chữ như sét đánh này, tiến thẳng vào lòng hắn, nàng dám mang bóng chạy sao?? Có đứa con của hắn, cũng không cho hắn biết?? Có phải nàng
đã sớm có dự tính rời đi hay không, cho nên ngay từ đầu không muốn cho
hắn biết
Cao Di Tĩnh nhìn hắn mặt mày càng ngày càng âm trầm, không khỏi rùng
mình một cái, nắm tay con trai, không tực giác vội vàng đi lên, đứng bên cạnh hắn áp lực thật lớn a! “Ách……..chuyện này! Nếu không có việc gì,
tôi đi trước , đúng rồi, thay tôi hỏi thăm học muội, có rảnh kêu nàng
gọi cho tôi”
Nói xong , nàng vỗ vỗ vai con trai, ở tay con trai nói nói cái gì,
sau đó đứa bé lại gật đầu, ngọt ngào nói “Thúc thúc, tạm biệt” rồi cùng
Cao Di Tĩnh rời đi
Cung Thần Hạo nhìn theo bóng lưng các nàng rời đi thật lâu vẫn chưa
lấy lại bình tĩnh, có lẽ nếu nàng không đi, đợi mấy tháng nữa, là hắn có thể cùng nàng chào đón cục cưng rồi
Lấy điện thoại đi động ra, hắn gọi về nhà
“A lô”
“Lưu thẩm, mẹ tôi có ở nhà không?”
“Thiếu gia a! Có, phu nhân đang ở trên lầu, tôi đi gọi, cậu chờ một lát nha!” Lưu thẩm buông điện thoại xuống rồi chạy lên lầu
Cung Thần Hạo đợi 2 phút sau, lại nghe được giọng nói quen thuộc “A lô, mẹ, là con”
” Đã tìm được tiểu Dĩnh?” Câu đầu tiên Liễu Tình mở miệng là hỏi điều này
“Mẹ, Lôi DĨnh có phải đã mang thai không?” Cung Thần Hạo không để ý đến lời của nàng, liền lập tức hỏi
“Ách…………..đúng vậy a!! Con không biết sao?” Liễu Tình có chút kinh
ngạc, chuyện nàng mang thai, đang lẽ hắn phải là người đầu tiên biết mới đúng a!!
“Tốt lắm, mẹ, không có việc gì, Lôi DĨnh, con nhất định sẽ tìm nàng
trở về, còn nữa, chuyện lần trước, con ăn nói có hơi nặng nề, mẹ thay
con hướng ông nói lời xin lỗi” Cung Thần Hạo đã có được đáp án hắn muốn, đối với thắc mắc của mẹ, hắn đánh trống lãng , không để cho nàng nhận
thấy được cái gì
“Được như vậy thì tốt lắm, mẹ sẽ chờ tin tức của con nha” Liễu Tình nhẹ nhõm, coi như hắn có chút lương tâm
“Ừ, vậy con cúp máy trước” Nói xong, liền cúp điện thoại, Cung Thần
Hạo đi ra khỏi tòa nhà lớn, chủ ý trong lòng đã có, hắn không tin, lấy
thực lực của hắn, chỉ một tiểu nữ nhân, không có lý do nào lại không
tìm ra
“Cám ơn” Lôi Dĩnh nhìn nam nhân đối diện dịu dàng nói, nếu không phải nhờ hắn, nàng hiện tại cũng không nhẹ nhàng như vậy
“Từ lúc đưa em vào cái nhà này, em đã nói với anh tổng cộng được bốn
mươi bảy tiếng “Cám ơn” ” Nam nhân nhấp một ngụm trà cười nói
Lôi Dĩnh cũng cười theo “Anh nhớ cũng thật rõ” Hắn lúc nào cũng có thể làm nàng cười “Đúng rồi, anh chừng nào thì về nước?”
“Sao vậy? Muốn đuổi anh đi?” Nam nhân hơi hơi nhíu mày, làm bộ nghiêm túc hỏi
Lôi Dĩnh thấy vẻ mặt nghiêm túc của hắn , vội vàng nói “Không…….không có, ý của em……….em………….em muốn nói là , công tay anh lớn như vậy, hắn
là sẽ có rất nhiều việc, em đã làm phiền đến anh, nếu chậm trễ công việc của anh nữa, em sẽ còn nợ anh nhiều hơn”
“Em không nợ anh cái gì cả, giúp em là anh tự nguyện” Nam nhân nói
nói, thật ra lúc nàng tìm hắn giúp đỡ cũng khiến hắn giật mình qua,
nhưng nhiều nhất vẫn là hưng phấn, bởi vì nàng đã nghĩ đến hắn, điều này cũng đủ cho hắn vui vẻ rồi
“Ngự Phi ca” Lôi Dĩnh thật không biết nên nói gì với nam nhân trước mặt này
“Được rồi, uống xong một lát nữa anh sẽ dẫn em đi mua đồ dùng mấy
ngày nay, một mình ở nước ngoài, cuộc sống sẽ rất vất vả” Tiêu Ngự Phi
nói, thật ra hắn muốn giúp nàng, nhưng đều bị nàng chăm chăm cự tuyệt,
tiểu nữ nhân này thật kiên cường
“Anh sai rồi, em không có một mình” Bàn tay Lôi DĨnh tự giác phủ lên
bụng, ánh mắt cũng nhìn về phía bụng mình, nàng không phải đơn độc một
mình, nàng còn có cục cưng, cục cưng sẽ ở cùng nàng
Tiêu Ngự Phi sửng sốt một chút, theo tầm mắt của nàng , dừng lại trên bụng, lúc này mới hiểu rõ lời nàng nói “Em mang thai?”
“Ừ, bốn tháng rồi” Lôi Dĩnh ngẩng cổ, cười nói
“Vậy………hắn có biết không?” Tiêu Ngự Phi có chút không thể tin được,
nàng không biết, một người phụ nữ mang thai sẽ rất vất vả sao?
“Hắn………em không nói cho hắn, vốn em định cùng hắn nói, nhưng hiện tại em không cần làm, đứa bé này em sẽ chăm sóc nó, tuy rằng có chút mệt,
nhưng mà ít nhất em tự do , như vậy cũng hạnh phúc” Có lẽ nàng lựa chọn
con đường này cũng không bằng phẳng, nhưng nàng sẽ dũng cảm bước tới
“Em có nghĩ tới hay không, nếu em đem chuyện mang thai thông báo cho
Hạo, có lẽ hắn sẽ thay đổi” Tiêu Ngự Phi nhìn nàng nói, tuy hắn yêu
nàng, nhưng cũng hi vọng nàng sẽ hạnh phúc
“Có lẽ??Sự thật đã không thể thay đổi, em thấy hiện tại phải kiên
định” Lôi Dĩnh thấy thông suốt vô cùng, chuyện nàng không muốn nhớ , có
lẽ bởi vì tính khả thi là vô cùng lớn , cuộc sống cần gì phải buồn rầu,
dễ dàng sống tiếp cuộc sống sau này mới là điều chính yếu
Tiêu Ngự Phi nghe nàng nói thế, cũng không hỏi lại nhiều lần nữa, như vậy cũng tốt, không phải hắn sẽ có nhiều cơ hội hơn sao? Hắn phải nắm
chắc cơ hội lần này mới tốt
“Ừ , đúng rồi, em giúp em như vậy, hắn có biết không??” Lôi DĨnh biết hắn vào Hạo là bạn bè tốt, về sau , chạm mặt Hạo, hắn có cảm thấy có
lỗi với Hạo hay không?? lúc trước nàng quyết định