au đừng
quên.”
Nếu như không phải có thư
ký ở đây, Mộc Cận thật sự muốn tiến lên bóp cổ Bạc Tam, hơn nữa còn phải ra sức
mà lắc qua lắc lại.
Có lẽ lý trí vẫn áp chế
khuynh hướng bạo lực, Mộc Cận khoanh tay, ánh mắt thành khẩn khẽ gật đầu, vẫn
không quên quay sang thư ký cười híp mắt tỏ vẻ áy náy.
Bạc Tam hình như rất bất
mãn với biểu hiện của cô, lại đưa mắt dò xét trên dưới rồi bước nhanh ra khỏi
thang máy.
Cửa thang máy vừa khép
lại, Mộc Cận liền không nhịn được làm động tác vung nắm đấm, nắm đấm thu về tự
nhiên cứ thế chống bên hông, mặt mũi đầy vẻ tức giận đùng đùng.
Kết quả cửa thang máy lại
một lần nữa mở ra!
Người tiến vào, như
trước, vẫn là Bạc Tam.
Có điều lần này không có
thư ký, anh ta liền lộ ra bản chất cáo.
Mộc Cận rất tự giác lui
về sau một bước, tạo ra khoảng cách nhất định với anh.
Bạc Tam cau mày, nghiêng
đầu nhìn cô: “Em cũng phải tự mình hiểu lấy đi Mộc Cận.”
Mộc Cận liếc mắt nhìn
anh, âm thầm trách móc không đáp lời.
Bạc Tam cũng không giận,
thẳng tay đưa lên vò rối tóc của cô: “Haiz, tốt xấu cũng lâu rồi không gặp, em
chẳng lẽ không ngày nhớ mong anh đêm không ngủ được sao?”
Vừa lúc đó thang máy dừng
ở tầng mười bảy, Mộc Cận cười tủm tỉm né cánh tay Bạc Tam, lách mình định ra
khỏi thang máy.
Kết quả trong nháy mắt cô
đi lướt qua anh, liền bị anh ôm vào lòng, lập tức hơi thở ấm áp phả vào bên
tai.
Mộc Cận đông cứng toàn
thân, đối mặt với cửa thang máy đang rộng mở tư duy hỗn loạn. Đến khi cô kịp
phản ứng, cửa thang máy đã lại chậm rãi khép lại.
“Anh!” Mộc Cận thở hổn
hển giãy giụa, “Anh muốn làm gì!”
Bạc Tam cúi người xuống,
đưa ngón tay thon dài khẽ véo má cô: “Bạn trai em nhiều ngày không được nhìn
thấy vợ yêu, đương nhiên trong lòng tương tư thành họa tràn lan không dứt…”
“Ngừng ngừng ngừng!” Mộc
Cận vội vàng cắt ngang tầng tầng lớp lớp thành ngữ của anh, “Thứ nhất anh không
phải bạn trai tôi, tôi cũng không phải vợ anh, thứ hai không phải anh định cho
toàn bộ nhân viên công ty đến vây xem một cái mới cam tâm đấy chứ?”
Bạc Tam bật cười: “Vây
xem đi anh cũng không sao, nếu không muốn bị vây xem, còn xem biểu hiện của em
thế nào.” Nói xong anh còn ngang nhiên vòng tay.
Uy hiếp, quả nhiên là uy
hiếp. Mộc Cận căm hận ngứa răng, hận không thể quay lại xé tan sổ tay thực tập,
đem mình đóng gói về nhà.
Có vẻ hai bên đều không
nhượng bộ, Mộc Cận trừng mắt Bạc Tam ba phút, rốt cục bại trận.
Bạc Tam liếc xéo: “Thế
nào, suy nghĩ kỹ chưa?”
Mộc Cận nghiến răng
nghiến lợi: “Nói mau, muốn tôi biểu hiện như thế nào.”
Bạc Tam theo thứ tự xòe
ra ba ngón tay: “Thứ nhất, lúc không có người phải chọn một trong ba, anh yêu,
darling, honey để xưng hô; thứ hai, mỗi chiều hết giờ làm phải đứng ở dưới chờ
anh; thứ ba, khi nào anh cần phải vô điều kiện phục tùng tất cả yêu cầu của
anh.”
Mộc Cận mặt mũi nổi đầy
vạch đen… Làm khó anh ta một hơi suy nghĩ nhiều như vậy… Hay là tên này sớm đã
có âm mưu từ trước!
Cô mắt đẫm lên, run rẩy
hỏi: “Tôi có một yêu cầu được không?”
“Nói.”
“Điều thứ nhất, có thể
sửa lại được không? Chẳng lẽ anh không biết là tôi rất chán ghét, buồn nôn hay
sao?” Đối với kẻ thù phải lấy lý lẽ lay động tâm tình.
“Ừm…”
“Được không?” Mộc Cận
thấy tia hy vọng.
Thế nhưng Bạc Tam rõ ràng
không muốn cho cô cơ hội phát huy, vung tay lên: “Không được.”
Mộc Cận một lần nữa mặt
nổi đầy vạch đen… Buồn bã ai oán nhìn Bạc Tam, thế mà Bạc Tam còn có thể vuốt
vuốt tóc cô: “Trên đời không có việc gì khó. Đói bụng chưa, chúng ta đi ăn
cơm.”
Mộc Cận đưa cổ tay lên
nhìn, mười giờ rưỡi sáng. Cô nét mặt tối sầm: “Không đói, muốn đi tự anh đi
đi.”
Bạc Tam nhướn mày, vẻ mặt
nghi hoặc: “Sao cơ?”
Cô giả vờ bình tĩnh: “Bây
giờ đâu phải lúc ăn cơm, để sau, chẳng may cùng đi ra bị người khác nhìn thấy
thì làm sao?”
Nói đến đây, Mộc Cận mới
nhớ ra mình vẫn còn đang ở trong thang máy, ngẩng đầu nhìn lên đã thấy bảng
điện tử hiển thị tầng triệt, lại phải lộn lên một lần nữa. Còn phải đến bộ phận
tiêu thụ! Mộc Cận thầm than một tiếng, chỉ chỉ vào nút số: “Tôi muốn lên tầng
mười bảy.”
Bạc Tam lại đưa tay ấn
nút gần đó, cửa thang máy mở ra, thẳng tay kéo Mộc Cận dẫn ra ngoài.
“Điều thứ ba, khi anh cần
phải vô điều kiện phục tùng mọi yêu cầu của anh. Anh mới nói một lần, em làm
sao đã quên rồi?” Bạc Tam nhàn nhạt mà nói, “Mộc Cận, xem ra anh cần phải nhấn
mạnh sâu thêm ấn tượng của ba quy tắc này đối với em.”
Có thể tưởng tượng được
một nam thanh niên lớn tuổi, bề ngoài giống như thiếu niên anh tài uy vũ phi
phàm, mời khách ăn cơm lại có thể đưa đến nhà hàng KFC không? Càng khiến người
ta tức lộn ruột chính là, người bị mời lại là một thiếu nữ như hoa như ngọc,
như bách hợp trong hang núi, chính là diệu linh thiếu nữ.
Mộc Cận ngồi trên ghế,
đối với vẻ mặt cười cượt lâu không bị ăn đòn của người nào đó, chỉ biết im lặng
khóc ròng, cộng thêm YY chính mình hóa thân thành thiếu nữ xinh đẹp vô địch vũ
trụ ôm chặt lấy băng ghế.
Tôi đâm, tôi đâm, tôi đâm
đâm đâm!
Đại khái là biểu cảm của
cô quá nghiêm túc và trang trọng