XtGem Forum catalog
Hoa Thiên Cốt

Hoa Thiên Cốt

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216213

Bình chọn: 8.00/10/1621 lượt.

môn phái, thần khí được coi là bảo vật trấn môn, nhưng luôn có yêu ma bụng dạ khó lường muốn cướp đi, để Yêu Thần xuất thế.”

“Trường Lưu Sơn cũng có?”

“Đương nhiên.”

“Nhưng hẳn sẽ không sao đâu, dù gì vẫn còn mười lăm món, khó có thể tập hợp đủ được. Chúng tiên nhân lợi hại như vậy, dù Yêu Thần thật sự xuất thế, bao nhiêu thần tiên ở đấy chẳng lẽ lại không áp chế được ư? Phong ấn nó như lần trước là được rồi.”

Đông Phương Úc Khanh nhìn nàng cười, nhưng nụ cười vốn dĩ thoải mái vui vẻ không biết tại sao giờ phút này lại có vẻ kỳ dị khó hiểu.

“Thiên Cốt, thế gian này đã không còn Thần nữa rồi!”

Hoa Thiên Cốt đờ người, gì mà thế gian này đã không còn Thần nữa rồi, hắn có ý gì?

Không có thế giới của Thần…

“Các thần tộc thượng cổ thường tranh đấu với nhau, rất ít tộc còn tồn tại được. Cuối cùng Yêu Thần xuất thế, vì tiêu diệt yêu ma khắp nơi cộng thêm việc phong ấn Yêu Thần, Thần giới chỉ còn một vị. Vị thần cuối cùng dùng máu thịt của mình bồi đắp lại thế giới do chiến tranh mà chỉ còn là một đống hoang tàn, sau đó cũng mất đi.”

“Thiên Cốt, nàng cũng biết lòng người đáng sợ thế nào, yêu ma cứ thế sinh sôi nảy nở, đến thần tiên cũng không thể áp chế. Tại sao sự trở về của Yêu Thần lại gây hoang mang như vậy, là bởi dù Nhân giới và Tiên giới liên thủ cũng không thể mạnh bằng Thần giới. Cho nên Yêu Thần trở lại chẳng khác nào tận thế. Chúng ta không cách nào tránh khỏi, chỉ có thể kéo dài từng ngày, cố gắng đẩy lùi ngày đó lại, nghĩ biện pháp khắc chế hoặc phong ấn nó, mà mười sáu món thần khí thượng cổ kia, chính là mấu chốt của mấu chốt.”

Hoa Thiên Cốt ngẩng đầu nhìn hắn, có rất nhiều điều nàng không hiểu, nhưng đột nhiên người lại nổi da gà, chỉ vì Yêu Thần mà cả Thần giới bị diệt ư? Nghĩ là hiện giờ Lục giới chỉ còn lại Ngũ giới, cái gì mà thần tiên thần tiên, trên đời này căn bản không có kẻ vừa sinh ra đã là thần, chỉ có người tu luyện thành tiên…

“Vậy, chẳng phải là lúc nào cũng có thể xảy ra chiến tranh sao?”

“Phải, nhanh thì tháng sau, chậm thì mấy chục năm sau. Cái này phụ thuộc vào sự bảo vệ thần khí của các tiên giả. Nhưng thiên mệnh không thể tránh… Yêu Thần sớm hay muộn cũng sẽ xuất thế.”

“Thật đáng sợ…”

“Dù thế nhưng cũng không thể để yên như vậy. Ngày mai ta phải về gấp, không thể đưa nàng đi được. Nếu nàng cứ đi thế này nhất định không tới kịp Quần Tiên yến, hay cưỡi ngựa đi!”

“Hả? Nhưng ta không biết cưỡi ngựa…”

“Mai ta sẽ dạy nàng.”

“Huynh dường như cái gì cũng biết ấy.” Hoa Thiên Cốt ngưỡng mộ nhìn hắn.

“Ha ha, nàng còn gì không biết, có thể hỏi ta.”

“Đúng rồi, này.” Hoa Thiên Cốt đột nhiên nghĩ ra, đưa sợi dây chuyền cho hắn xem, “Đây là vật có thể phá bùa chú Dị Hủ Quân đưa cho ta, gần đây luôn nóng lên, đôi khi tối đến còn phát sáng nữa, sao lại thế? Lãng ca ca bảo ta đừng đeo, nói không phải là vật tốt. Ta cũng không biết, huynh xem xem…”

“Thiên Thủy Tích sao? Nóng lên?” Đông Phương Úc Khanh vừa cầm xem vừa nhếch miệng.

“Nàng có thấy cái hồng hồng trong đấy không?”

“Có thấy…”

“Đây là linh trùng dùng bí thuật của Dị Hủ các cấy vào.”

“A? Trùng? Giống như kiểu hạ cổ sao?”

“Không phải, trùng này và cổ trùng khác nhau, nó có rất nhiều tác dụng, cũng có rất nhiều loại. Dị Hủ các đôi khi sẽ cấy nó vào đối tượng để thám thính tin tức, hoặc là để giết người.”

“Thật khủng khiếp…” Hoa Thiên Cốt sợ hãi lui lại hai bước. Không ngờ mình vẫn mang nó trên người lâu như vậy.

“Không sao, đây chỉ là linh trùng bình thường, nó hút máu nàng để thành hình và sẽ chỉ nghe lời nàng, có một ít pháp lực, nhưng không thể nói là lợi hại. Nàng đi một mình, trên đường có sủng vật làm bạn cũng không tồi. Có đao không?”

“A? Hả? Có liềm.” Hoa Thiên Cốt lấy liềm giắt bên hông xuống.

Đông Phương Úc Khanh mỉm cười, cắt một đường trên tay Hoa Thiên Cốt.

“Đau…”

Hắn nhỏ máu xuống Thiên Thủy Tích, máu bị hút vào rất nhanh.

“Làm thế này sâu mới có thể phá kén chui ra.”

Hoa Thiên Cốt nhìn không chớp mắt, thật sự có thể nở thành trùng ư?

Một lát sau, Thiên Thủy Tích đỏ bừng rồi bắt đầu xuất hiện vết nứt y như quả trứng đang nở, một con sâu trong suốt nhỏ hơn ngón út đang cố sức chui ra, trên thân còn vài sợi tơ máu, vừa giãy giụa vừa bò lổm ngổm.

“A! Ra rồi! Trời ơi!” Hoa Thiên Cốt kinh ngạc nhìn con sâu nhỏ, kích động hoa chân múa tay. Đây là con sâu của nàng sao?! Nàng có thú cưng của riêng mình rồi!

Con sâu nằm trên tảng đá vừa thở vừa nghỉ ngơi, cả người mềm nhũn núc ních toàn thịt, thật khiến người ta muốn bóp thử xem sao. Thân nó trong suốt, cực kì đẹp. Một lát sao, sâu nhỏ cố sức ngẩng đầu lên, mở hai mắt tin hin ra, chớp chớp nhìn hai người trước mặt rồi đột nhiên mở miệng gọi: “Cha, mẹ…”

“A!” Hoa Thiên Cốt thét lên kinh hoàng, lùi ra sau hai bước, ngã phịch xuống đất. Có lầm không trời?! Nó nói chuyện kìa!

Đông Phương Úc Khanh cười ngặt nghẽo, đưa một ngón tay trắng như bạch ngọc ra sờ đầu chú sâu bé bỏng, thật là đứa bé ngoan, tinh mắt lắm!

“Tại sao… tại sao sâu lại biết nói?” Hoa Thiên Cốt vẫn chưa hoàn hồn nhìn cảnh tượng hãi hùng này.

“Nó là yêu tinh, đương nhiên nói được.”

“Nhưng