ở lầu 9, chị ở lầu 3″ Lôi Dĩnh giải thích nói
“Thật vậy a!! Trùng hợp quá, sao chị lại ko chạm mặt em ta!!?” Cao Di Tĩnh cười nói
“Đúng vậy a!!”
“Tiểu Dĩnh, em ngồi xuống trước, có muốn uống gì ko? Cà phê hay nước trái cây” Cao Di Tĩnh buông đồ trong tay, đóng cửa lại, hỏi
“Nước trái cây đi” Lôi DĨnh trả lời
“Vậy em ngồi đợi chút” Cao Di tĩnh nói xong, liền lắc mình xuống bếp
Lôi Di Tĩnh ngồi xuống sofa, bắt đầu quan sát, tường giấy vàng nhạt,
ghế sofa màu vàng, thảm vàng nhạt, cả căn phòng đều toát lên vẻ ấm áp,
học tỉ đúng là ko khác trước, màu sắc yêu thích đều là màu nhạt, đặc
biệt là vàng nhạt
“Học tỉ, tính cách của chị một chút cũng ko thay đổi” Lôi Dĩnh nhìn Cao di tĩnh ra khỏi bếp cười nói
Cao Di tĩnh đi lên, đem theo ly nước trái cây đặt trước mặt nàng,
biết nàng muốn nói đến cái gì, liền trả lời “A…..chị thích cái màu này,
vậy em ngồi xem ti vi trước , chị nấu cơm”
“Em giúp chị nha!?”
“Em là khách, làm gì có đạo lý để khách làm việc, em cứ ngồi xem TV” Cao Di Tĩnh đè Lôi Dĩnh đang muốn đứng dậy xuống
“Vậy em ở đây chờ thức ăn nha” Lôi DĨnh nói
Cao Di Tĩnh vừa lòng trổ về bếp, bắt đầu bắt tay làm bữa tối
30 phút sau, Cao Di Tĩnh làm xong 1 bàn đồ ăn hấp dẫn, hiện ra trước mắt Lôi DĨnh
“Học tỉ, em ko khách khí nha” Lôi Dĩnh cầm lấy chiếc đũa, mỗi một dĩa thức ăn đều ăn 1 ít “A, ăn ngon thật nha! học tỉ , chị nhất định là một hiền thê lương mẫu (*vợ hiền mẹ tốt)” Lôi Dĩnh rộng rãi tán dương, đồ
ăn của học tỉ so với đồ ăn nàng làm ngon hơn rất nhiều, tuy rằng đồ ăn
nàng làm có thể ăn được nhưng so với học tỉ thì còn rất kém
Bị nàng thổi phồng như vậy, Cao Di Tĩnh tươi cười càng thêm rõ
“A….thích thì ăn nhiều 1 chút” Nàng cầm lấy đũa gắp đồ ăn cho Lôi Dĩnh
“Học tỉ, chị cũng ăn đi!! Ngày nào đó rảnh thì dạy em nấu cơm!!” Lôi Dĩnh vừa ăn vừa nói
“Được!! Dù sao em cũng ở đây, có rảnh em lại đến đây, sẵn tiện chị có thêm 1 người sai vặt để làm 1 nhàn thê lạnh mẫu a!” Cao Di Tĩnh cười
nói
“Ừ, có rãnh em sẽ ghé, chị cũng có thế ghé nhà em một chút, dù sao
hiện tại trong nhà, em chỉ có 1 mình, rất vắng vẻ” Lôi Dĩnh nói
“Hả!?” Cao Di Tĩnh kinh ngạc há hốc “EM kết hôn?”
“Ừ” Lôi Dĩnh yếu ớt cười, sau đó lẳng lặng nhìn đồ ăn trong bát
“Em khi nào đã kết hôn?”
“Ba tháng trước?”
“Tổng tài tập đoàn Cung thị”
Là hắn!! Đại thiếu gia nổi danh hoa tâm, Cao DI tĩnh ko nghĩ ra, Lôi
Dĩnh sao lại có thể lấy hắn, trước kia khi còn đi học, nàng đã nói nàng
muốn có 1 cuộc sống bình thản, còn nữa, lúc ấy “nàng” cũng nhớ rõ Lôi
Dĩnh nói thích Minh Thiên Mạch, nhưng chuyện trước mắt này, nàng biết
mình ko nên hỏi nhiều
“Ừ! thanh danh chồng em ko được tốt lắm ” Cao Di tỉnh uyển chuyển, bộc trực nói
“Học tỉ, chị hẳn đã kết hôn rồi?” Lôi DĨnh buông bát đũa xuống
“Đúng!”
“Hai người là vì yêu nhau mà kết hôn sao?”
Cao Di tĩnh có chút ko hiểu ý tứ câu hỏi của nàng, nhưng vẫn gật đầu
“Em với hắn là hôn nhân hợp đồng, cho nên ngay từ đầu, hắn đã làm rõ
em ko được yêu hắn, cũng ko được can thiệp cuộc sống riêng của hắn,
nhưng vừa kết hôn 3 tháng, mỗi ngày sáng chiều ở chung, em đã yêu hắn,
hắn cũng có năng lực khiến cho phụ nữ yêu, ở chung lâu ngày, hắn ngoại
trừ phong lưu một chút, thì có tật xấu gì, có thể nói là rất hoàn mỹ”
Lôi Dĩnh chậm rãi tự thuật
“ý của em là, em đã yêu hắn? nhưng mà yêu hắn, em sẽ bị tổn thương”
Giương mắt nhìn, Cao di tĩnh thấy “nàng” tựa hồ ko muốn nói nhiều, nên
nàng cũng ko muốn hỏi, có 1 số việc cứ để nó thuận theo tự nhiên phát
triển sẽ tốt hơn “Ừ……ăn cơm đi!”
Lôi DĨnh hiểu được ý nghĩa lời nói của nàng, nhưng yêu cũng đã yêu
rồi, tim đã đặt lên người hắn thì ko cách nào thu hồi trở lại, cho dù
kết cục bị tổn thương, nàng cũng cam tâm tình nguyện
Ăn xong bữa cơm chiều, 2 người nói chuyện phiếm với nhau 1 hồi
“Thời gian ko còn sớm nữa, em đi về trước” Lôi Dĩnh đứng thẳng nói
Cao Di Tĩnh giương mắt nhìn đồng hồ, đã chín giờ hơn, cũng ko còn sớm để giữ lãi “Ừ, chị tiễn em đi”
“Học tỉ, em chỉ việc lên lầu, hơn nữa em ko phải con nít, ko sợ bị lạc” Lôi Dĩnh buồn cười nói
“A….đúng rồi,” Nói xong, Cao di tĩnh liền từ quầy tủ lấy ra một tấm
danh thiếp đặt trong ngăn kéo, đưa ra “Tấm danh thiếp này có số di động
của chị, tuy rằng chị ko còn làm việc”
Lôi Dĩnh nhận tấm danh thiếp, lấy từ trong túi tờ giấy ghi chép, viết số điện thoại cùng số nhà của mình rồi đưa cho Cao Di tĩnh “A…..đây là
số của em, có rảnh thì gọi cho em”
Mới vừa đi ra ngoài cửa, di động của Cao Di tĩnh vang lên, nàng xem
màn hình điện thoại rồi nhìn Lôi Dĩnh cười, sau đó đi đến một góc nghe
điện thoại
Lôi DĨnh hiểu ý cười, biểu hiện như vậy có lẽ người gọi đến là chồng của học tỉ đi!
Lôi DĨnh đối với nàng hiểu ý, miệng phun ra 3 chữ “em đi trước” rồi hướng nàng cười, sau đó đáp thang máy lên lầu trên
Hai ngày nay, thời tiết dường như ko ổn định, bầu trời ko chỉ có vài
mảng mây đen nhỏ mà còn có gió to , giông tố che lấp bầu trời ngay cả
mặt trời cũng nghỉ ngơi ko ló dạng, Lôi DĨnh cũng lười đi ra ngoài,chỉ ở trong nhà tổng vệ sinh
Vào đúng giữa trưa, bầu trời tối đen lạ