng xuống cần cổ cô: “Có lẽ con gái sẽ giận dỗi anh giành đồ ăn của nó.”
Hạ Miên còn chưa hiểu được ý của anh, thì vị trí nhạy cảm run rẩy đã
bị anh mút lấy. Cô khẽ rên lên một tiếng, đầu ngón tay mê loạn đan vào
tóc anh.
Lồng ngực rắn chắc của anh nóng bỏng, cọ sát lên làn da mịn màng của cô.
Hai nhìn nhau thật sâu, anh đẩy vào một chút, chăm chú nhìn vào gò má ửng đỏ của cô. Không có nhiều khúc dạo đầu và mơn trớn lẫn nhau, chỉ
còn sót lại những cú ra vào thật sâu và mục đích rõ ràng.
Bộ phận trơn trượt dính liền, khoái cảm dâng lên liên tục không ngớt.
Hạ Miên nhìn chăm chăm vào người đàn ông mạnh mẽ trên người mình, đưa tay nắm chặt lấy bờ vai anh gắt gao.
Cho đến bây giờ anh cũng không biết, tình yêu của anh ảm đạm cố chấp, nhưng cô lại không cảm giác như vậy. Nếu như có thể vứt bỏ, cô cũng sẽ
không yêu anh kiên trì hèn mọn đến thế.
Hai người trao nhau một hơi ấm cuối cùng, từ đó sống nương tựa lẫn nhau.
Hôm đó Mạch Nha và Trần Úc dẫn nhóc con đi khám bác sĩ, bất ngờ gặp được Diệc Nam.
Diệc Nam đang ở hành lang hút thuốc lá, tấm lưng rộng rắn chắc, dáng
vẻ cao to đứng trong đám đôngrất chói mắt . Mạch Nha lập tức nghiêm mặt, nắm lấy tay Trần Úc thật chặt: “Phải cách xa cậu ta một chút.”
Trần Úc khó hiểu trơ mắt nhìn Mạch Nha: “Sao anh lại để ý như vậy, Diệc Nam và em là bạn bè.”
Mạch Nha nghe được hai chữ bạn bè thì sắc mặt càng khó coi hơn, khịt
mũi coi thường: “Bạn bè mà tặng em túi xách, còn đi dạo phố với em.”
Trần Úc vừa định phản bác thì cậu nhóc trong lòng lại bi bô học theo mẹ nói: “Nhỏ mọn.”
Mạch Nha ai oán nhìn con trai của mình: “Thằng oắt con.”
“Oắt con.” Con trai cưng lại lộ ra hằm răng sữa trắng nõn, cười rất vui vẻ.
Mạch Nha bỗng chốc bị con trai chọc cười, đưa tay ôm con sang, một tay nắm lấy tay bà xã mình bước đến.
Diệc Nam cũng nghe thấy tiếng cười giòn giã của trẻ con, quay đầu lại đúng lúc nhìn thấy một nhà ba người, không khỏi bật cười: “Trùng hợp
vậy.”
Trần Úc mỉm cười chào hỏi với anh, lại bị Mạch Nha nghiêng người nửa
ngăn lại phía sau. Diệc Nam nhìn tư thế của Mạch Nha chỉ mỉm cười không
nói.
Trần Úc cảm thấy không biết phải làm sao, Mạch Nha đề phòng liếc nhìn Diệc Nam: “Sao cậu lại ở đây?” Tầng nay là phụ khoa và nhi khoa, tên
này là một người đàn ông to lớn đứng ở đây không hài hòa chút nào.
Diệc Nam rất có phong độ, ánh mắt di chuyển đến con trai bé nhỏ trong ngực Mạch Nha. Ánh mắt Diệc Nam dịu dàng giơ tay vuốt ve gương mặt nhỏ
nhắn láng mịn của cậu bé, khẽ giọng dỗ dành: “Nhóc cưng, cho chú ôm cái
được không?”
“Con tôi sợ người lạ, chỉ thân với tôi thôi.”
Mạch Nha đắc ý nhướng mày rậm, nào ngờ vừa dứt lời, con trai trong
ngực lại rất không nể mặt vươn hai tay ra, hướng về phía Diệc Nam cười
lên: “Ôm nào.”
Nụ cười trên mặt Mạch Nha sượng lại, khi nhìn con trai cũng mang theo vài phần uất ức, có cần phải không giữ mặt mũi cho ba mày thế không.
Diệc Nam cẩn thận ôm cậu bé, cúi đầu hôn một cái lên gương mặt nhóc
con. Mạch Nha lập tức lên tiếng ngăn cản: “Đừng hôn nữa, rất mất vệ
sinh.”
Trần Úc lúng