Snack's 1967
Hoàng Tử Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Hoàng Tử Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324045

Bình chọn: 8.00/10/404 lượt.

kết quả! Thầy giáo

trong lớp công khai điểm thi của chúng tôi, không ngoài dự tính, sáu

người chúng tôi đều được điểm tối đa các môn! Điều này khiến cho một số

người bất mãn

“Làm sao có thể, Tam hoàng tử còn giải thích được! Bọn họ vốn là rất ưu tú! Nhưng là ba người kia làm sao có thể “ thấy ba người bọn họ(là Phong, Hạo, Vũ) hôm nay không đến trường, những người này không nhịn được nói ra tiếng lòng của mình

“Nói đúng đấy, nói không chừng là dùng sắc đẹp câu dẫn thầy giáo chấm điểm cố ý gian lận, hừ! Thật không biết xấu hổ ” (anchan: chém chết tụi bay hết bi h >.<)

“Đúng đấy, ỷ vào bản thân lớn lên xinh đẹp đến đâu cũng câu dẫn đàn ông! Kỹ nữ! Hồ ly tinh “

“Rầm” Phỉ vỗ một cái lên trên bàn, chỉ vào nữ sinh kia “TMD, cô mắng ai kỹ nữ, có ngon lặp lại lần nữa” khuôn mặt nhỏ nhắn tức đến đỏ bừng

“Làm sao, chẳng lẽ tôi nói sai sao?” Còn không biết sợ chết, lại còn dám cãi lại!

“Xem tôi có xé rách miệng cô không” Phỉ vừa nói liền chuẩn bị xông lên đánh cô ta, bị Mộng ngăn cản

“Bạn học, nói chuyện không nên

chanh chua như vậy, vốn dĩ là không ai muốn, miệng còn thúi như vậy, cẩn thận không ai thèm lấy a “

“Cô hừ! Tôi có lấy được chồng hay không cần các người quan tâm cái P(cái mông á), cũng là có người miệng không thúi, nhưng không biết đã ngủ với biết bao nhiêu người “

“Bốp “

“A “

Lời còn chưa nói hết đã bị tôi cho một cho một cái tát té úp sấp trên mặt đất, mặt lập tức sưng lên

Bụm mặt run rẩy chỉa tay vào người tôi “Cô cô lại dám đánh tôi, cô có biết tôi là ai hay không, cô dám đánh tôi” mẹ kiếp, tay còn rất đau (anchan: mi là cái thá gì mà ko dám đánh)

“Tiện nhân, đừng nữa để cho tôi ở gặp lại cô, nếu không, cô nhất định phải chết “

“Cô cô chờ đó cho tôi, tôi sẽ không bỏ qua cho cô” hừ! Cho dù tam hoàng tử là chỗ dựa của cô, tôi cũng sẽ không bỏ qua cho các người, chờ xem! Xoay người chạy ra phòng học. Bỏ qua cho tôi, những lời này đáng lẽ là do tôi nói mới đúng! Phòng học rốt cục cũng khôi

phục lại bình thường! Thầy giáo tiếp tục dạy học! Chúng tôi vẫn ngủ!

Nhưng là vừa ngủ được một chút, Phỉ cầm cặp sách ra khỏi lớp, Mộng nhìn

tôi một cái, gật đầu, cô cũng đi, thầy giáo và bạn học hết nhìn hai

người vừa chạy ra lại nhìn tôi.

“Thầy, không cần phải để ý đến bọn họ, tiếp tục giảng đi” nha đầu này xem ra là tức không ít a! Cũng tốt, đi ra ngoài hóng mát

một chút để tâm tình thoải mái hơn, bản thân tôi thì không sao hết! Dù

sao thì lát nữa tôi cũng sẽ về! Lấy điện thoại di động ra gọi cho A

Lượng gữi đi tin tức, để anh ta điều tra tư liệu của nữ sinh kia cho

tôi! Hừ! Chỉnh không chết cô thì tôi thật không xứng làm lão đại! Chỉ

chốc lát sau, tin tức được gữi đến. Lấy Laptop ra, nhanh chóng gỏ trên

bàn phím! Trên màn ảnh xuất hiện tài liệu chi tiết liên quan đến nữ sinh kia!

Hừ! Kỹ nữ, nhìn xem ai mới là kỹ nữ thật sự!

Lấy điện thoại di động gọi cho A Lượng

phát lệnh! Ok! Chờ xem kịch vui đi! Mấy ngày qua không biết làm sao, cảm thấy Phong có cái gì đó không đúng! Hình như đang có chuyện giấu diếm

tôi, hỏi anh cũng không nói! Có khi đi học được một nửa lại đột nhiên

chạy ra ngoài sau đó cả ngày cũng không thấy! Có khi dứt khoát đưa tôi

đến trường học sau đó rời đi, rốt cuộc anh đang bận cái gì! Hỏi Hạo và

Vũ bọn họ cũng không biết!

Vô lực gục ở trên bàn, Phong mới vừa đưa tôi đến trường học liền rời đi! Thiệt là!

“Thần, làm sao vậy!” Mộng cùng Phỉ quay đầu nói chuyện phiếm với tôi

“Ai! Nhàm chán chết rồi!”

“Vậy hôm nay chúng ta đi chơi đi!” Phỉ đề nghị

“Không được, không có tí sức lực nào, còn không bằng ở trong phòng học ngủ?”

“Nga, vậy coi như xong!” bọn họ quay đầu đi!

Đến tiết thứ 3 bốn người bọn họ rốt cuộc cũng không chịu nổi, liền trốn học đi chơi, chỉ để lại một mình tôi!

Ai! Thật đúng là nhàm chán

Buổi trưa sau khi một mình ăn cơm xong, trở lại phòng học đang chuẩn bị nghỉ ngơi, đột nhiên nhìn thấy trên bàn có một tờ giấy

Băng Thần:

Có ngon thì đến sân thượng gặp tôi, không đến thì đứng hối hận nga!

Ngô Hạ

Là nữ sinh kia, còn không có bị bọn tôi

chỉnh cho chết a! Mạng lớn! Vốn là không muốn đi, nhưng là nghĩ dù sao

cũng không có chuyện gì làm. Không bằng đến xem cô ta giở trò gì!

Đi tới sân thượng gió thật to, híp mắt nhìn Ngô Hạ tựa vào bên ban công sân thượng! Đến gần nhìn cô ta

“Hẹn tôi tới muốn làm gì “

“Hừ! Băng Thần, tôi xem thường cô, chúc mừng cô. Thắng” ánh mắt trống rỗng nhìn về phía trước, trong một đêm cửa nát nhà tan

còn thiếu nợ chồng chất. Cha mẹ bởi vì không chịu nổi đả kích mà đều tự

sát, để lại một mình cô sống tạm bợ trên đời!

“Cô kêu tôi lên là vì muốn nói với tôi những thứ này!” Người này thật nhàm chán nha, thật là! Đang định xoay người rời đi,

nhưng nhìn thấy cô ta lấy một xấp hình từ trong túi áo ra, thấy rõ ràng

người trong tấm ảnh, là Phong! Còn có một cô bé xinh đẹp xa lạ! Giật lấy hình trong tay cô ta, nhìn từng tấm, toàn bộ đều là hình của Phong và

cô bé kia. (anchan: gòi có chuyện gòi)

Bọn họ cùng nhau đi mua đồ tay trong tay đi dạo phố, Phong nhìn cô bé cười rất ôn nhu, cô bé giúp Phong lau mồ

hôi, Phong thân m