Polly po-cket
Hoa Lửa

Hoa Lửa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329511

Bình chọn: 7.5.00/10/951 lượt.

bị đầy đủ tiền rồi đúng không?" Lão Từ vung cuốn truyện tiếu lâm trong tay cô nàng số 9 ra, cất tiếng hỏi.

Một tiếng Kiều tiểu thư này thật sự thể hiện thái độ vô cùng phẫn nộ.

Sắc mặt Duy Đóa không thay đổi, "Hẳn là ngài cũng biết, điều đó là không thể." Nếu cô có nhiều tiền như vậy, cũng chả phải chạy vạy khắp nơi làm thuê.

"Không thể? Không thể ư? Cô nói với tôi là không thể sao? "Lão Từ vuốt trán, giống như đang được nghe truyện cười, "Kiều tiểu thư, cho nên hiện tại cô bình tĩnh như vậy đứng ở trước mặt tôi, định đến cầu xin tôi, hay là tới nói với tôi, cô lựa chọn ngồi tù?"

Môi của cô cũng thản nhiên nhếch lên, "Tôi không thể lựa chọn ngồi tù." Cũng không thể cầu xin ông ta.

Nếu như cô ngồi tù, thì cha mẹ phải làm sao bây giờ? Còn có Tiểu Lộng còn phải dựa vào sự nuôi dưỡng của cô.

Vì vậy, cô đã suy nghĩ một đêm, núi xanh còn đó lo gì thiếu củi đun(*).

(*)Đừng vội chán nản, vì ngày nào còn cố gắng phấn đấu, thì vẫn còn rất nhiều cơ hội đạt được những thành quả mình muốn.(yahoo)

"A, không bồi thường và hòa giải, lại không muốn ngồi tù, Kiều tiểu thư cô thật sự cho rằng dựa vào bộ dạng xinh đẹp của bản thân chính là vương pháp, có thể ngang ngược sao?" Lão Từ cười nhạo nói.

Cô nàng số 10 và 11 nghe vậy che miệng cười trộm, chỉ có cô nàng số 9 đồng tình nhìn cô.

"Nếu tôi có thể ngang ngược được, thì đã không phải đứng ở chỗ này." Cô cũng không bị chọc giận, biểu tình trên mặt vẫn bình tĩnh không gợn sóng như cũ.

Trải qua một đêm suy nghĩ, cô đã biết nên ứng phó thế nào.

"Nhưng Lão Từ à, tôi cũng muốn nhắc nhở ông, ông đòi ba trăm vạn, con số trên trời thế này, hành vi của ông có khác gì lừa bịp tống tiền không." Duy Đóa nghiêm mặt nói.

"Lừa bịp tống tiền?" Lão Từ đột nhiên cất cao giọng, "Cô cứ thử đứng trên đường hỏi bừa một người đàn ông xem, cô dùng ba trăm vạn để mua “súng” của hắn, xem hắn có bán hay không!"

"Tôi nghĩ không có ai điên mà bán “súng” lấy ba trăm vạn, nhưng ba trăm vạn này không dùng để buôn bán giao dịch mà là dùng để bồi thường, cái giá này quá không phù hợp với thực tế." Mặc dù nói đến từ làm cho người ta xấu hổ kia, nhưng cô vẫn như cũ mặt không đỏ, hơi thở ổn định, giọng điệu bình tĩnh.

"TMD, giá không phù hợp với thực tế sao? Có người phụ nữ nào dám kiêu ngạo như cô ư? Ném bóng khiến người khác bị thương, lại còn hùng hồn đến chỉ trích người bị hại lừa bịp tống tiền!" Lão Từ càng lớn tiếng mắng.

"Tôi không muốn cãi nhau với ngài, tôi rất có thành ý đến giải quyết vấn đề!" Cô đã gây ra tại họa thì sẽ chịu trách nhiệm, nhưng bất cứ kẻ nào muốn bắt nạt cô cũng không phải là chuyện dễ dàng.

"Cô tới giải quyết vấn đề gì? Tôi thấy cô đến chế giễu tôi bị thương thì đúng hơn!" Lão Từ ương ngạnh nói.

"Lão Từ, có đúng là ngài không vậy?" Cô hỏi lại.

Trong nháy mắt bị hỏi vặn, Lão Từ chỉ còn biết im lặng.

Xem ra, người phụ nữ này còn lợi hại hơn so với tưởng tượng của ông ta!

"Tôi đương nhiên chính là tôi rồi, cô có muốn tự mình đến kiểm tra một chút hay không?" Lão Từ xốc chăn lên, bày ra tư thế hình chữ bát xem cô có thể làm gì ông ta.

Duy Đóa âm thầm nắm tay thật chặt.

"Lão Từ, ngày hôm qua ngài mới làm giải phẫu, xin đừng kích động, không thể làm tổn thương đến cơ thể mình." Cô nàng số 11 nũng nịu khuyên nhủ.

"Ai da, em vừa nhắc tới thì anh lại cảm thấy phía dưới đau muốn chết!" Lão Từ ôm lấy cô nàng số 11, hô to gọi nhỏ kêu đau.

Cô lạnh lùng quan sát.

"Không muốn bồi thường, vậy cô cứ chờ cảnh sát tới bắt đi, tôi nhất định sẽ kiện cô!" Lão Từ buông cô nàng số 11 ra, thay đổi sắc mặt còn lợi hại hơn diễn kịch, chỉ vào mũi cô uy hiếp.

Hiện trường có nhiều người làm chứng như vậy, trên tay ông ta lại có kết quả của bác sĩ, sao ông ta phải sợ chứ!

Ánh mắt Duy Đóa vẫn lạnh lùng như cũ, "Ba mươi vạn."

Á?

Lão Từ bỗng chốc phản ứng không kịp, sửng sốt.

"Tôi có thể bồi thường nhiều nhất chỉ có ba mươi vạn." Cô giữ chừng mực nói.

Bất kể phía dưới của ông ta là hỏng thật, hay chỉ là nhất thời "mất tác dụng" , thì cô cũng không muốn ngồi tù, ba mươi vạn đã là một sự nỗ lực không tưởng của cô rồi.

"Cô lại dám mặc cả với tôi sau khi đã làm gãy “súng” của tôi? Hơn nữa giờ tôi chỉ cô thể ở “dưới”? Cô cảm thấy 'bảo bối' của tôi chỉ trị giá ba mươi vạn thôi ư?" Lão Từ đấm ngực, bị kích thích quá lớn.

"Nếu ngài đã nghĩ như vậy thì tôi cũng không có biện pháp." Thay bằng việc nói lời khác thì cứ ám chỉ như vậy.

"TMD, một năm tôi có thể kiếm bao nhiêu cái ba trăm vạn, TMD cô có biết hay không?" Lão Từ gào rống.

"Tôi không biết, cũng không muốn biết." Đối với Lão Từ, cô vẫn bình tĩnh như cũ, "Trong vòng 3 ngày, tôi sẽ mang ba mươi vạn đến, hi vọng chúng ta có thể từ từ hòa giải."

Nói xong, cô xoay người bước đi.

Ngay khi cửa phòng bệnh vừa đóng lại, bên trong truyền đến tiếng đồ đạc bị đập vỡ.

Duy Đóa không bị ảnh hưởng gì, tiếp tục bước đi.

Cho dù Lão Từ thường ngày có thể kiếm được bao nhiêu tiền, cho dù ông ta là người giàu có ra sao, thì đó cũng là chuyện của ông ta. Chỉ có 30 vạn mà thôi, nhiều hơn một mao cô cũng không cho!

"Kiều tiểu thư." Phía sau có