“Đợi lát nữa súc miệng mới có thể nhẹ nhàng, khoan khoái chút.”
Họa Mi suy yếu không thôi, vươn tay nhỏ bé khẽ run rẩy tiếp nhận khăn mặt, thấy bát nguyên tiêu trên bàn bị nàng đánh nghiêng.
“Thực thật có lỗi, lãng phí ý tốt của tỷ tỷ.”
“Ai nha, khách khí như vậy làm cái gì? Chẳng qua là một chén nguyên tiêu thôi, dưới lầu còn có một tô lớn!”
Họa Mi trên mặt tái nhợt, cố gắng mỉm cười.
Khuôn mặt tròn vo của lão bản nương tiến đến trước mặt nàng, cẩn thận quan sát trong chốc lát, càng xem càng nhíu mày .
“Nhưng mà, muội tử, ngươi nôn như vậy,
thật sự không giống như khí hậu không quen.” Lão bản nương dừng một
chút, tuy rằng đoán được một chút nhưng lại không nên nói ra. “Ta xem,
ngươi ngày mai đi để cho đại phu nhìn một cái đi!”
“Tỷ tỷ, không cần…”
“Được rồi, ta đi thỉnh đại phu, để hắn đến xem bệnh cho ngươi.”
Họa Mi thở dài một hơi, cuối cùng cảm
nhận được sự nhiệt tình cùng với cố chấp của người miền Nam. Xem ra, vô
luận như thế nào, nàng ngày mai không đi khám bệnh là không được.
“Để ta tự đi!” Nàng gắng gượng mỉm cười. “Ra ngoài một chút cũng tốt.”
“Đúng vậy đúng vậy, đại phu hiệu thuốc
bắc tại phố sát bên, chẳng những bộ dạng nhã nhặn tuấn tú, y thuật cũng
tốt thật sự!” Lão bản nương nhiệt tâm đề cử .”Ngươi đó, sáng mai, ra
khách sạn liền đi về bên trái, đi tới đằng trước cửa hàng nước trà rồi
quẹo phải, đi vài bước là có thể nhìn thấy .”
“Cám ơn tỷ tỷ.”
Có lời chỉ dẫn cùng với nhiệt tình “đề
cử người” như vậy, Họa Mi thật sự là chối từ không được. Ngày hôm sau,
nàng cố hết sức chống thân mình mệt mỏi, trước ánh mắt chăm chú của lão
bản nương, đi ra cửa chính khách điếm.
Hiệu thuốc bắc đích thực ngay tại phố bên cạnh, đường đi rất gần.
Nhưng mà cho dù lộ trình gần như vậy,
đối với Họa Mi hiện tại mà nói cũng là một loại gánh nặng. Thật vất vả
đi đến hiệu thuốc bắc, sắc mặt nàng đã muốn trắng bệch, toàn thân mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Một thanh niên diện mạo nhã nhặn đứng ở
trong hiệu thuốc bắc đang ở cúi đầu bốc thuốc, trong lúc vô ý ngẩng đầu, nhìn thấy Họa Mi choáng váng sắp ngất, liền sợ hãi bước nhanh vài ba
bước đến, giúp đỡ nàng đi đến hiệu thuốc.
“Phu nhân, ngài có khỏe không?”
Nàng suy yếu không thôi, nghe thấy vấn đề này vẫn là nhịn không được cong môi.
“Không tốt.”
“A, phải phải phải….” Biết nói lỡ lời, thanh niên có chút xấu hổ.
“Ta đến xem đại phu .”
“Ta chính là đại phu.” Thanh niên vội vàng nói.
Họa Mi có chút kinh ngạc.
Nàng thật không nghĩ đến, vị đại phu
được lão bản nương tôn sùng lại tuổi trẻ như thế. Nhìn bộ dạng hắn, tuổi hẳn là cùng nàng xấp xỉ.
“Phu nhân thỉnh đến bên này.” Thanh niên đứng dậy, dẫn nàng đi đến ngồi cạnh bàn. “Thỉnh vươn tay cho phép tại
hạ bắt mạch.” Hắn đưa ra một cái gối còn khá mới, giữa gối đã lõm xuống, đoán được công việc của hắn rất hưng thịnh.
Họa Mi đưa tay cổ tay gác lên trên gối.
“Phu nhân dạo này cảm thấy làm không
thoải mái như thế nào?” Thanh niên một bên thay nàng bắt mạch, một bên
dò hỏi, không nhìn khí sắc của nàng.
“Không thể nói rõ không thoải mái như thế nào. Chính là mệt mỏi, thường xuyên nôn mửa, gần như không thể ăn cơm.”
” Tình huống này bao lâu rồi?”
“Gần một tháng.”
Thanh niên gật gật đầu. “Tay kia thì cũng xin vươn đến.”
Họa Mi làm theo.
Thanh niên bắt mạch tượng của nàng, biểu tình thận trọng, sau một lúc lâu sau mới lộ ra tươi cười. “Chúc mừng
phu nhân, ngài là có tin vui !”
Sắc mặt của nàng nháy mắt trở nên trắng bệch.
“Có… Có… Có thai?” Nàng lặp lại hai chữ này, trong khoảng thời gian ngắn khó có thể tiếp nhận.
“Đúng vậy, theo mạch tượng mà nói, phu
nhân thai hơn ba tháng.” Thanh niên cười nói, còn thêm một câu: “Tôn phu nhất định sẽ thật cao hứng .”
“Trượng phu của ta tháng trước đã chết .” Nàng mặt không chút thay đổi trả lời.
Thanh niên lại lần nữa lộ ra biểu tình xấu hổ.
“Ách… Vậy… Vậy….Vậy phu nhân ngài càng
cần phải chiếu cố thân mình.” Hắn rời đi chỗ ngồi, đến trước hiệu thuốc
bắc bốc mấy thiếp dược, dùng giấy bao cẩn thận bao lại, sau đó buộc dây
rồi mới tự tay giao cho Họa Mi. “Đây là thuốc an thai. Phu nhân khí hư
thể nhược, lúc này phải điều dưỡng tốt cơ thể, thuốc này mỗi ngày đều
phải uống, không thể gián đoạn.”
Họa Mi gật gật đầu, lấy tiền chẩn bệnh
đặt ở trên bàn, sau đó mang theo mấy bao thuốc dưỡng thai, như du hồn
bước đi ra hiệu thuốc bắc.
Sắc mặt nàng trắng bệch, như đang phiêu
đãng, chậm rãi tiêu sái về khách sạn, rồi sau đó vô thanh vô tức tiêu
sái lên lầu, trở lại trong phòng.
Mang thai.
Nàng mang thai .
Nàng dĩ nhiên vào giờ phút này mang thai !
Thành thân mấy năm, bọn họ đều muốn có
hài tử, Chú Sinh nương nương lại chậm chạp không cho hài tử đến với bọn
họ, hắn thậm chí còn dùng lý do này hưu nàng, làm cho một nữ nhân khác
thay thế vị trí của nàng.
Nay, mãi đến lúc sau khi nàng bị hưu, nàng lúc này mới phát hiện, trong bụng có cốt nhục của Hạ Hầu Dần.
Họa Mi hai tay nhẹ ôm bụng vẫn còn bằng
phẳng, nhìn không ra dấu hiệu mang thai. Nàng suy yếu nhắm mắt lại, ngã
xuống trên giường, tay ôm lấy bụng không buông ra.
Nếu là con g