Disneyland 1972 Love the old s
Hoa Và Bướm

Hoa Và Bướm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326222

Bình chọn: 9.00/10/622 lượt.

n chưa

kịp nói, chỉ thấy nữ sinh trước mắt hơi quay sang anh khẽ gật đầu, một câu cũng

không nói, lại cắm đầu chạy về phía trước.

Sau đó Bạc Tam quay đầu

nhìn nam sinh xui xẻo kia, chỉ thấy cậu ta đang cúi người, tay ôm bắp chân

không nhúc nhích, rõ ràng là vô cùng đau đớn. Bạc Tam lắc đầu thở dài, thế này

chẳng may chệch lên trên một chút, cao hơn một chút, sinh hoạt sau này phải làm

thế nào đây…

Vừa nghĩ, anh tự nhiên

bật cười một tiếng.

Vẻ mặt anh quá thất thần,

bạn gái bên cạnh không chịu được, nũng nịu ỏn ẻn lắc lắc cánh tay anh: “Tam thiếu

gia…”

Bạc Tam khẽ nhíu mày,

Trần Doãn Càn chết tiệt, đưa bạn gái đi tiệc tùng phải tự mình chịu trách nhiệm

đưa về mới đúng, làm sao lại coi anh như bảo mẫu miễn phí của cậu ta chứ?

Nhưng nghĩ thì nghĩ,

phong độ vẫn như trước không đổi. Bạc Tam nhìn bạn gái bên cạnh cười cười:

“Thật xin lỗi, Trần Doãn Càn thật sự uống quá say. Hôm khác sẽ bảo cậu ta chịu

tội với Lý tiểu thư.”

Ánh mắt Lý Văn Nhã khẽ

dao động, lướt qua mặt Bạc Tam, mím môi mỉm cười, trái lại rất thông minh: “Lái

xe cẩn thận.”

Lúc đưa mắt nhìn Lý Văn

Nhã lên lầu, Bạc Tam lại nghe thấy một tiếng hô to của nam sinh xui xẻo kia:

“Mộc Cận!”

Đúng thật là kinh thiên

động địa, khờ dại khiến cho người ta không khỏi lắc đầu thở dài.

Bạc Tam khẽ thở dài, mở

cửa xe ngồi vào, đuôi mày hơi lay động, Mộc Cận?

Cái tên này, thật là thú

vị.

Vốn chỉ là bèo nước gặp

nhau, ai có thể nhớ rõ một người là bèo nước gặp nhau cũng không tính? Nhưng

bốn năm tháng sau, anh đã gặp lại cô.

Trong vòng bốn năm tháng

này đã xảy ra bao nhiêu sự việc, nhiều đến nỗi khiến anh cảm thấy tâm tư và sức

lực đều mỏi mệt, thực sự không nghĩ còn có thể nhiều hơn nữa.

Nhưng mà lại một lần nữa

gặp lại cô.

Đêm mùa hè hơi lạnh, Bạc

Tam vốn chỉ đi ăn cơm cùng Trần Doãn Càn, kết quả ăn được một nửa, người đẹp

mới quen của Trần Doãn Càn gọi điện thoại đến, khóc thảm thiết đòi cậu ta phải

qua ngay. Bạc Tam một mình ăn cơm cũng chẳng có gì vui, vì thế liền đi cùng cậu

ta.

Ở một nơi không biết,

cũng không quen biết ai.

Nhưng cô lại bị Trần Doãn

Càn để ý.

Trần Doãn Càn tự xưng là

cao thủ, trong mắt chỉ nhìn thấy người đẹp, nhưng cậu ta thấy người đẹp kia

được mấy lần, người bình thường căn bản không thể lọt vào mắt cậu ta. Cho nên

lúc cậu ta mở miệng gọi người, Bạc Tam chỉ hơi kinh ngạc, thực sự cũng không để

tâm.

Không ngờ Trần Doãn Càn

không để yên, mặt dày mày dạn đều đem ra dùng hết, đây rốt cuộc là người đẹp

như thế nào?

Bạc Tam hiếu kỳ, kết quả

lại bị ăn một cái tát.

Một cái tát này đã hoa lệ

trở thành bàn tay thục nữ đầu tiên mà Bạc Tam tiếp nhận trong suốt hơn hai mươi

năm cuộc đời.

Lại là cô.

Cô gái này sao mà bạo lực

thế? Ý nghĩ trong đầu lần trước lại một lần nữa bật ra.

Trán đầy đặn, lông mày

mảnh khảnh, đôi mắt chớp chớp rõ ràng đang bối rối, lông mi dày như một chiếc

bàn chải nhỏ, ngay cả dưới ánh đèn yếu ớt cũng có thể trông thấy rõ ràng. Xinh

đẹp, thực sự xinh đẹp, nhưng cô đánh bại anh không phải với vẻ xinh đẹp này, mà

là vẻ quật cường.

Rõ ràng đã sợ muốn chết

nhưng lại làm ra vẻ liều chết cũng không chịu thừa nhận. Đôi mắt đã sáng long

lanh muốn khóc, nhưng khóe miệng lại vẫn nhếch lên cong cong, không mảy may

chịu thả lỏng.

Nhưng dáng vẻ này của cô…

Lại quen thuộc dường như đã gặp ở đâu đó.

Rốt cuộc là ở đâu?

Trong nháy mắt, Bạc Tam

rơi vào mơ hồ. Gần như vô ý thức, buột miệng nói ra: “Mộc Cận?”

Nhìn thấy vẻ mặt mờ mịt,

nghi hoặc của cô, Bạc Tam đột nhiên nhớ ra là quen thuộc ở chỗ nào.

Hóa ra là cô.

Khóe miệng Bạc Tam khẽ

cong lên, nới lỏng cánh tay cô.

Gần như ngay trong khoảnh

khắc đó, anh đã hạ quyết tâm.

Không phải thì thôi, nếu

thật sự là đúng, vậy thì hãy để cho cô nếm thử cái gì gọi là đau đớn tận tâm

can, cái gì gọi là ruột gan đứt từng khúc!