h như vậy?”.
Tôi chăm chú ngắm nghía
con búp bê bằng ngọc, phát hiện quả nhiên hơi giống mình, lòng rất vui, sực nhớ
lời chàng vừa nói, ngẫm nghĩ: “Thế thì phải kiên định một chút vậy, tối nay
chàng không nên ngủ trên giường nữa, ngủ dưới đất đi”.
Mộ Ngôn: “...”.
Tôi cảm thấy tôi nên làm
nghề bán mộng, cái nghề này nghe vừa thần bí vừa cao sang, nhưng những việc làm
gần đây chẳng việc nào liên quan đến bán mộng, những việc đã làm chỉ loanh
quanh ngoài rìa câu chuyện mà thôi.
Mấy ngày trước tình cờ
gặp Quân Vỹ, từ ngày xưa Quân Vỹ luôn cho rằng nhất định có ngày tôi sẽ trở
thành Bách Hiểu Sinh(5), cái gì cũng biết, mở một phòng thám tử tư, chuyên điều
tra phá án, cho rằng vừa hoạt động đã có thể nổi tiếng khắp Cửu Châu.
Tôi nghĩ tương lai thế
nào quả thực khó đoán, quan trọng là hiện tại, tôi phải làm thế nào để biết
Công Nghi Phỉ rốt cuộc đang nghĩ gì? Để Quân Vỹ đi quyến rũ có vẻ không ổn,
Công Nghi Phỉ hình như không có hứng thú về khoản đó... không, hay là để anh ta
đi quyến rũ phu nhân Công Nghi Phỉ?
Tôi trằn trọc trên
giường, suy nghĩ nên nói thế nào để Quân Vỹ đồng ý làm việc này, một tia sáng
lóe ra trong đầu, đột nhiên nghĩ ra một câu thuyết phục rất thần kỳ, vội vàng
xuống giường ghi ra giấy.
Mộ Ngôn đang ngồi tựa đầu
giường đọc sách, tóc để xõa, mình vận áo ngủ bằng tơ, một chân hơi co chắn ở
mép giường. Tôi nhón chân nhón tay đang định bò qua chân chàng, bị chàng kéo
lại, ngẩng đầu khỏi trang sách, “Đứng ngồi không yên như vậy hình như đã khỏe
hẳn rồi?”.
Tôi đỏ mặt, giả bộ đau
khổ ho hai tiếng, giọng yếu ớt: “Chưa, chưa đâu...”. Nhưng vẫn muốn xuống
giường, quả thực tôi nhớ rất kém, lúc này không ghi lại, sáng mai ngủ dậy có
khi lại quên. Nhân lúc chàng không để ý lại lén nhích dần về phía cuối giường.
Chàng làm như không nhìn
thấy động tĩnh của tôi, tay vẫn giở sách, đột nhiên hỏi: “Chuyện của Công Nghi
Huân em nhất định phải quan tâm?”.
Tôi ngớ người: “Sao chàng
biết em quan tâm?”.
Chàng bật cười nhìn tôi:
“Em có gì mà tôi không biết?”.
Tôi bĩu môi: “Chuyện hồi
nhỏ của em chàng không biết”.
Chàng gập sách, co chân
lên, tay chống cằm: “Vậy em kể ta nghe”.
Nếu bình thường tôi đã
phấn khởi chuyển hướng câu chuyện, nhưng lần này thì khác.
Tôi nhìn thấy Công Nghi
Huân giống như nhìn thấy bản thân mình, không thể tưởng tượng, nếu trong ngực
không có viên giao châu, cho dù tôi có thể phục sinh cũng chỉ có thể là hồn ma
nhập vào thân xác, không biết gì về cuộc đời trước của mình, không nhớ được Mộ
Ngôn cũng như cô ấy không nhớ được Công Nghi Phỉ.
Tôi gục đầu vào gối Mộ
Ngôn, khẽ nói: “Em muốn giúp Công Nghi Huân. Có lẽ em là người duy nhất trên
đời có thể giúp được cô ấy, chàng nghĩ xem, nếu ngay em cũng không chịu giúp cô
ấy, nếu có ngày em cần ai đó giúp nhưng người duy nhất có thể làm được lại
không bằng lòng giúp thì biết làm sao?”.
Nến cháy to, bóng lửa
chập chờn hắt lên bức bình phong, yên lặng rất lâu, tôi cảm thấy có lẽ không
thuyết phục được chàng, giọng chàng từ trên đầu vọng xuống: “Để em vất vả ngược
xuôi như vậy chi bằng tôi nói cho em biết”.
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu,
nhìn thấy chàng nghiêng người thổi nến ở đầu giường, trước giường chỉ còn ánh
trăng, chàng quay người kéo tôi vào chăn, đắp cẩn thận, chuẩn bị cho giấc ngủ
xong xuôi, mới chậm rãi nói: “Chuyện Công Nghi Huân được nhập hồn hai năm trước
do Trần thế tử Tô Dự giúp, có lẽ em đã biết”.
Đầu tôi gối lên cánh tay
chàng gật gật tỏ ý biết.
Chàng hỏi: “Theo em tại
sao Trần thế tử Tô Dự lại giúp cô ấy?”.
Tôi đáp: “Nghe nói Ung
Cẩn công chúa, thân mẫu của Công Nghi Phỉ là tiểu muội của Trần vương, vợ chồng
Công Nghi Phỉ tính ra là biểu huynh, biểu tỷ của Tô Dự”, lại tiếp, “... nhưng
điều đó cũng chưa đủ, vương gia không giống thường gia, đâu có sự giúp đỡ thân
thích đơn giản như vậy”.
Chàng tỏ ra tán đồng: “Em
nói đúng, vương gia không có sự giúp đỡ thân thích đơn giản như vậy. Tô Dự chịu
giúp Công Nghi Huân là bởi vì mấy ngày trước khi Công Nghi gia xảy ra sự biến,
nhận được thư của cô ấy, trong thư gửi kèm bí thuật đúc kiếm gia truyền của
Công Nghi gia, cô ấy trả công bằng cái đó, muốn Tô Dự nghĩ cách để cô ấy tái
sinh. Muốn sống một cuộc đời nữa để báo đáp Công Nghi Phỉ. Giá trị của bí thuật
đúc kiếm bằng mấy tòa thành, Tô Dự đồng ý vụ trao đổi này, lấy tài sản trị giá
bằng một tòa thành mời thuật sĩ cao tay bỏ thời gian năm năm khiến cô ấy tái
sinh, đưa trở về bên Công Nghi Phỉ”.
Đám sương mù lẩn quất
trước mắt cơ hồ cuối cùng hé ra một tia sáng, nhưng nghĩ lại cảm thấy không ổn,
tôi ranh mãnh liếc chàng: “Đây là chuyện cơ mật, sao chàng biết rõ thế?”.
Chàng cười: “Chuyện này
đương nhiên do tôi làm”.
Thấy tôi không có ý bắt
bẻ, lại tiếp: “Tái sinh là chuyện không dễ, ngay thuật sĩ cũng không dám chắc,
cho nên chuyện này phải giấu Công Nghi Phỉ. Vốn tưởng lúc đó chỉ cần đưa người
đến trước mặt anh ta, sẽ là một niềm vui bất ngờ to lớn đối với anh ta, không
ngờ năm năm sau, Công Nghi Phỉ đã không nhận ra cô ấy”.
Tôi kinh ngạc: “Sao có
thể, mới nă