nghị trở về.”
“Tổng Giám đốc khu vực
Trung Quốc đại lục.” Mộc Cận nhớ kỹ, “Oa, mũ lớn thật. Tổng Giám đốc đang làm
gì?”
Cố Tuấn Nghiêu không đáp,
nhìn Mộc Cận hất cằm: “Một cái cánh gà nướng với hai quả trứng, còn muốn cái gì
nữa?”
Mộc Cận gãi đầu: “Cà phê
tuyết, không thêm gì nữa.”
Cố Tuấn Nghiêu gật gật
đầu, đứng dậy đi gọi món.
Ánh mắt Mộc Cận nhìn theo
anh.
Nháy mắt đã qua bốn năm,
nam sinh trên người tổng hợp mùi mồ hôi bẩn bẩn trong trí nhớ giờ đã nhanh
chóng trưởng thành, trở thành một soái ca chất lượng cao, khiến người ta có cảm
giác không ổn định.
Khi đó tất cả đều còn
nhỏ, ban đầu chính cô cũng là cái đuôi nhỏ của Cố Tuấn Nghiêu, ngày ngày ầm ĩ
theo sau mông anh, cũng không biết rằng rốt cuộc anh không nhẫn nại được mới
kéo cô xuống trường cấp ba.
Mộc Cận lắc đầu, than
thở, thân phận của anh trai Cố Tuấn Nghiêu này đích thực là rất cao.
Cố Tuấn Nghiêu bưng chén
đĩa, vừa quay đầu lại thấy Mộc Cận đang rung đùi đắc ý mãnh liệt nhìn mình, anh
nhịn không được lại cười: “Trông ngốc chưa kìa, chẳng lẽ thấy anh bất ngờ về
nước vui đến mức cười choáng váng luôn hả?”
“Đi mau.” Mộc Cận lao ra
cực kỳ nhanh, “Anh nghĩ thì hay lắm, em cho anh biết, năm đó là anh vứt bỏ em,
bây giờ đừng có trông chờ gì hết.”
Ánh mắt Cố Tuấn Nghiêu
tối lại nhưng bất chợt nở nụ cười: “Năm đó anh là một con thỏ ngoan, thấu hiểu
đạo lý thỏ không ăn cỏ gần hang. Bây giờ thì tốt rồi, hai chúng ta cũng không ở
gần nhau, em sao có thể đối xử tàn nhẫn với anh như thế?”
Mộc Cận lại gãi đầu, cúi
xuống mãnh liệt hút một hơi cà phê rồi nuốt xuống bụng.
Cố Tuấn Nghiêu cau mày,
nhẹ giọng trách cứ: “Uống chậm một chút, coi chừng đau bụng.”
Chỉ một câu nói, lại
khiến cho Mộc Cận thiếu chút nữa thất thần, một ngụm chất lỏng lạnh như băng
nghẹn lại trên yết hầu, cô bắt đầu ho sặc sụa.
Khi Cố Tuấn Nghiêu tốt
nghiệp đại học năm thứ tư, Mộc Cận vẫn còn đang học cấp ba, trong đầu đơn giản
chỉ có mấy kiến thức tiếng anh, chính trị, sử, địa, đột nhiên nghe tin Cố Tuấn
Nghiêu muốn ra nước ngoài, lúc đó cô rúc vào trong chăn khóc đến trời đất mịt
mù.
Khóc xong cô mang đôi mắt
đỏ như hai quả hạch đào, đứng dậy cầm áo khoác xuống lầu gặp Cố Tuấn Nghiêu,
sống chết kéo anh tới tiệm KFC ở gần nhà.
Hai người ngồi xuống yên
vị, Mộc Cận ra sức múc một thìa kem lớn nuốt vào bụng, giống như là để lấy dũng
khí, sau đó mới nói với Cố Tuấn Nghiêu một câu: “Cố Tuấn Nghiêu, em thích anh.”
Cho tới khi đó, Mộc Cận
cũng chưa từng gọi cả tên họ Cố Tuấn Nghiêu như vậy, chỉ gọi anh là anh hai.
Không ngờ Cố Tuấn Nghiêu
chỉ mỉm cười với cô, một bàn tay vỗ nhẹ lên đầu: “Mộc Cận ngốc, học trò này ở
đâu vậy?”
Mộc Cận như bị giáng một
cái tát, cau mày thu mình trên ghế, buồn bã mong chờ nhìn anh: “Nghe mẹ em nói
anh muốn xuất ngoại.”
“Đúng.” Cố Tuấn Nghiêu
nhẹ gật đầu, “Anh muốn sang Đức. Nhưng bây giờ liên lạc cũng thuận tiện, em
không cần phải trình diễn một màn bi kịch như vậy? Hơn nữa, xem thân hình nhỏ
bé của em, sử dụng mỹ nhân kế hãy còn quá sớm.”
Anh cứ một mực như vậy,
không che giấu, không xem cô là phụ nữ.
Mộc Cận xấu hổ liếm liếm
môi, lại ra sức múc một thìa kem to đút vào miệng.
Kết quả, cô đúng là không
phụ kì vọng, bị đau bụng.
Lần đau bụng đó là nghiêm
trọng nhất từ trước tới giờ, cả người như nhũn ra, giống như bị buộc vào một
sợi dây treo trên không trung, sau đó bị người ta dùng roi hung hăng mà quật
vào. Mộc Cận đau đến mức trán vã mồ hôi lạnh, mặt trắng bệch không còn giọt
máu, môi tím tái.
Cố Tuấn Nghiêu vội vàng
phát hiện ra, ôm ngang người cô cõng trên lưng, vừa chạy về nhà vừa quở trách,
gần như là gào lên: “Mộc Cận em sao lại không hiểu chuyện như vậy? Là ngày mấy
mà còn dám ăn đồ lạnh, không muốn sống nữa sao!”
Mộc Cận áp sát trên lưng
anh, dường như đã mất đi ý thức, trước mắt một mảng tối đen. Rất lâu sau cô mới
mờ mịt có phản ứng, hóa ra cô vẫn còn đang trong kỳ sinh lý.
Còn có tình huống xấu hổ
nào mà anh không biết? Ngay lần đầu tiên bà dì tới thăm chính cô cũng không
biết, một mảng lớn vết máu đỏ trên quần, may còn có Cố Tuấn Nghiêu để cho cô
mặc đồng phục của anh về nhà. Mộc Cận chóng mặt, đầu nặng trĩu, dù sao sự cố
này anh cũng đã gặp qua, chết thì cũng chết rồi, tất cả chỉ còn lại cái xác.
Nghĩ đến đó cô chợt nảy
ra, có phải mình cư xử quá ngốc nghếch, ngu dốt, nên Cố Tuấn Nghiêu mới không
thích?
Nếu là như vậy, sau này
cô thay đổi không được sao?
Đúng là Mộc Cận còn chưa
phát triển đầy đủ thành thiếu nữ, Cố Tuấn Nghiêu đã đi rồi. Ngày anh đi, Mộc
Cận không đưa tiễn, trái lại cô ngồi một mình trong công viên gần quán KFC ăn
hết một ly kem.
Sau khi ăn xong, cô cầm
cái ly không tiện đường đi tản bộ, cuối cùng đứng bên hồ nhân tạo cạnh công
viên, nói rất có khí phách: Cố Tuấn Nghiêu, anh không quan tâm tới Chúa, tất
Chúa sẽ có cách trừng trị! Đừng tưởng em còn có thể nhớ tới anh tại hồ sen Đại
Minh này!
Sau đó ly kem rỗng bị ném
xuống hồ, chao đảo đung đưa theo gợn sóng trôi xa.
***
Chẳng mấy chốc đã hết giờ
làm buổi chiều, Mộc Cận nhận đư
