Hoa Ngọc Lan

Hoa Ngọc Lan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324534

Bình chọn: 8.00/10/453 lượt.

có 4h30 , cứ đi cái đã , giờ chẳng lẽ lại về rồi 5h đi tiếp

- Ồ, được em khao thế thì đi luôn , tội gì , ra trà sữa nhé !

- Vâng!

Vẫn lại là món trà sữa sâm-panh quen thuộc của tôi mỗi lần uông ở đây , còn em gọi 1 cốc mãng cầu .

- Đi chơi như thế này không sợ mẹ mắng à ? – tôi hỏi trêu em

- Mẹ em tối muộn mới về cơ , em ngày không đi học thêm chả ở nhà một mình tới hơn 6h tối mà

- Ồ , cũng giống anh , bố anh trưa chả mấy khi ăn cơm nhà , cũng chỉ có 2 mẹ con thôi , rồi tối cả nhà mới đủ

Em im lặng trước câu nói của tôi 5s, đôi mắt tròn đen láy cúi thấp xuống

- Bố em làm ở Hải Phòng cơ , cuối tuần mới về , bình thường chỉ có 2 mẹ con thôi

- Ừ, thế ở nhà một mình thích thế còn gì , tha hồ nghịch ngợm nhé – tôi vừa cười với em vừa nói .

- Chán lắm anh ạ , ngày nào cũng chỉ mình em lủi thủi trong nhà , đến tối mẹ em về , ăn xong thì mẹ em lại đi nghỉ luôn, có khi cả ngày 2 mẹ con chỉ nói chuyện với nhau dăm ba câu ……Nhiều lúc em chỉ muốn đi đâu 1 chút cho khuây khỏa .

- Ừ , thế sao em không đi chơi với bạn cho nó vui , như anh này , lát lại phải đi khao bọn bạn trà đá vì vụ sáng nay thi đấy…

- Em sống ở quê nội ở Hải Phòng , đến năm em lớp 8 , mẹ em chuyển cơ quan em mới chuyển đến đây , nên em cũng không có nhiều bạn lắm – trên đôi mắt em tôi đã thấy long lanh , mũi hơi đỏ , có lẽ nói đúng tâm sự nên em thấy tủi thân . Có lẽ nếu đề cập thêm nữa thì em nó sụt sịt mất.

Tôi đọc được sự cô đơn của một cô bé 16 tuổi trên đôi mắt em.Giờ tôi mới để ý sự thánh thiện toát ra từ đó, em trong sáng như 1 thiên thần.

- Ờ , ngày kia 20/10 rôi , em có mua quà gì tặng mẹ em không ? – tôi lẳng sang chuyện khác

- Hi, có chứ anh , thế anh có mua không – giờ đã thấy mặt em tươi hơn một chút

- Anh thì tất nhiên rồi , con ngoan trò giỏi mà , hehe

- Khiếp , còn lâu em mới tin , hi , mà ngày đấy không phải chỉ có của mẹ đâu nhé , còn có của các chị các em đấy – lại thấy toe toét cười rồi

- À , ý là gợi ý anh phải tặng các em ấy gì

- Xì , ai thèm quà của anh – em Lan nói kèm theo cái lè lưỡi trêu tôi

- Nhớ nhé , mà anh phải đi ra với mấy đứa bạn đây . Khi khác gặp em sau nhé.Có cần a đưa e về nhà ko?

- Oài thôi anh ạ, em tự đạp về đc mà,hì, cảm ơn người bất lịch sự lần nữa nhé . Em về đây.

Tôi nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của em khuất dần trong ánh nắng chiều, lòng tự nhiên thấy vui vui, và tự hỏi “có phải em ấy hơi thích mình không nhỉ”

Một ngày có thể nói là cũng khá vui vẻ và có ý nghĩa, nếu quên đi cái sự cố ban sáng . Khi mà những cái làm tôi vui đã trôi qua thì cũng là lúc nỗi buồn bắt đầu kéo tới như một cơn giông giữa trời nắng hè , không dấu hiệu , bất chợt và dữ dội . Tôi lại cảm thấy buồn , nỗi buồn sâu lắng mà không hiểu vì sao , nỗi buồn từ tận đáy lòng mà không ai chia sẻ , cũng không biết nó bắt đầu từ đâu . Chỉ biết rằng , khi mà cái tình cảm đơn phương mà tôi dành cho em MA chưa được bộc lộ chưa được em thấu hiểu và đáp lại thì cái tình trạng này cứ đeo bám tôi . Tôi đã nghĩ , nghĩ thật nhiều , đầu óc căng thẳng quá , có lẽ tôi nên đi nghỉ một chút , mệt mỏi cả ngày rồi . Tôi thiếp đi lúc nào không hay , khi tỉnh dậy thì đã là 9h , đầu tôi nóng ran , bên trên là chiếc khăn mặt để chườm , môi khô lưỡi đắng , chân tay uể oải , có lẽ tôi bị sốt rồi .

Cố gắng bò ra khỏi giường , chắc mấy hôm thay đổi thời tiết + uống nhiều đồ lạnh + tắm đêm nên giờ bệnh tật bắt đầu kéo đến =.= , chóng mặt thật . Nghe thấy tiếng động mẹ liền gọi tôi :

- T à , đỡ mỏi chưa , xuống lấy thuốc hạ sốt uống rồi ăn cháo gà đi , mẹ để trong cặp lồng ấy .

- Vâng – tôi đáp lại , giọng uể oải và mệt mỏi .

Tạt qua phòng mẹ lấy 2 viên thuốc con nhộng , mẹ sờ trán tôi rồi nhíu mày :

- Thôi xuống ăn rồi đi ngủ sớm đi

Mọi khi 1 bát to cháo gà chắc chỉ trong 5,7 phút là hết , vậy mà hôm nay ăn tôi chả thấy có vị gì , mọi thứ nhạt thếch dù đã cho thêm chút nước mắm + chút hạt tiêu. Cố gắng ăn thêm vài thìa , nhặt hết thịt gà ăn , tôi lại lê cái thân nặng nhọc lên tầng 2 để nằm . Và rồi tôi lại chìm vào giấc ngủ , cơn sốt cứ hành hạ tôi 2,3 lần cho tới sáng , có lúc nửa tỉnh nửa mơ , lúc thì thấy tôi đang trò chuyện với em MA , có lúc lại thấy em quay mặt lại nói thẳng với tôi “ đừng đi theo em nữa “ ….

Ngày hôm sau trôi qua hững hờ , chậm chạp , 5 tiết học buổi sáng , buổi chiều tập quân sự 4 tiếng với lượng stamina = 0 . Cứ 2-3 tiếng cơn sốt lại kéo đến một lần , biết thế nghỉ quách ở nhà cho nhẹ người . Vì buổi chiều tập quân sự đến 5h30 nên khi đi học thêm ca 2 thì các thầy cô giáo đều cho nghỉ buổi học thêm lúc 5h30 , gọi là cho các em nghỉ ngơi , thế nhưng ở đời học sinh, mấy khi chúng nó bỏ qua những cơ hội nghỉ học “ hợp pháp “ như vậy . Các đồng chí trong lớp liền lập 1 team đi chơi điện tử , tổng cộng cũng được chục mạng , ngay cả tôi , dù đang rất mỏi nhưng nghe đi chơi cùng các đồng chí thì cũng cảm thấy khỏe hơn hẳn , tham gia thôi , sao phải xoắn . Trớ trêu là không thằng nào lường trước tình huống này , nên có thằng mang tiền , có thằng không , 10 thằng mà góp nhặt lại được có 50k @@ . Thế là những c


Old school Swatch Watches