ko dám lớn tiếng nữa
Tiêu Ngự Phi nhìn Huyên Huyên trong lòng nói “Con nít mà!! Khó tránh
mau quên, hơn nữa Huyên Huyên so với các bạn đồng trang lứa lại rất hiểu chuyện nghe lời”
Người phục vụ đứng bên cạnh nhìn, đã quên mất mình muốn làm gì, bởi
vì nàng hiện tại mới nhìn rõ, nam nhân siêu đẹp trai ôm đứa bé này, nàng nhìn rất quen mắt, nhưng lại ko nghĩ ra là đã gặp qua
Lôi Dĩnh cũng ko nói gì thêm, đi đến chỗ Minh Thiên Mạch đang ngồi , để lại người phục vụ háo sắc, vẫn còn đứng nguyên một chỗ
Đợi cho bọn họ đi xa, nàng mới lấy lại tinh thân , hướng bốn phía
khom lưng 1 chút, rồi mới nhớ đến trách nhiệm của mình, ở trong này
thường xuyên có thể nhìn thấy nam nhân anh tuấn, nhưng nam nhân có mị
lực vừa rồi kia nàng là lần đầu tiên gặp , ai…….., đáng tiếc, hắn đã là
gươm có chủ
Lôi Dĩnh cùng Lôi Tử Huyên ngồi một bên, mà Minh Thiên Mạch và Tiêu
Ngự Phi lại ngồi đối diện các nàng, Tiểu Huyên Huyên cũng ko dám nói gì
nữa, bởi vì sợ mẹ lại tức giận như vừa rồi
“Tiểu Huyên Huyên sao chưa gọi ba nuôi? Có phải một tuần ko gặp mặt,
con đã đem ba nuôi quên sạch sẽ rồi??” Minh Thiên Mạch chống tay lên
bàn, đầu dựa vào 1 bàn tay, nhìn Lôi Tử Huyên đối diện ai oán nói
Lôi Tử Huyên quay đầu cẩn thận liếc mắt nhìn Lôi Dĩnh một cái , nhưng nàng ko có nhìn lại nó, mà ánh nhìn vẫn chăm chú vào menu, nó đành nhìn về phía Thiên Mạch, nhỏ giọng nói :”Ba Mạch………….” lần này nó đã đem lời nói của Lôi Dĩnh nhớ thật kỹ, ở nơi này ko thể lớn tiếng nói giận, nếu
ko mẹ sẽ giận
Tiêu Ngự Phi bị hành động vừa cẩn thận lại vừa đáng yêu này của nàng
làm cho tức cười, thu hồi tầm mắt đặt trên người Lôi Dĩnh “Em xem, bị em nói 1 câu,bé con của chúng ko dám lớn tiếng nói chuyện nữa”
“Đây là phép lịch sự, từ nhỏ phải được dạy dỗ” Lôi Dĩnh ko để ý tới
lời của hắn, nói ra suy nghĩ của mình, lịch sự rất quan trọng
Minh Thiên Mạch như trước vẫn nhìn Lôi Tử Huyên, nàng vẫn cúi cái đầu nhỏ, không biết đang làm gì, nhẹ nhàng, hắn vươn tay vuốt ve đầu nàng
nói “Tiểu Huyên Huyên, còn chưa nói nhớ cha nuôi phải ko?”
Lôi Tử Huyên ngẩng đầu ngước nhìn ánh mắt cưng chìu của hắn, tiện đà
nhỏ giọng trả lời “Muốn………..”nói xong liền cúi đầu , tay nhỏ bé đan vào
một chỗ
Minh Thiên Mạch ngồi thẳng người, nhìn Lôi Dĩnh, Tiêu Ngự Phi cũng nhìn nàng
Lôi DĨnh ngừng lại động tác lẩm nhẩm, bị hai ánh mắt gắt gao nhìn
mình chăm chăm, nàng rất ko thoải mái, giương ánh mắt trừng bọn họ 1
cái, mới nhẹ nhàng quay sang Lôi Tử Huyên bên cạnh nói “Được rồi, mẹ ko
giận, Huyên Huyên phải nhớ kỹ, lần sau ko được như vậy nữa!!”
“Mẹ thật ko tức giận sao??” Lôi tử Huyên quay đầu chớp mắt to nhìn nàng hỏi
Lôi DĨnh tay vuốt vuốt tóc nàng , cười nói “Thật”
Lôi Tử Huyên lúc này mới giống như vừa uống được thuốc an thần, rời
khỏi chỗ ngồi, lướt qua Lôi Dĩnh, sau lại hướng vào lòng Minh Thiên
Mạch, toàn bộ động tác rất lưu loát liền mạch, tay nhỏ bé gắt gao ôm lấy cổ Minh Thiên Mạch, nàng ngước đầu ngọt ngào nói “Huyên Huyên nhớ………nhớ ba Mạch lắm lắm…………”
Lôi Dĩnh buồn cười nhìn hình ảnh này, mà Tiêu Ngự Phi cũng mở to hai
mắt nhìn, không ngờ tiểu Huyên Huyên lại thân với hắn như vậy, trong
lòng nổi lên chút chua xót
“Ba Mạch cũng rất nhớ Huyên Huyên a!!” Minh Thiên Mạch cười nói, hắn
biết chuyện Huyên Huyên rất thân với hắn, cho nên hắn muốn bắt lấy cơ
hội này, có lẽ nàng sẽ chấp nhận mình
“Các người đừng ở chỗ này diễn cha con tình thâm nữa, ăn cơm nhanh
chút đi!! Sắp chết đói rồi” Tiêu Ngự Phi ngồi bên cạnh nhìn cũng nhìn ko được nữa, lên tiếng nói
“Ha………..xem ra có người nào đó đang ghen a!” Minh Thiên Mạch cười
nói, nhưng tầm mắt như trước vẫn đặt ở trên người tiểu Huyên Huyên, tay ở trên người nàng chọc lét
Lôi Tử Huyên xoay xoay thân nhỏ, miệng cũng “ha ha” cười ko ngừng
“A……….Ngự Phi, chúng ta thuận tiện gọi cơm” Lôi Dĩnh cười nói, lập tức vẫy vẫy bồi bàn gọi cơm
Ở trong xe đang phát chương trình : ca khúc tình yêu, Lôi Tử Huyên an ổn ngủ trong lòng Lôi Dĩnh, khóe miệng còn vương lại nụ cười ngọt ngào
Lôi Dĩnh và Minh Thiên Mạch rất chăm chú nghe, âm nhạc trữ tình chậm
rại thẳng tiến vào lòng họ, khiến cả cõi lòng nỗi gợn sóng ti ti
Rốt cuộc nước mắt cũng ko dễ dàng chảy xuống, rốt cuộc em cũng đã hiểu được tình cảm của anh
Thời gian còn lại chỉ có thể bất đắc dĩ đem tình yêu của em chôn vùi vào tuyệt vọng
Rốt cuộc em đã thôi nhớ anh, rốt cuộc nỗi nhớ cũng chậm rãi biến mất vào biển người
Rốt cuộc cũng chỉ thể đối với tình cũ nói lời tạm biệt bằng cõi lòng trống trải hoang vu
Yêu hay không yêu, sao lại bất đắc dĩ như vậy, tình cảm của chúng ta có phải là một tương lai xa xỉ hay ko
Mọi chuyện xin đừng lặp lại nữa, em sẽ nhắm mắt để trời an bài
Yêu hay không yêu, nói ra sẽ hiểu được, xin đừng đem em đẩy mạnh vào vực sâu ko đáy
Lòng đã rõ, tình kia sẽ ko quay về, thế giới của em chỉ còn lại tro tàn của mối tình cũ
Không khí có chút tĩnh lặng, Lôi Dĩnh nhìn về cửa sổ “CD này lần trước anh mua ở cửa hàng ghi âm sao?” Lôi DĨnh thuận miệng hỏi
“Ừ, thích ko?” Minh Thiên Mạch hỏi
“Có chút thương tâm” Lôi Dĩnh không quay
