người gọi cô.
Duy Đóa dừng bước.
Cô nàng số 9 đuổi theo, "Tôi lén chạy ra đây là muốn nhắc nhở cô, phải cẩn thận với Lão Từ, ông ta không đùa đâu."
Tại sao lại nói như vậy? Duy Đóa nhìn cô nàng số 9.
"Trước khi cô đến bệnh viện..." cô nàng số 9 nhìn quanh bốn phía một chút, tới gần cô khẽ nói, "Tôi cố ý thử ông ta một chút, muốn thử sờ vào chỗ đó, nhưng Lão Từ cảnh giác rất cao, ngay ở trước mặt chúng tôi cùng đều giả bộ đau, không cho bất cứ ai chạm vào!"
Duy Đóa nhíu mày.
Cô cũng đã đoán được ông ta sớm có chuẩn bị từ trước.
"Kiều tiểu thư, tôi xác định Lão Từ không chỉ đơn giản muốn ba trăm vạn của cô như vậy đâu. Dù sao ông ta cũng vốn là giám đốc công ty, tài sản vô cùng nhiều! Vì vậy tôi vô cùng phân vân không biết cô đã làm chuyện gì mà khiến cho Lão Từ hận thấu xương cố ý chỉnh cô đến chết như vậy?" Cô nàng số 9 tò mò hỏi.
Thực ra, cô cũng rất hiếu kỳ với vấn đề này.
Ra khỏi bệnh viện, bầu trời vẫn u ám như cũ, báo hiệu cho bão táp sắp ập tới.
Cô ở cửa bệnh viện ngẩn ngơ một lúc lâu.
Thật ra, nếu rút tất cả tiền tiết kiệm của cô trong ngân hàng ra cũng chưa đến ba vạn, chứ nói chi đến con số ba mươi vạn xa vời kia.
Cô nên mượn khoản tiền này từ ai đây?
Cô lấy điện thoại ra bắt đầu xem danh bạ.
Cha, mẹ, em trai? Ba người này có thể trực tiếp bỏ qua.
Ông chủ cửa hàng quần áo? Người ta làm sao có thể ứng trước bốn đến năm năm tiền lương cho cô!
Thường Hoan? Thường Hoan có tiếng là thẻ thanh toán tiền.
Tư Nguyên...
Dựa dẫm vào một người là thói quen đáng sợ nhất trên thế giới này.
Trái tim bị bóp nghẹt, ngón tay dừng một chút, cô lắc đầu, bắt buộc bản thân phải bỏ qua cái tên này.
Cuối cùng, tầm mắt của cô dừng ở cái tên "Nguyệt Nguyệt".
...
Hắn thật sự không có duyên với phụ nữ, bởi vì các cô gái có ngước cằm lên cũng không thấy mặt hắn, vậy thì họ làm sao có hứng thú với hắn được cơ chứ?
"Hình, Hình lão đại?" Cô bé sinh viên làm part-time nhìn thấy hắn, sợ tới mức lắp bắp.
"Giúp tôi pha tách cà phê." Hắn cũng không chú ý tới người đó là ai, sau khi trầm giọng tiếp tục sải bước về phòng làm việc.
Hắn căn bản không chú ý cô bé sinh viên làm part-time đã vô cùng sợ hãi, vẻ mặt đờ đẫn hóa đá tại chỗ.
"Hóa ra, lão đại cao như vậy..." Quá sốc.
Trong phòng làm việc đã có người đến trước hắn.
Trần Ôn Ngọc sau khi giúp hắn quét dọn, sửa sang lại văn kiện mới lên tiếng, "A Kiến, sáng nay em giúp anh hẹn Trương tổng của phòng điền sản XX bàn chuyện hợp tác, còn có Giang tổng của xưởng thiết bị điện tử XX, buổi chiều là ..."
Vừa nói được một nửa, khi lơ đãng ngước lên, Trần Ôn Ngọc trợn to hai mắt, ngây ra như phỗng.
"A Kiến, anh…" A Kiến trước mắt lộ ra bộ râu dọa người, khuôn mặt tràn đầy khí phách đàn ông.
Ôn Ngọc ngay cả hô hấp cũng như thể bị ngừng lại.
"Anh đã nói rồi, anh sẽ không chạm vào phòng điền sản, sao Trương tổng còn đến đây?" Hắn thản nhiên ngồi vào vị trí.
"Nhưng hiện tại, phòng điền sản náo nhiệt như vậy..." Bình thường khi nói đến công việc miệng lưỡi của Ôn Ngọc đều lưu loát, nhưng hôm nay lại lắp bắp như gà mắc tóc .
Hắn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Trong ba năm, lần đầu tiên thấy hắn để râu như thế! Trái tim Ôn Ngọc càng đập dữ dội hơn.
"Dù có náo nhiệt đến thế nào anh cũng không chạm vào phòng điền sản." Mi tâm hắn nhíu lại, "Em giúp anh hủy hẹn với Trương tổng đi."
Nói xong, hắn lại suy nghĩ một chút, "Còn nữa hãy hủy hết tất cả những cuộc hẹn trong buổi sáng hôm nay, anh có hẹn với một vị khách lúc mười giờ."
"Là một vụ buôn bán lớn sao?" Ôn Ngọc cố gắng bình tĩnh, theo trực giác hỏi.
"Ừ, là một vị khách quan trọng." Hắn khẽ đáp lại.
Ba mươi vạn có tính là vụ buôn bán lớn không? Không, nhưng người phụ nữ sắp tìm tới cửa kia, quả thật là một vị khách quan trọng.
Hắn bỗng dưng nhếch khóe môi. Không có công không thể nhận lộc, con người sống trong xã hội luôn phải đề phòng với những cạm bẫy rình rập.
"Tôi muốn giới thiệu cho chị chính là công ty này, chị có thể coi nó như ngân hàng hay công ty đầu tư đều được, những chuyện mà ngân hàng không làm được thì ở chỗ này cũng đều có thể giải quyết ổn thỏa!" Nguyệt Nguyệt ở đầu bên kia tích cực giới thiệu, còn Duy Đóa đang đứng trước cửa công ty đầu tư.
Nói thực, công ty đầu tư này bề ngoài thoạt nhìn cũng bình thường, tuy nó nằm ở đoạn đường buôn bán sầm uất, nhưng công ty lại thuê ba tầng trong nhà dân, vách tường loang lổ, cũ kỹ, hơn nữa cô không nhìn thấy bảng hiệu của công ty ở cửa.
Quả nhiên là mịt mờ treo đầu dê bán thịt chó.
Cô nhiều lần xác nhận địa chỉ trong điện thoại, rồi lại đối chiếu với số nhà trên cửa, cuối cùng, cô hạ quyết tâm đẩy cửa kính đi vào.
"Xin chào, tôi tìm Trần tiểu thư, xin hỏi cô ấy có ở đây không?" Cô hỏi cô gái thoạt nhìn còn rất trẻ tuổi ở chỗ lễ tân.
Công ty kinh doanh này cũng không lớn, chỉ khoảng năm mươi đến sáu mươi mét vuông mà thôi, hơn nữa phòng làm việc cũng vắng vẻ, ngoài cô gái có dáng dấp giống sinh viên làm part-time, dường như cũng không thấy bất cứ viên chức nào khác.
"Chị Ôn Ngọc ạ? Ông chủ đã sai chị ấy đến ngân hàng giải quyết chút chuyện r