ật vuốt ve tóc cô bé, còn có cảnh hai người ôm nhau,
lúc hai người chia tay thì cô bé kia nhón chân hôn lên má Phong, mỗi một tấm đều là gương mặt Phong và cô bé mĩm cười hạnh phúc, túm lấy cổ áo
cô ta, giống như nổi điên gầm lên “Nói cho tôi biết, đây không phải là thật, đây không phải là thật “
“Hừ! Băng Thần, cô mặc dù thắng tôi, nhưng cô vẫn không chiếm được Phong, anh ta chẳng qua là vui đùa với cô thôi” nói xong hất ra tay tôi ra.
“Cô gạt người” một
quyền vung vào cô ta. Ngã nhào, bò dậy, ôm lấy tôi dùng sức muốn đẩy tôi xuống lầu, thân thể hơi nghiêng hai tay ngăn lại, kết quả bởi vì tự cô
ta dùng sức quá mạnh mà bị vuột tay lao ra ngoài. Mắt thấy sắp té xuống
lầu, vội vàng lấy ra roi cuốn vào cổ tay cô ta! Nửa người của tôi đã
chơi vơi ngoài ban công, có thể té xuống bất cứ lúc nào! Cô ta dùng sức
muốn tránh thoát roi của tôi, nhưng là vô dụng
“Băng Thần, buông, để tôi chết đi! Tôi không muốn sống, “
“TMD, chớ lộn xộn, nếu không tôi cũng sẽ té xuống” nói chưa dứt lời, cô ta càng giãy dụa mạnh hơn
Bạn học đi ngang qua nhìn thấy một màn
này trên ban công vội vàng chạy qua! Giúp đở kéo tôi lên, tiếp theo kéo
roi của tôi, nhưng vừa mới kéo cô ta lên được một chút, cô ta lại gở roi tôi ra, rớt xuống phía dưới, cảm giác được roi đột nhiên nhẹ bẩng, vội
vàng phất đi … Nhìn thấy, cô ta cũng đã rơi xuống huyết nhục mơ hồ, thê
thảm không nỡ nhìn! Ở dưới không ít nữ sinh sợ đến ngất đi! Xe cấp cứu
rất nhanh chạy tới! Nhưng là cô ta đã sớm tắt thở! Bạn học cũng rời đi,
tôi ngồi một mình trên sân thượng, run rẩy những tấm hình rơi lả tả, xem kỹ từng tấm!
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi vào trên hình, tại sao lại phản bội tôi! Tại sao?
Liếc nhìn dưới lầu, thi thể đã bị khiêng đi rồi, chỉ để lại một mảng máu lớn, ánh mặt trời chiếu đến, phá lệ
chói mắt! Có phải là giống như lời cô ta nói anh chỉ vui đùa với tôi?
Cầm lấy hình phủi bụi trên người đứng dậy xuống lầu, vừa lúc đụng phải
hai cảnh sát
“Cô là Băng Thần sao?” Nhìn của bọn họ gật đầu
“Chúng tôi là cảnh sát thành phố, mời về cục phối hợp với chúng tôi điều tra”
“Các người hoài nghi tôi sao?”
“Không có, chẳng qua là điều tra theo lệ, xin phối hợp”
“Được, chờ tối đến phòng học lấy cặp sách” vừa mới đến gần phòng học, nghe thấy thanh âm của mọi người
“Nhìn xem, giết người lại còn không biết xấu hổ trở lại đây?”
“Đúng vậy a, không nhìn ra cô ta ác đến như vậy, lại giết Ngô Hạ, thật là ác độc a “
Lạnh lùng nhìn bọn họ, mọi người nhìn
thấy ánh mắt của tôi lập tức im lặng, cầm lấy cặp sách ra khỏi phòng
học, đi theo đám bọn họ đến cục cảnh sát làm bản tường trình sự việc,
trở về nhà trọ, tôi đã dọn ra ngoài, là Phong mua! Hai người cùng nhau
bố trí tổ ấm! Chỉ có 100m2, không lớn lắm, nhưng ở một mình vừa đủ. Có khi các bạn cũng sẽ tới chỗ của tôi họp gặp!
Nhìn tổ ấm vắng lặng, đi chân trần dẫm
lên thảm mềm mại, thật là ấm áp! Nhưng trong lòng thật lạnh! Vùi người
vào ghế salon trong đầu trống rỗng, cái gì cũng không thèm nghĩ nữa! Dần dần ngủ thiếp đi!
Phong chỉ tay vào mặt tôi cười, cười rất lớn tiếng rất vui vẻ, nụ cười này giống như là đang cười nhạo. Thống
khổ bịt lấy lỗ tai. Câm miệng câm miệng đừng cười nữa! Đừng! Ngay lúc
tôi chuẩn bị xông lên phía trước, cô bé kia lại xuất hiện! Ôm cổ Phong
dâng lên nụ hôn của mình! Đừng, đừng mà! Tiến lên định ngăn cản bọn họ
nhưng lại không thể chạm vào! Tay cầm lấy vai Phong, lại xuyên qua!
Thống khổ nhìn hai tay của mình, tại sao lại có thể như vậy! Cô bé kia
quay đầu nhìn tôi đắc ý cười to, cô có thể biến mất rồi, anh ấy chẳng
qua là vui đùa với cô thôi, ngu ngốc! Anh ấy là của tôi! Của tôi! Của
tôi!
Không, sẽ không! Anh ấy không phải là
của cô, người anh ấy yêu là tôi, là tôi, nhưng cô bé đã kéo Phong rời
đi, tôi đuổi không kịp, không, không, toàn bộ thế giới lại trở về bóng
tối! Thanh âm gì! Mở mắt ra! Nhìn bầu trời bao la tờ mờ sáng là, bản
thân lại ngủ trên ghế sa lon hết một đêm! Nhìn điện thoại di động rung,
người nào sớm như vậy đã gọi điện thoại cho tôi! Cầm lấy điện thoại di
động là Phong, anh muốn làm gì?
“Alo “
“Thần, là tớ, sáng hôm nay tớ không đưa cậu đi học được, tớ có chút chuyện!” Trong loa mơ hồ truyền đến tiếng nói nho nhỏ của nữ sinh!
“Ân” cúp điện thoại,
anh cả đêm ở cùng một chổ với cô bé kia sao? Lúc nãy hình như còn nghe
thấy giọng nói của cô bé, chẳng lẽ, không dám nghĩ thêm nữa. (anchan: cái tình hình này ta nghi là có ngược quá, oh no ta ko mún đâu)
Đi vào tắm phòng xỏa mái tóc rối bù ra,
đề nước ấm hấm ướt thân thể! Lau khô nước trên người, thay quần áo ra
khỏi nhà! Một mình đi trên đường phố vắng vẻ. Bất tri bất giác mùa đông
lại đến, cứ nghĩ mùa đông này sẽ không lạnh giá, kết quả chỉ là ảo giác
của mình! Mùa đông vẫn rất lạnh, càng lạnh hơn trước!
“Giết người còn dám đi học, cũng không sợ gặp báo ứng a” báo ứng, có phải là do tôi giết quá nhiều người, nên thật đã gặp báo
ứng rồi! Thấy tôi không để ý tới, cô ta còn tự cho là mình đã nói trúng.
“Hừ! Bây giờ không còn ai sợ nữa rồi, tội phạm giết người! Thì làm sao xứng