Snack's 1967
Hoàng Tử Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Hoàng Tử Công Chúa Của Thế Giới Ngầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324505

Bình chọn: 7.5.00/10/450 lượt.

vậy, Phong ca ca trong

mắt cũng chỉ có một mình cô. (anchan: cái con bé đáng ghét ta băm mi thành trăm mảnh bi h)

Thời gian cứ như vậy trôi qua, đã một

tiếng, còn chưa có đi ra, ở trong y tá ra vào nhiều lần, nhưng không có

nói rõ tình huống bên trong như thế nào, chỉ bảo bọn họ kiên nhẫn đợi

chờ, có nhiều lần, Phong muốn phá cửa mà vào, nhưng bị Anh kéo lại.

Cảm giác trong túi quần chấn động, điện

thoại di động vang lên, phiền não lấy điện thoại di động ra cũng không

thèm nhìn đến liền trực tiếp rống giận “Ngươi tốt nhất có chuyện trọng

yếu, nếu không ngươi nhất định phải chết” .

“Phong, là tớ vũ” lắng lại lửa giận.

“Vũ a, có chuyện gì sao?”

“Không có, mới vừa nghe nói Thần đã xảy

ra chuyện, xảy ra chuyện gì a” tin tức truyền thực nhanh a, nhanh như

vậy bọn họ đã biết.

Tức giận vò đầu tóc, thở dài nói “Ai, tớ cũng không biết chuyện gì xảy ra” .

Nghe ra trong giọng nói của anh có chút

thống khổ “Chúng tớ lên phi cơ rồi, một lát gặp” cúp điện thoại, mới vừa gọi điện thoại cho Thần, điện thoại di động lại tắt máy, vừa gọi điện

thoại cho Phong, cũng không ai nhận, liền gọi điện thoại đến “Huyết Phệ” nhận được tin là Thần vô duyên vô cớ rời nhà bỏ đi lúc tìm được cô liền mang đến bệnh viện cấp cứu, mọi người nghe cũng hồ đồ, bất quá xác định một chuyện, đó chính là Thần đã xảy ra chuyện. Nghe được tin tức kia,

mọi người cảm giác chuyện không đơn giản, Thần làm việc luôn luôn rất có chừng mực, trừ phi là gặp gỡ chuyện lớn, nếu không sẽ không vô duyên vô cớ rời nhà bỏ đi, càng nghĩ càng không đúng, mọi người dứt khoát cùng

nhau đi tới Nhật Bản xem một chút rốt cuộc thế nào.

Đã ba tiếng rồi, làm sao còn không ra

“Leng keng” đèn phòng giải phẩu tắt, y tá cẩn thận đẩy Thần đi ra

ngoài, bước nhanh tiến lên, nhìn Thần, ngẩng đầu hỏi bác sĩ.”Bác sĩ, cô

ấy như thế nào rồi” .

“Cậu là người nhà của bệnh nhân” giọng nói dường như rất bất mãn.

“Tôi là bạn của cô ấy, cô ấy như thế nào rồi” .

“Bệnh nhân không có người thân sao?”

“Người nhà của cô ấy ở Trung Quốc, cô ấy rốt cuộc thế nào” Phong giọng nói khó chịu quát, bác sĩ nhìn tức giận

rồi, cũng là đem tình huống nói cho anh biết, đơn giản mà nói đây chính

là do cho cảm mạo khiến cho viêm phổi cấp tính, cộng thêm mấy ngày qua

không ngũ đủ giấc, ăn cơm không đúng cử, áp lực quá lớn khiến cho bệnh

biến chứng, đưa đến hiện tượng sốc tạm thời! Mặc dù trải qua cấp cứu

miễn cưỡng cứu sống, nhưng bây giờ còn chưa thoát khỏi nguy hiểm, nếu

như cô sống qua tối nay, tỉnh lại thì không có vấn đề gì lớn nữa!

Nhìn Thần mang bình dưỡng khí không có

chút nào sinh khí nằm ở trên giường bệnh, sắc mặt như cũ tái nhợt, ngồi ở bên người cô, đem bàn tay lạnh như băng của cô để ở lòng bàn tay bao

quanh, bên môi cô nhẹ nhàng hôn, đưa tay vén ra mấy sợi tóc trên mặt cô, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt gầy gò.

“Thần, tớ sau này không bao giờ … lại

chọc cậu tức giận, van xin cậu, mau tỉnh lại đi” nước mắt theo khóe mắt

nhỏ từng giọt xuống trên tay Thần.

“Thần, tớ không thể không có cậu, cậu

còn chưa cứu được cha mẹ của cậu đâu? Cậu nhất định phải tỉnh lại, tớ

còn có rất nhiều điều muốn nói với cậu” .

“Thần, biết không? Lần đầu tiên nhìn

thấy cậu tớ liền thích cậu, rất sến có đúng hay không, tình huống chỉ

phát sinh trong kịch nay lại xảy ra trên người tớ, rất kỳ lạ a” .

“Thần, Thần, cậu nhất định phải tỉnh lại a” .

“Thần, tớ yêu cậu, không kềm chế được đã yêu cậu, nhưng mà, cậu chỉ xem tớ như bạn bè, tớ rất thống khổ cậu có biết không?”. (anchan: chưa thấy ai ngu như tên này)

Anh đứng ở cửa nhìn thấy hết thảy, lòng

dạ ác độc ác quặn đau . Đột nhiên đảo mắt thấy cửa vào hành lang năm

thiếu nam thiếu nữ vội vã chạy tới. Còn tới hết nhìn đông tới nhìn tây,

thật giống như thực vội tìm người.

“Nơi này là khu phòng bệnh, không sai a, làm sao còn không thấy” một nữ sinh tóc đỏ xinh đẹp nói.

“Không sai a, y tá nói là 624 hẳn là còn ở bên trong mới đúng” người thiếu niên tóc đỏ nói, nghe bọn họ nghị

luận, thêm phòng bệnh 624 không phải là gian phòng này sao? Bọn họ là có quan hệ gì với Phong ca ca a. Đang suy nghĩ, mỹ nữ tóc màu lam đứng ở

trước mặt dùng tiếng Nhật lưu loát nói ” xin hỏi một chút, phòng bệnh

624 ở nơi đâu a” nghiêng người, làm cho cô nhìn thấy số phòng bị che kín “A, ở chỗ này a” cô dùng tiếng Trung đối với mấy người bạn nói, mấy

người khác vội vàng đi tới, tránh ra 1 bên để cho bọn họ có thể nhìn

thấy người ở bên trong.

“Là Thần cùng Phong, không sai nữa” Phỉ

đang muốn mở cửa đi vào, bị Anh ngăn cản “Thật xin lỗi, nơi này là phòng bệnh đặc biệt, các ngươi không thể tùy tiện đi vào. Phỉ nhìn cô bé Nhật Bản xinh đẹp trước mắt ” nói trở lại, “cô là ai, tại sao ở trước cửa

phòng bệnh “.

“Ta là bạn tốt của Phong, các người là ai” .

“Cô là Lưu Xuyên Anh, đúng không!” Vũ. Ngẩng đầu nhìn thiếu niên tóc đỏ ân, rất quen thuộc.

“Anh là?” Nghi ngờ nhìn hướng Vũ.

“Anh là Vũ ca ca, không nhớ sao?” Vũ ôn

nhu nói, hồi tưởng 1 chút, bừng tỉnh đại ngộ “A, tôi nhớ ra rồi, anh là

Vũ ca ca” lại quay đầu nhìn về phía một vị tóc xanh nam tử khác