nói gì đến con gái…
- 2 gói bim bim O’ Star chịu chưa , mà biết được bà có đi hay lại ngồi ở kia 1 lúc rồi quay lại bảo đi rồi .
- Thế cho anh T đi theo tôi làm chứng vậy .
Từ nãy giờ có mỗi tôi không tham gia vào cuộc tranh luận và có lẽ , em MA cũng không đủ tự tin để đi một mình . Cuộc tranh luận kết thúc , kết quả là 2 đứa lại đi song song tiến tới con đường tối tăm nhất của công viên này , bỏ lại 1 bọn đứng ở xa ra sức kích thêm vào Công bằng mà nói nhìn từ xa hay đi buổi sáng thì khu vực này thấy bình thường , chứ buổi tối , tôi cũng cảm thấy hơi lạnh gáy chứ nói gì con gái, con đường bé nhỏ , với những bậc thang đi dần dần xuống , một bên là cây cỏ dại cao ngang ngực người bình thường , bên kia là rặng phi lao ngăn cách với doanh trại quân đội . Quan trọng nhất là cái ánh sáng ở đây gần như không có ,thỉnh thoảng có cơn gió nhẹ thổi qua là lá cây lại xào xạc, cũng khá lạnh , đèn pin con 1202 dường như quá yếu , cũng bị bóng tối nuốt gọn. Tim tôi đập mạnh, quay sang nhìn em, thấy em dường như cũng đang toát mồ hôi hột…
Những ánh đèn cao áp le lói cuối cùng đã bị bỏ lại phía sau , một bóng tối đang bao trùm khu vực này , tôi quay lại thấy bọn bạn đã ở khá xa, và tiếng nói của tụi nó bé dần, chỉ có tiếng giày đập nhẹ vào bậc đá sau mỗi bước đi, gió lại nổi lên ……….
Một bàn tay bấu chặt vào sườn áo tôi…
Ma quỷ thì chả biết nó có hay không, nhưng bóng tối bao trùm như thế này thật khiến người ta sởn gai ốc. Mải suy nghĩ trấn an mình mà tôi quên mất em MA, từ nãy tới giờ em vẫn nắm tay vào sườn áo khoác của tôi .
- Ở đây tối quá anh T nhỉ ? – em MA nói với tôi trước, tôi có thể cảm thấy em thở mạnh
- Uh , công nhận cũng tối thật , em cũng gan phết nhỉ …. Tôi nói vậy thôi , chứ tôi biết thật ra em cũng run lắm .
- Hic , em cũng thấy sợ , nhưng lỡ mồm nói rồi nên đành phải làm thôi , may mà có anh đi cùng nên cũng thấy đỡ sợ hơn , hì . –Em quay sang nhìn tôi cười.
Loạt xoạt, loạt xoạt… tiếng động nhỏ phát ra từ lùm cây bên phải cắt đứt câu chuyện của 2 đứa,tiếng động nhanh chóng biến mất , nhưng trong cái không gian này nó cũng đủ để làm người ta nổi da gà .Và lúc này đây thì 2 tay em MA đã ôm chặt lấy cánh tay tôi , có lẽ em sợ , tôi cũng thông cẩm với em phần nào trong cái hoàn cảnh này . Một tay tôi đang cầm con 1202 , một tay thì bị em bám cứng , lúc này cảm giác sung sướng lan tỏa trong người tôi, tôi nguyện được che chở cho em mãi như thế này, móng tay bấm vào áo cũng thấy hơi đau đau , nhưng mà lại có cảm giác thinh thích khó tả . Đi hết những bậc thang , giờ 2 đứa rẽ sang một con đường nhỏ để vòng ra phía đầu kia của công viên . con đường cũng hẹp như ban nãy , lại có vẻ gì đó âm u hơn bởi những tán cây trứng cá và bằng lăng , chỉ cần giờ cao tay lên là có thể chạm vào bất kì cành cây nào đó .
Sự việc nếu cứ diễn ra như vậy thì cũng chả có gì đáng nói , khi mà còn khoảng 30m nữa là đi hết con đường thì gió nổi lên , mạnh hơn , lá khô rơi xạo xạc và bị cuốn bay lên từng đám một . Ở phía trước , chiếc áo mưa dùng một lần của ai đó bị gió thổi bay mắc trên cành cây , nếu không tinh mắt thì chắc giờ cơ hàm tôi cứng lại rồi , gió thổi là cái áo mưa lại phát ra những tiếng phành phạch , cái màu sáng của cái áo mưa tương phản với màu cây cối , càng làm nó nổi bật giữa bóng tối.
Em MA giờ đi lùi lại một chút , nép sau vai tôi,2 tay em vẫn bám lấy cánh tay tôi , còn đầu thì hơi cúi xuống , mắt nhắm tịt vào . Chả hiểu sau lúc đấy tôi lại gỡ tay trái em ra rồi cầm lấy, xiết nhẹ như muốn truyền một chút can đảm cho em , những ngón tay thon khẽ đan nhẹ vào kẽ tay tôi , ngón cái tay tôi đặt nhẹ lên mu bàn tay mềm mại ấy.Đó là lần đầu tiên tôi được cầm vào tay con gái, nhất là bàn tay của người mà tôi thích…
Em không nói gì , bàn tay cũng nắm lại tay phải của tôi , giá như cứ như thế này mãi thì thích biết bao ( tôi tự nhủ ) . Nhưng con đường sáng dần lên bởi ánh đèn và tôi cũng phải trở lại với thực tại là mình sẽ không được nắm vào bàn tay mềm mại và ấm áp đó nữa , lòng tiếc hùi hụi , nhưng thấy em không có biểu hiện gì là muốn gỡ tay ra nên tôi cũng cứ để kệ như vậy .
Quay lại chỗ cả lũ đứng ban nãy , vẫn thấy Trọng Quang , Đức Bép và em Yến ngồi đấy nói chuyện , thấy tôi và em MA quay lại cả 3 đều đứa đều tiến lại gần,em bất chợt gỡ tay ra, cúi đầu, trong cái vẻ ngại ngùng ấy của em có cái gì đó thực sự đáng yêu , bọn kia cười nói với nhau một hồi,sau khi nháy đểu với tôi Trọng Quang đề nghị :
- Cũng muộn rồi , đi mua quà luôn đi , còn cho các em ấy về nữa .
Tất nhiên là cả lũ tán thành với ý kiến của Trọng Quang .Em khẽ liếc mắt nhìn tôi một cái. Tất cả hành động đó không qua khỏi mắt tôi , vì từ này đến giờ , tôi cũng chỉ chú ý đến em , khi 4 ánh mắt chạm nhau thì không hẹn mà cùng ngoảnh mặt lại vì xấu hổ .
4 chiếc xe đạp lại lăn bánh trên con đường tiến tới hàng quà lưu niệm , lần này không cần chúng nó phải nhắc , tôi chủ động đi sau cùng em MA và bắt chuyện cùng em , và khi nói chuyện , tôi thấy em mỉm cười nhiều lắm , nhìn em dễ thương vô cùng , càng nghĩ vậy tôi càng hạ quyết tâm l