oạn đường vận chuyển linh hồn này, không
khí trong xe vô cùng không thoải mái. Đến địa điểm, Chúc Tiểu Tiểu căn cứ theo
số liệu, kiểm rõ lại một lượt số lượng, mã số và tư liệu giao nhận của bình dẫn
hồn, giám sát việc sắp xếp bình dẫn hồn vào một thùng phía sau xe rồi ký tên
lên, sau đó cả người và xe lại quay trở về.
Tống Bình liên tục hút thuốc trên cả đoạn đường quay
về, Chúc Tiểu Tiểu rất ghét mùi khói thuốc, bị sặc ho mấy lần. Tống Bình chẳng
chút cảm thông, vẫn cứ hút, Chúc Tiểu Tiểu tức mà không dám nói, mới đi làm
được từng đó thời gian, cuối cùng cô cũng biết được cảm giác không thoải mái
trong khi làm việc là như thế nào.
Đang mong nhanh nhanh về đến công ty, được giải thoát
khỏi Tống Bình đáng ghét, đột nhiên trên nóc xe có một vật thể bay qua, đập
đúng vào phần chắn trước của xe, ''bang" một tiếng cực lớn. Chúc Tiểu Tiểu
giật mình hét lên một tiếng, định thần lại nhìn, trước mắt cô là một khuôn mặt
tái xanh, hai mắt đỏ rực, toàn thân giống như một thi thể, ánh mắt đờ đẫn đứng
trước xe.
"Mẹ kiếp, là xác sống!" Tống Bình tức giận
chửi một tiếng, A Dũng lái xe đã nhanh chóng cho xe lùi lại, định chuyển hướng,
bỏ qua cái thứ này.
Chúc Tiểu Tiểu nhớ lại Hà Tình, cúi đầu nhìn đồng hồ,
quả nhiên là vệt sáng màu hồng phấn!
"Xác sống không có hứng thú đối với linh hồn, gần
đây chắc chắn có thú ăn linh hồn." Tiết Phi Hà nhanh chóng nhận định, một
tay kéo túi của mình ra. Lúc này, phía đuôi xe giật manh, chắc chắn đã bị thứ
gì đó chặn lại. Chúc Tiểu Tiểu quay đầu, nhìn thấy hai kẻ giống như người sói
đang đứng ở sau xe, bọn chúng ngoác miệng ra, để lộ những chiếc răng nhọn và
dài.
"Yêu sói!"
Xác sống còn dễ đối phó, yêu sói lại là thứ rất phiền
phức. Sức tấn công của bọn chúng rất mạnh, da thô thịt dày, khó mà một chiêu
đánh gục. Không thể lùi được nữa, A Dũng vặn tay lái, dự định đổi hướng qua một
bên, lao về phía trước.
Vị trí của bọn họ bây giờ là ở phía sau của một công
trường đang thi công, vốn dĩ định từ chỗ này đi xuyên qua con đường tắt gần đó,
nhưng không ngờ lại bị tập kích.
Không đợi chiếc xe kịp lao đi, trên nóc xe đã vang lên
một tiếng "bụp" rất lớn, lại có thứ gì đó đập vào nóc xe. Lần này
không biết là xác sống hay yêu sói, hay còn có thứ quỷ quái gì khác nữa. Trong
lòng mọi người hiểu ra, muốn thoát thân đâu có dễ như vậy.
Chúc Tiểu Tiểu căng thẳng nắm chặt tay, tim đập
"thịch thịch". Tống Bình mở thiết bị liên lạc trong xe, nhanh chóng
thông báo tình hình: “Tổ 52 chấp hành nhiệm vụ vận chuyển linh hồn, bị tấn công
tại khu đất sau công trường phía đông cầu Bình Nam. Trước mắt thấy xuất hiện
xác sống và yêu sói…", anh ta còn chưa nói xong, yêu sói đã nhảy lên thùng
sau xe, bắt đầu đập vào kính. Trên nóc xe một con nhảy xuống, cũng là xác sống,
nó nhào mạnh vào cửa chỗ ghế ngồi phía sau, khuôn mặt nhăn nhúm trắng xanh, chỉ
cách Chúc Tiểu Tiểu một lớp kính.
Chúc Tiểu Tiểu lớn tiếng hét lên, xác sống đó cười
nhăn nhó, dùng sức kéo tay nắm cửa.
Tống Bình cũng chẳng chú ý đến việc liên lạc với công
ty nữa, anh ta lấy súng ra, đẩy cửa xe, lăn mình xuống đất một cái, lướt ra bên
ngoài xe, xông về phía yêu sói phía sau "đoàng đoàng đoàng" liên tiếp
ba phát súng. Con yêu sói đang đập vào cửa kính xe hét lên vì trúng đạn, ngã ra
đất, nhưng chẳng mấy chốc lại bò dậy. Viên đạn không bắn trúng chỗ hiểm của nó,
nhưng lại khiến nó tức giận.
Con yêu sói kia gầm lớn lao về phía Tống Bình.
Phía sau Chúc Tiểu Tiểu là yêu sói, bên cạnh là xác
sống, thân xe còn bị bọn chúng đập thụi, lắc lư kịch liệt, cô sợ đến mức tim
muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Một xác sống thò tay vào từ chỗ cửa xe Tống Bình mở
ra, A Dùng tay cầm một con dao găm "roạt" một nhát, rạch trúng mặt
xác sống kia, vết thương bốc khói xèo xèo, nó lắc đầu hét lên thảm thiết. A
Dũng nhân cơ hội đó đạp nó một phát rồi cũng nhảy ra ngoài luôn. Anh vừa xông
ra ngoài vừa không quên hét lên với Chúc Tiểu Tiểu một câu: "Ở lại trên
xe".
A Dũng đóng mạnh cửa xe, một dao đâm vào xác sống bên
ngoài xe phía Chúc Tiểu Tiểu ngồi. Đầu của nó bị một dao cắt rơi, giống như quả
bóng lăn xuống. Tất cả xảy ra ngay trước mắt, Chúc Tiểu Tiểu kinh hãi, vô thức
co người lại, quay đi không dám nhìn.
A Cường ngồi ở một bên khác lúc đó cũng nhắm trúng cơ
hội, mở cửa xe xông ra, hai phát súng "đoàng đoàng" của anh trực tiếp
hướng thẳng một yêu sói đang dùng sức kéo cửa sau xe lên.
Trong xe chỉ còn lại Chúc Tiểu Tiểu và Tiết Phi Hà.
Máy liên lạc trên bảng điều khiển chỗ tay lái nhấp nháy, Chúc Tiểu Tiểu đang
định vươn người đến xem thiết bị liên lạc dùng như thế nào, cô vừa nhúc nhích
thì bên cửa xe bỗng "uỳnh" một cái, một xác sống đã đổ sập vào. Nó
ngoác mồm nhìn hai người ở bên trong, sau đó bắt đầu dùng lực đập mạnh vào cửa
xe.
Chúc Tiểu Tiểu giật thót mình, nhưng cô hiểu rõ bây
giờ sợ hãi cũng chẳng có ích gì thế là cắn răng lại tiếp tục hành động, hướng
đến chỗ ngồi phía trước. Tiết Phi Hà lúc này cầm bùa giấy trên tay, lập tức đập
lên cửa kính, miệng thoăn thoắt nhẩm một chuỗi lời chú, hét m